Tạp Chí Nhà Văn
Số 12-2011




Tạp chí Nhà văn số 12-2011 mở đầu bằng ghi chép về hai cha con chỉ huy những pháo đài thép trên biển Đông để chào mừng ngày hội quốc phòng toàn dân 22-12-2011.

Phần Văn xin giới thiệu đến bạn đọc hai truyện ngắn đặc sắc Trăng phía hạ tuần của tác giả Nguyễn Ngọc Lợi, Dưới lá me bay của Nguyễn Tiến Bình, và phần hai bài bút ký Canada màu phong đỏ của nhà văn Hoàng Minh Tường.

Chuyên mục Nghiên cứu-Lý luận-Phê bình số 12-2011 gồm những bài viết của các tác giả quen thuộc với bạn đọc như Hoàng Quốc Hải, Nguyễn Hiệp, Phạm Quang Trung, Hỏa Diệu Thủy, Nguyễn Văn Đông, Bùi Quang Trường…

Trong chuyên mục Nhà văn và Cuộc sống số này, Tạp chí Nhà văn xin giới thiệu với bạn đọc bài viết của nhà văn Vũ Tú Nam về “Làng quê Thái bình năm 1974”.

Mục Văn học thế giới xin giới thiệu với bạn đọc nhà văn nổi tiếng Hàn Quốc, Lee-Sang, được đánh giá là đỉnh cao của năng lực sáng tạo trong văn chương Hàn Quốc những năm 30.

Một Rubik 2011 có bài viết với tiêu đề rất hấp dẫn Chó sủa, sáng đèn và đạo chích của học giả Phan Hồng Giang.

Ngoài ra, Tạp chí Nhà văn còn có những bài viết hấp dẫn, sâu sắc khác qua các chuyên mục thường kỳ như Văn học với Nhà trường, Giới thiệu sách v.v…

Xin trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc một số bài thơ trong số báo này.

TCHNV

Lời Liệt Sĩ Thành Cổ Quảng Trị

Nhĩ lai bất quý sát nhân công (*)

Nguyễn Du

Cảm ơn các bạn không quên chúng tôi
Đã ngã xuống trong 81 ngày đêm chấn giữ Thành cổ.
Hàng năm các bạn vẫn đến thả đèn hoa trên dòng Thạch Hãn.
Chiến tranh là gì?
Là nước mắt - chia ly, là máu đổ
Là "Nhất tướng công thành vạn cốt khô"
Thời của thế hệ chúng tôi không nên dùng mỹ từ "Thời hoa lửa"
Bất hạnh cho dân tộc ta - một dân tộc hiếu hòa.
Phải chấp nhận trận chiến kéo dài không muốn - phần ba thế kỷ
Chúng tôi mong được các bạn mỗi lần đến cho biết:
Giấc mơ về một "xã hội nhân văn" chúng tôi mang theo vào trận đánh.
Các bạn hôm nay phấn đấu thực hiện đến đâu rồi?

Câu thơ chữ Hán trên của thi hào Nguyễn Du trong bài Pháo Đài.
Dịch nghĩa là: Từ nay việc giết người không còn coi là có công.

HẢI NHƯ



Vị Tướng Già

Những đối thủ của ông đã chết từ lâu
Bạn chiến đấu cũng chẳng còn ai nữa
Ông ngồi giữa thời gian vây bủa
Nghe hoàng hôn chầm chậm xuống quanh mình

Bàn chân đi qua hai cuộc chiến tranh
Giờ chậm rãi lần theo dấu gậy
Đôi bàn tay nhăn nheo run rẩy
Đã từng gieo khủng khiếp xuống đầu thù

Trong góc vườn mùa thu
Cây lá cũng như ông lặng lẽ
Tám mươi tuổi ông lại như đứa trẻ
Nở nụ cười ngơ ngác thơ ngây

Ông ra đi
Và...
Ông đã về đây
Đời là cuộc hành trình khép kín
Giữa hai đầu điểm đi và điểm đến
Là một trời nhớ nhớ với quên quên

Những vui buồn chưa kịp gọi thành tên
Cõi nhân thế mây bay và gió thổi
Bầy ngựa chiến đã chân chồn, gối mỏi
Đi về miền cát bụi phía trời xa

Ru giấc mơ của vị tướng già
Có tiếng khóc xen tiếng cười nức nở
Một chân ông đã đặt vào lịch sử
Một chân còn vương vấn với mùa thu.

Sài Gòn Đêm Giao Hưởng

Chúng tôi là một mảng màu xanh
Trong rực rỡ bức tranh Sài Gòn đêm giao hưởng
Đôi dép lốp bước lên thềm Nhà hát lớn
Để rơi mấy hạt bụi đường trường

Cuộc trường kỳ giành lại quê hương
Trả chúng tôi về với tuổi thơ và kỷ niệm
Bỗng trẻ lại trong mắt nhìn lưu luyến
Thoáng nét ngậm ngùi êm dịu phút đoàn viên

Cây đũa thần, nhạc trưởng đã giơ lên
Những khoảng trống lặng im bỗng bừng lên âm nhạc
Đến ve vuốt lòng ta là tiếng hát
Tiếng hát trong ta có tự bao giờ

Cát bụi đường xa, khẩu súng, ngọn cờ
Ngửa bàn tay gặp bàn tay nhạc trưởng
Mở tấm lòng gặp tấm lòng giao hưởng
Bỗng trầm cung bậc tìm nhau

Phút này đây ta dành trọn cho nhau
Anh trọn của em đến tận cùng ý nghĩ
Giai điệu đẹp cho hồn em cao quý
Anh nhắm mắt và uống cạn suối âm thanh

Xanh như dòng sông ấy xanh xanh
Đàn nhạc dây thổi vào ngọn gió
Không sóng cho lòng lên tiếng vỗ
Sài Gòn trong anh là ô nhịp bình yên
Sài Gòn trong ta là trái chín vẹn nguyên
Chiến thắng đặt vào lòng hai đứa
Một nửa anh và em một nửa
Tiếng kèn đồng đang nói đấy em ơi!

Lơ lửng giữa không gian dải lụa tuyệt vời
Quen thuộc quá ta giơ tay nắm bắt
Con chim hồng đậu trên trần nhà hát
Cây vĩ cầm đánh rơi những nhành tơ

Đất yên lành trở dậy sau mưa
Tháng năm mở bốn bề tiếng hát
Những khoảng trống lặng im bỗng bừng lên tiếng nhạc
Trên suốt đường chiến thắng đi qua.

10-10-1975

ANH NGỌC



Một Mình

Thả trăng vào đáy cốc
Vuột tay bóng nguyệt nằm
Tất cả chìm thoáng chốc
Phẳng lặng như trăm năm
Khuấy ta vào trong ta
Từng hớp đời mụ mị
Từng hớp buồn hoang phế
Từng hớp tình chia xa
Một mình cứ mình ta
Khuấy đỉnh sầu chất ngất
Khuấy triền cao sự thật
Khuấy vũng sâu thật thà
Mình ta cứ mình ta
Bên một chiều mưa đổ
Ôm vai vò nỗi nhớ
Soi đáy cốc đợi chờ
Bên một chiều mưa đổ
Khuấy ta vào cơn mơ...

Sóng Sông Seine

Đêm qua em mơ thấy mình làm đám cưới
Bên dòng sông Seine
Sóng kim cương lóng lánh
Em nhìn rõ
Paris đổ xuống cả kinh thành ánh sáng
Hoa lệ ngập tràn
Em ngửi thấy
Mùi hồng vườn Versailles
Anh kết đoá tà váy em ngào ngạt
Em nghe
Róc rách từ đỉnh đồi
Rượu đỏ Bordeaux vang reo đáy cốc
Em nghe
Chuông đổ bên nhà thờ Trắng
Hồi hoan lạc dập dồn
Em nghe
Tim mình có tiếng vỗ
Dập dềnh trên sóng
Sóng sông Seine

Paris, tháng 8-2011

ĐẶNG HÀ MY


© Cập nhật ngày 08.12.2011.