“LỜI TÌNH BUỒN” - BÀI THƠ SỐNG TRONG LÒNG CA KHÚC




Bao giờ cũng thế,muôn đời vẫn vậy cái thời xuân trẻ,giữa hai mê mải mù lòa săn tìm, thường là một cuộc tình – là nơi buồng tim rung động – nghe qua sóng siêu âm, hồng huyết co bóp, bơm đẩy ào ạt. Cung đàn thơ cũng khởi đi từ đấy – từ những ngăn chứa tràn trề yêu thương. Thơ tình Saigon thập niên 60,70 thế kỷ trước phổ biến là những khúc buồn mong nhớ,khát đợi muôn thuở - Tình thơ lãng mạn,chất thơ nhẹ nhàng sang trọng – tiếng thơ nói hộ tâm trạng của những người chưa kịp sống,chưa kịp yêu,chưa kịp nhận diện mình trong chiến cuộc- đã bị hủy diệt !

Đặt trong không gian ngày cũ,bài thơ Lời tình buồn (ra đời khoảng năm1967)của Chu Trầm Nguyên Minh, khơi gợi một thời bất định - mỗi cá thể có mặt lúc bấy giờ dường như mang tâm trạng của người gác chắn tàu hằng đêm soi chiếc đèn bão vào bóng tối thăm thẳm, chờ ngóng chuyến tàu khuya tìm về với chút hi vọng nhạt nhòa…?

Bài thơ nghe như một tạ từ,chia xa,nắm níu ,nuối tiếc, vô vọng – “Anh đi rồi” như là một dấu chấm hết - nếu nhìn từ phía thời cuộc,vận nước điêu linh,ta nghe như một lời than trách áo não – Câu hỏi “Đêm xuống rồi em buồn không hở?” đi liền với cái tứ “Trời sa mù tầm tay với âu lo”,cảm xúc rất hay-làm xao động lòng người :

Anh đi rồi còn ai vuốt tóc
Lời tình thơm sách vở học trò
Đêm xuống rồi em buồn không hở?
Trời sa mù tầm tay với âu lo

Mùi thơm sách vở học trò gợi hình ảnh mối tình đầu ngan ngát hương yêu trong vắt – những hẹn hò,những mộng mị ngất ngây – trong Áo lụa Hà Đông,nhà thơ Nguyên Sa ghi lại :

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỉ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu.

Mối tình nào chẳng là câu chuyện hai người – tác giả vẽ ra chân dung nhân vật trữ tình: Áo em bay khuất mất thiên đường / Tóc em xanh trùng dương sóng lượn…trên nền nhạc Vũ Thành An,là một cảm xúc thẩm mĩ thanh thoát nhẹ nhàng, ru hồn chơi vơi.

Anh đi rồi còn ai đưa đón
Áo em bay khuất mất thiên đường
Tuổi hai mươi trong vòng tay chờ đợi
Ngôn ngữ nào anh nói hết yêu thương

Anh đi rồi còn ai chiêm ngưỡng
Cổ em cao tay mười ngón thiên thần
Tóc em xanh trùng dương sóng lượn
Anh chợt buồn đứng ngóng bâng khuâng

Anh đi rồi còn ai tình tự
Đêm đầy trời ru tiếng nhớ bơ vơ
Phúc yêu em dấu lần quá khứ
Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô

Bài thơ khép lại với hình ảnh “ Nụ hôn đầu rụng xuống hư vô” - tất cả rồi ra chỉ là những sợi sắc không - tôi tìm thấy ở đây một kết thúc buồn nhưng mở ra khát vọng mãnh liệt hướng về phía cuộc sống: thèm được sống –muốn được yêu…!?

Chu Trầm Nguyên Minh trần tình: “Sau năm 1975,tôi không viết,không đọc hơn 30 năm,dù có lúc muốn viết đến điên cuồng mà không thể viết được…-Nhìn lại thời gian bỏ phí đến nửa đời người,tôi ân hận tiếc nuối đến đắng lòng…”(Lời Ngỏ tập thơ “Lời tình buồn” – in lại 2012), bạn yêu thơ cùng thời rất cảm thông chia sẻ nhưng lấy làm tiếc với một phong cách thơ hiện đại,một phẩm chất tài hoa - hoài phí 30 năm, quả thật là một thiệt thòi cho thi nhân và cho thi ca.

Văn chương gắn với số phận con người-cuộcsống-thời đại.

Mọi sự rồi sẽ được soi rọi,giải mã - tất cả chúng ta không tránh khỏi là sản phẩm của lịch sử,chịu sự chi phối của vận mệnh đất nước,tôi tin những đóng góp cho văn học nghệ thuật hướng về CON NGƯỜI thì dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, mãi mãi còn nguyên giá trị!

Thơ hay cốt ở cảm xúc chân thực,âm điệu trữ tình tinh tế,cách diễn đạt phong phú sáng tạo - với Chu Trầm Nguyên Minh,ngôn từ hiền lành trang nhã,thơ đậm chất tâm sự - bài thơ trôi vào quá khứ lâu rồi nhưng âm hưởng vẫn còn đó, tiếng vọng lại từ cõi người !


______________________________________

(Saigon, 15/12/2012)
© Tác giả giữ bản quyền.
. Đăng ngày 19.12.2012 theo nguyên bản của tác giả gởi từ SàiGòn.