CHIỀU MƯA ĐỌC THƠ CAO VŨ HUY MIÊN



Chiều thật buồn không gian trầm lắng,trên nền trời đám mây tích vũ cuồn cuộn đùn lên - sấm rền tung tóe những tia chớp loằng ngoằng như thiên lôi đánh phép. Mùa mưa năm nào cũng vậy,cũng bắt đầu bằng những cơn thịnh nộ đùng đoàng .Soạn lại kệ sách,bất giác tôi bắt gặp tập thơ nhỏ “Thời kỷ niệm…và HOA TÍM NGÀY XƯA”-NXB TRẺ,1996 của Cao Vũ Huy Miên nằm nép bên những tuyển tập đồ sộ của những đàn anh cây đa cây đề trong văn chương Việt Nam - Tập thơ thanh mảnh trang nhã, hiền lành dễ mến như chính tác giả,gợi tôi nhớ lần gặp gỡ tình cờ nhân dịp anh đến liên hệ công tác tại trường THPT GIA ĐỊNH - năm 1996 .Cao Vũ Huy Miên tặng tôi tập thơ –chữ ký của anh như cọng tơ mềm mại vẽ một vòng chim én liệng dưới lòng thung.

Bước vào cõi thơ Cao Vũ Huy Miên,bạn yêu thơ nghe êm dịu một giọng trữ tình nhẹ nhàng,chất thơ hiền lành,nồng ấm- anh dành trọn nỗi nhớ cho một thời hào khí TNXP gian khổ đầy những kỷ niệm đẹp hào hùng của tuổi đôi mươi - độ tuổi của Pavel Korchagin trong “Thép đã tôi thế đấy” của Nicolai Ostrovsky.

Khách quan mà nói sau 75 - chiến tranh chấm dứt ,hòa bình lập lại, cao trào cách mạng sục sôi phấn khích,kẻ đứng bên lề,người nhập cuộc – phần đông giới trí thức văn nghệ sĩ “đi theo cách mạng tâm hồn luôn có sự trồi sụt lúc làm toán cộng,khi toán trừ”…- Riêng tuổi trẻ Saigòn như được đốt nóng, xung phong lên đường,dựng lại người-dựng lại nhà-dựng lại quê hương .Bài ca mùa xuân 61-Tố Hữu, từ trong sách giáo khoa lớp 12 bắt nhịp thực tiễn : “Đi ta đi khai phá rừng hoang/Hỏi núi non cao,đâu sắt,đâu vàng ?/Hỏi biển khơi xa đâu luồng cá chạy?/Sông Đà,sông Lô,sông Hồng,sông Chảy/Hỏi đâu thác nhảy cho điện quay chiều/Hỡi những người trai,những cô gái yêu/Trên những đèo mây,những tầng núi đá /Hai bàn tay ta hãy làm tất cả !/Xuân đã đến rồi.Hối hả tương lai/Khói những nhà máy mới ban mai…”

Tuổi trẻ miền Nam dấn thân nhập cuộc đi theo sự vẫy gọi của hào quang lý tưởng kỳ vĩ -“mặt trời chói lọi” là ẩn số vô cùng quyến rũ ! – họ xông vào những nơi đất chưa mở,rừng chưa khai - những nơi hiểm nguy còn tiềm ẩn cái chết bất ngờ của giờ thứ 25 tàn cơn chinh chiến :

Khi mình về đất còn chưa mở

Trái nổ im lìm nằm dưới cỏ tranh

Lòng tuổi trẻ tràn đầy phơi phới :

Khi mình về…nơi ấy tuổi hai mươi

trưa nao lòng nghe chiền chiện hót

Thương bàn tay chưa rành tra cán cuốc

Hết rộp phồng rồi thành những nốt chai

Kỷ niệm được giữ lại, yêu thương chôn vào lòng ,cảm xúc thì rưng rưng :

Khi mình về thương những đồi sim

Đồng đội nữ hay lấy cài lên tóc

Thương chiếc nón tai bèo đội lâu ngày đã bạc

Thương chiếc áo màu cỏ úa sờn vai

Thương đôi dép cao su đã mấy bận thay quai

Thương chiếc balô gối đầu nằm ngủ

Thương những ngày gian khổ

để nhớ hoài Thanh niên xung phong

(Khi mình về - trg 6,7).

Khó tìm ra lời than thở trong dòng thơ ngập tràn sức trẻ, ngùn ngụt dấn thân lãng mạn bay bổng :

Bạn lại đi mở những nông trường

Đăklăk mùa này mưa bát ngát

lại những con đường dài theo tiếng hát

Như thành phố tiễn mình mỗi đợt ra quân

(Thời gian này có bạn – trg 8).

Hiện thực cuộc sống hồi sinh nẩy nở,tràn đầy lạc quan :

-Hãy hát về ngày mai

Những nông trường đầy rẫy phì nhiêu

-Khi tiếng máy reo vui và ai không bồi hồi

cái rẫy,cái mương ngút trong tầm mắt

Tập thơ duềnh lên những tơ vương - đầy trong mối tơ vương là khát vọng góp tay xây dựng,là tình yêu còn hăng sực chất trẻ :

Mùa mưa này em đi

ng khuất bên hàng khuynh diệp

nhà ai bên lên khói bếp

anh về nhớ mênh mông

(Chiều An Hạ - trg10)

Cao Vũ Huy Miên ghi lại mối tình đầu,anh nói nhiều đến khái niệm con đường với duy nhất một hướng chạy thẳng vào tim.

Hoa tím ngày xưa (trang 30- Hữu Xuân phổ nhạc năm 1998)- bay lên qua tiếng hát Lam Trường, là bài thơ đẹp .Mối tình học trò thơ mộng chỉ còn là kỉ niệm làm tổ trong buồng tim theo anh suốt dặm dài :

Con đường em về ban trưa

Hoa tím nghiêng nghiêng đợi chờ

Tuổi em vừa tròn mười bảy

Tóc em vừa chấm ngang vai

Con đường em về mưa bay

Ta đứng trông theo bao ngày

Tự bao giờ lòng cứ ngỡ

Yêu người mà lòng có hay

Con đường em về năm xưa

Có biết hay chăng bây giờ

Hoa tím thôi không chờ nữa

Chỉ còn ta đứng dưới mưa

Gởi em và ngôi trường cũ (trang 32)như một nhắc nhớ :

Em lại về nơi mình đã qua

Con đường cũ bao buổi chiều hò hẹn

Tình yêu nào như trang giấy trắng

Nhìn nhau thôi cũng đủ ngập ngừng

Kỷ niệm (trang 34) mở ra tứ thơ man mác,là câu chuyện tình buồn nuối tiếc, rụng xuống đời nhau :

Em đi về giờ đã có người đưa

Anh ngơ ngác để làm rơi cả nón

Tháng mười sao trời còn mưa muộn

Anh lang thang rồi đứng ở cuối đường

Chẳng còn gì để trách cứ em

Em đã sống cho anh nhiều quá

Đốt làm chi những tờ thư cũ

Để anh nghe êm ái đến nhường nào

Để mai này anh sẽ yêu ai

Tình yêu ấy nghìn lần không đơn giản

Tình yêu ấy là chút gì lãng mạn

Là hy sinh..là chia sớt trong đời

…Là bây giờ anh biết đơn côi

Tiếng thơ Cao Vũ Huy Miên đầy chất tâm sự,phản ánh hiện thực một thời TNXP trong vắt – tuổi trẻ hừng hực khát vọng hiến dâng,khí thế hăng hái lạc quan yêu đời-yêu người,toát lên từ giọng thơ chân thực,nồng nàn tha thiết - “Thời Kỷ niệm…Hoa tím ngày xưa “ đầy chất trữ tình – tôi nhìn ra ở anh một phong cách lãng mạn tài hoa. Tiếc là Đinh Đoan Hùng (sinh 31/12/1955) sớm rời trần gian (25/11/2008).


______________________________________

(Saigon,15/5/2013)
© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 18.05.2013 theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn.
Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .