Tất cả những hình ảnh nơi quê nhà đã gợi nhớ và làm đau lòng tác giả mà hình ảnh người mẹ hiền và cả người bà thân yêu cùng mối tình đã lỡ. Bài thơ xuân như một cuốn phim trở về quá khứ. Mùa xuân đâu không thấy mà chỉ thấy kỷ niệm tràn về cháy bỏng tâm can.
Phải chăng tác giả đã quá chủ quan và vô tư nên đã đánh mất một mối tình. Và tình yêu muôn đời vẫn là những vụng về mà người ta không bao giờ cân đong đo đếm. Để đến khi tan vỡ rồi mới chợt bàng hoàng nhận ra mình vụng dại?.Thực tại là "củ khoai nướng vụng” để "cháy đen cả chiều”. Vâng, câu thơ hiện thực của tác giả là vậy. Câu thơ đã lột tả được hết đau thương trong hiện tại cũng như những vết buồn trong dĩ vãng. Thơ của Đặng Diệu Thoa là những cung bậc oán trách nhẹ nhàng, khắc khoải. Những nhắn nhủ như tan vào mây gió. Tôi nghĩ tình yêu của nữ sĩ Diệu Thoa cao thượng như lời nhạc của Đỗ Cung La trong bài "Dù tình yêu đã mất”.. Và ngược lại lời tác giả là nữ.
"Dù tình yêu đã mất
Không quay trở lại
Thì em xin chúc cho anh được trọn đời
Hạnh phúc với người”
Vườn xuân là hình ảnh quê nhà khi tác giả trở về. Nhưng trong sự trở về là đối diện với cảnh cũ, với tất cả những người thân yêu nơi quê nhà. Để rồi hình tượng lại tình cảm trong lòng mình là mất mát là chia ly. "Củ khoai nướng vụng cháy đen cả chiều”…Đây là một câu thơ hay mà tôi nghĩ rằng nó sẽ mãi mãi thấm đẫm trong lòng mọi người ....
. © Tác giả giữ bản quyền
. Tác phẩm cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn ngày 23.02.2013.
. Đăng tải lại xin vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com ©