LỮ KIỀU,
VÀ NỔI THAO THỨC CÔ ĐƠN THƯỜNG TRƯC




MANG VIÊN LONG


Nhà văn – nhà viết kịch Lữ Kiều, tên thật Thân Trọng Minh, sinh năm 1942 tại Thừa Thiên – Huế. Học sinh Quốc học niên khóa 1959-1962. Là Bác sĩ – Tiến sĩ Y khoa. Bút hiệu khác: Nàng Lai…Thành viên sáng lập tạp chí Ý Thức, cọng tác với nhiều tạp chí văn học trong & ngoài nước. Anh còn sinh hoạt trong lãnh vực hội họa từ những năm trước 1975…Hiện Anh sống & làm việc tại Tp Hồ Chí Minh…

Những tháng ngày gần đây - Lữ Kiều rất ít khi viết gì, cái cảm giác băn khoăn ray rứt, dường như thường trực mỗi khi anh ngồi vào bàn muốn viết “một cái” gì đã làm “khó” anh chăng?. Tôi lại nghĩ thêm. sự nghiêm cẩn, và ước ao toàn vẹn cho những trang viết đã khiến anh cảm thấy không an lòng ?

Ngày trước, Lữ Kiều làm thơ, viết tạp bút, truyên ngắn, và nhát là kịch bản rất đều đặn. Các kịch bản của anh đã một thời tạo được sự cách tân cần thiết, và cuốn hút nhiều người đọc - nhất là lớp trí thức trẻ. Trong số Ý Thức đầu tiên (1970) Lữ Kiều đã cho giới thiệu kich bản “Kẻ Phá Cầu” gây ấn tượng rất sâu đậm trong giới văn nghệ về một ý thức hệ hầu như “nan giải” trong cuộc chiến dai dẳng trên đất nước. Gần đây - kịch bản “Con Sâu Trong Mắt”, một lần nữa những thao thức. trăn trở không nguôi bao năm lại trở về với những nhân vật tiêu biểu cho thời đại mà chúng ta đang phải đối diện…

Trong vài vở kịch của anh (mà tôi có dịp đọc được) - tôi đều có cảm nhận sự dằn vặt (hay mâu thuẫn) của ý thức hệ trong con người (nói chung) và cuộc chiến tranh VN (nói riêng) là một ám ảnh, một thảm cảnh triền miên đã len sâu vào trong máu thịt mỗi người; đòi hỏi ở người đọc (hay xem) một số “hiểu biết” căn bản (nếu không muốn nói là sâu rộng) để có thể chia sẻ được cùng tác giả những tâm tình uẩn khúc, những thao thức cũng như bao kỳ vọng một đời - nên vì thế, có thể rất giới hạn người đọc (hay xem). Dường như, anh luôn thao thức trong mọi tư duy, và thao thức kiếm tìm sáng tạo (từ hình thức đén nội dung thể hiện) - nên Lữ Kiều luôn cô độc và luôn cảm thấy thiếu, chưa bao giờ mãn nguyện với những gì mình đã gỉải bày? Với anh, viết là sáng tạo không ngưng nghỉ, là tiếng lòng chân thật - không thể khác! Viết với anh là một thái độ sống, một đòi hỏi như nhu cầu cấp thiết, và cũng là một sự phản kháng tích cực. Và (…) sau cùng, nổi thao thức cô đơn thường trực ấy bên trang viết đã khiến anh hụt hẫng chăng?

Bên cạnh các kịch bản là “sở trường” của Lữ Kiều - các truyện ngắn của anh cũng không ngớt phản ảnh tâm trạng thao thức (và cô đơn) của mỗi nhân vật khi dấn thân vào đời sống dẫy đầy biến động, khổ đau, và chia xa…Tôi thường có cảm tường là anh đã rất “khổ tâm” khi “sống chung” với những nhân vật của mình qua truyên (hay kịch). Có phải vì thế - mà về sau, Lữ Kiều đã dành trọn thời gian thư thả rất hiếm của anh để gắn bó với hội hoa? Đến với cây cọ và sắc mầu có lẽ sẽ được êm dịu, an toàn, và “quyến rũ” hơn? Lữ Kiều đã chọn hội họa là phương tiện để giải tỏa bao nổi niềm ẩn chứa, trong lúc chưa thể “an tâm” ngồi lại với những trang viết tâm huyết như xưa? Rất mong Lữ Kiều sớm được an nhiên trở lại với những kịch bản (và truyện ngắn) đẻ tiếp tục làm “chứng nhân” cho thời đại khi quỷ thời gian không còn hào phóng cho một đời người…

Dù đã dược “quen biết” anh từ năm 72 của thế kỷ trước - nhưng những trang viết của Lữ Kiều với tôi, vẫn mãi còn là “một ẩn số” chưa được giải đáp! Đôi điều “cảm nhận” về Anh - vì thế, cũng chỉ là một khởi đầu cho những ghi nhận tiếp theo.

Năm tháng vẫn còn đang đợi chờ chúng ta phía trước…


Quê nhà, tháng 3 năm 2013



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Bình Định ngày 22.06.2013.
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .