Tôi
rất thích tập thơ Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ
Khác của Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê). Tập thơ này
đươc nhà xuất bản Văn Nghệ trong nước xuất bản và
phát hành đầu năm 2010. Tập thơ dày 232 trang, khổ
vuông vức 17cm x 17cm, bìa và giấy in bài thuộc loại có
giá trị cao nhưng rất trang nhã chớ không se sua, chưng diện
đỏm dáng.
Tôi thích
nó vì nó dễ thương như đứa bé
mà tôi có thể nhìn ngắm được dẫu chỉ
qua chữ in.
Tôi cũng
thích nó vì nó gọn gàng, bắt mắt, bài nào
cũng tạo cho tôi ít nhiều xúc động thật sự.
Nhưng có
lẽ tôi thích nó bởi nó rất mới trong lối
làm thơ dẫu nhiều bài trong tập này tác giả làm
hồi thập niên 1960; nửa Thế Kỷ rồi, đâu phải
ít!
Trước 30
tháng 4 năm 1975, người ta biết Đỗ Nghê là
thi sĩ nhờ bài thơ “rất ngộ” (theo tôi là rất
lạ, rất hay, rất có ý nghĩa) đăng trên bán nguyệt san
Bách Khoa tại Sài Gòn. Báo Bách Khoa là báo chọn lựa
người đọc, nó có số độc giả riêng của nó, giống
như báo Sáng Tạo, báo Hiện Đại, báo Thời Nay…, mỗi
báo là một “loại” riêng, nhưng các “loại” báo này
có loại độc giả chung là giới-trí-thức – có người
đọc Bách Khoa (Hiện Đại, Sáng Tạo, Thời Nay…) vì muốn
thỏa mãn về sự sáng tạo của người viết, vì muốn
làm dáng cho mọi người thấy mình sành điệu văn chương!
Bài thơ tạo tên cho Đỗ Nghê nói về sự ra đời của
một bé sơ sinh (coi như chưa có tuổi). Tựa đề
của bài đó: Thư Cho Bé Sơ Sinh. Chữ Thư này, hiểu
ngay là Những-Lời-Nói của một người lớn nói với đứa
bé…chưa-biết-nghe. Tôi không hiểu tại sao người
dịch ra tiếng Anh, Phat’ Blog, lại dịch Thư thành Thơ (Poem),
chắc vì thấy đó là Bài Thơ? Nhưng dịch hay thì vẫn
hay, bài thơ đã hay được nhân lên thêm một lần, càng
thấy thú vị! Tác giả làm bài thơ năm 1965, dịch
giả dịch nó ra Anh Ngữ vào năm 2006. Tôi không nghĩ
dịch giả đã nghiền ngẫm nên mất thời gian quá nhiều
mà tôi nghĩ ngược lại: chỉ một thoáng thôi, vào
năm 2006, dịch giả đọc được bài Thư Cho Bé Sơ Sinh…,
bèn “chuyển ngữ”, hèn chi Thư mới thành ra Thơ!
Bài Thư
Cho Bé Sơ Sinh trình bày và in trên ba (3) trang
giấy mà coi như là nửa cuốn sách! Rõ ràng, tôi nghĩ,
tác giả đã chia hai nội dung tập thơ của mình: một
nửa nói về những gì mình muốn nói với đứa bé mới
chào đời do chính tay mình “đỡ” (đỡ đẻ), một
nửa là số nhiều, rất nhiều những bài thơ khác, tùy
hứng khác mà mình đã làm được, tâm đắc, nên để chung
vào một tập. Hai phần như vậy là nặng nhẹ không
cân xứng. Tuy nhiên một đời thơ của Giả Đảo chỉ
có hai câu sao lại cứ có cái bề dày ngàn năm nhỉ?
Nhị cú tam niên đắc, nhất ngâm song lệ thùy! Đỗ
Nghê lấy bài thơ ba trang đặt bên cạnh hơn 100 bài so le
(dài ngắn) thành một tập thơ “bề thế” có nên trách
không? Chắc là không! Thơ, một câu, một chữ,
vẫn có trọng lượng, dù “nhẹ hều”, nhưng không lẽ
một cuốn sách chỉ nên dày có sáu (6) trang? Đây,
chẳng qua là cái đẹp của cuốn sách, là cái duyên của
một bài thơ tác giả muốn ký thác cho đời mà in thêm
những bài khác, nhiều thêm, vì tác giả có nhiều nỗi
niềm! Tôi chia cuốn sách ra hai phần rồi tôi nói tào
lao, chớ tác giả không chủ tâm, chủ động. Tôi nói
cho vui…Tôi chỉ nói-cho-vui.
Quả
thật là tôi vui. Vui, vì có thơ hay
để đọc; vui cũng nhờ có tập thơ “ngộ
nghĩnh” đem ra bàn…cho vui!
Hồi nãy,
tôi có nói trước 30 tháng 4 năm 1975, người ta biết Đỗ
Nghê là Thi Sĩ; tôi nói chưa hết câu. Phải nói thêm
cho đầy đủ ý, tôi muốn nói: Sau 30 tháng 4 năm 1975,
người ta biết Đỗ Hồng Ngọc là Bác Sĩ. Thi Sĩ Đỗ
Nghê và Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc là Một Người, trước
không lộ diện, sau lộ diện, giấu không được, mà giấu
làm chi? Hồi ký tên Đỗ Nghê thì Đỗ Hồng Ngọc
chỉ làm thơ. Khi lộ diện, thì Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc
viết văn xuôi…cũng có làm thơ nữa. Cái “air”
của hai người là một. Chạy trời không khỏi nắng.
Tôi biết có nhiều nguời đồng ý với tôi: yêu cả
hai người, Đỗ Nghê và Đỗ Hồng Ngọc. Đừng phân
biệt Thi Sĩ với Bác Sĩ, qua Thơ, qua công việc chuyên môn,
cả hai người họ Đỗ thể hiện một nhân cách đáng kính
trọng: Một Triết Nhân (tôi nói Triết Nhân, không
dám nói Triết Gia). Khi đỡ đẻ, Đỗ Hồng Ngọc rất
nhẹ nhàng, rất dịu dàng,…rất khả ái. Khi hạ bút
đề thơ, Đỗ Nghê nhớ mình là người-có-cha-mẹ vì Đỗ
là họ của Cha, Nghê là họ của Mẹ. Ở một góc
của bìa sách, tác giả Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài
Thơ Khác giải thích về họ của Mẹ tác giả, họ Nghê
không phải họ Lê. Tôi, bạn và cái ông
hộ lại nào đó chưa hề nghe ai nói về họ Nghê, lầm
lẫn là phải. Hồi tôi sống tập thể, bạn chung “láng”
tôi là anh Trịnh Văn Mây, tôi hay hỏi anh ấy về Chúa Trịnh
vì tôi nghĩ anh ấy là hậu duệ của Trịnh Kiểm mà sao
ảnh lại là người Mèo ở thượng du Bắc Việt. Anh
Trịnh Văn Mây cười khì: Tôi di cư vào Nam năm 1954,
đi làm giấy tờ, tôi khai thật tên họ tôi là Chình Văn
Mây, người ta mắng tôi: chỉ có họ Trịnh, không có họ
Chình; do đó tôi thành người Mèo có họ của người Giao
Chỉ! Tôi ngẩn ngơ…Đúng là bé cái lầm! Tôi
nghĩ thêm: tại sao Trình Minh Thế mà không Trịnh Minh
Thế? Lung tung thật! Đỗ Hồng Ngọc nhà mình
sinh quán La Gi, Bình Thuận (có thời phần đất này thuôc
tỉnh Bình Tuy). Bạn thấy chữ Gi không? Viết
là G và I, không viết D và I dù đọc như nhau, tại mấy
ông Tây-An-Nam sợ đánh máy không dấu, chữ Di đọc ra Đi.
Cũng thế, Cần Đước với Cần Giuộc, ban đầu viết chữ
D, vì bì thư đóng dấu chữ Việt không dấu cứ đưa lộn
hoài, Tây-Ta mới “nhất trí”: Cần Đước viết
là Can Duoc, còn Cần Duộc viết là Can Giuoc! Họ Nghê,
họ của thân mẫu Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc là họ hiếm,
lâu nay với cái kiểu “làm ăn tắc trách” của nhân viên
hộ tịch chắc đã thành ra họ Lê hết trơn! Hai chữ
Đỗ Nghê, hiểu cặn kẽ, thấy thương làm sao!
Cuốn sách
của Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) tự ên tôi bịa
ra chuyện chia hai phần, tác giả thì hiển nhiên
không “trù tính”, tôi muốn có một bài “mao tôn cương”
dài dài là trích ra hai phần ấy. Trời ơi, vậy thì làm
lại công việc của nhà in ư? Không! Tôi sẽ chỉ
làm cái gì mà tôi thích và tôi phải làm…Tôi đáng trách
là đã dài dòng, quá dài dòng. Lẽ ra thì tôi nên chứng
tỏ mình thông thái một cách thật gọn gàng: Nói sơ
lý do nào tôi gọi Đỗ Nghê / Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc là
Triết Nhân ở những câu nào đó. Úp mở mệt quá,
đây xin mời bạn “coi nè”:
“Nhớ
đừng tự hỏi tôi là ai khi lớn khôn
Cũng
đừng ngạc nhiên sao đời nhiều nhãn hiệu”
“Hoàng
hôn sóng vỗ bên trời biếc
Sóng vỗ
trong hồn ta ngẩn ngơ”
“Rồi
một hôm nằm xuống
Sống Thiên
Thu”
“Dòng
sông xưa nước đục chảy muôn
đời
Sao trong
mắt chưa thấy niềm sám hối?”
.....
Trích ra từng
đó câu thôi, tôi bủn rủn. Tôi không trích nữa.
(hay sẽ trích thêm khi tôi thấy mình không mỏi tay). Tự
dưng tôi ứa nước mắt. Thơ ông làm tôi động lòng
và động cả não! Tôi biết thơ Đỗ Nghê hồi xưa
lắm, khi tôi còn trẻ. Nay tôi có cả tập thơ của
Đỗ Nghê khi tôi đang già. Lúc trẻ, lúc già, đất
nước tôi…buồn mãi như dòng nước đục hay sao?
Tôi xa Tổ Quốc hai mươi mốt năm, chưa có buổi về.
Mai mốt tôi có chỗ để về thì nơi tôi về để…sống
tới Thiên Thu lại là Đất Khách. Bạn có thấy ai
chụp ảnh một dòng sông đục ngầu chưa? Đỗ Hồng
Ngọc ấu thời gắn chặt với Phan Thiết, Bình Thuận, nơi
có dòng sông Cà Ty, dòng sông này không trong nổi vì người
ta thải nước dơ ra…cho nó đầy hoài. Tôi đọc Đỗ
Hồng Ngọc (Đỗ Nghê) bất chợt nhớ bài Cà Ty của Hoài
Khanh (cũng dân Phan Thiết):
Một dòng
xanh mấy niềm sâu
Chợt nghe
gió lạnh từ đâu thổi về
Giật mình
sương rụng trên đê
Người
đi rồi chẳng thấy về, chao
ôi!
Dòng sông
xanh…vì nó lồng bóng trời. Dòng Cà Ty,
tôi biết, chưa một ngày trong…
Tính Triết
trong thơ của Đỗ Nghê “dậy” từ
hai chữ Sơ Sinh và miên man trong hai chữ Thiên Thu.
Đời người không dài vài chục năm, hay trăm năm, mà dài
lắm, ngàn năm lận! Hai chữ Thiên Thu tượng hình rõ
nét biết bao khi hai chữ Sơ Sinh chỉ là cái étiquette!
Đạo Phật đã có gần ba ngàn năm nay, đạo Chúa đã có
hơn hai ngàn năm rồi, không giải quyết được gì vì con
người trong đôi mắt không chịu ánh lên niềm sám hối!
Chúa tự nhận “Trăm đàng lỗi tại ta”. Phật thở
dài “Bốn mươi chin năm truyền đạo, ta không nói câu
nào”. Thế mới hiểu tại sao tập thơ Thư Cho Bé
Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác coi như được chia hẳn
hoi hai phần mà độ dày mỏng của hai phần đó chênh
vênh!
Tôi gửi
đến bạn nhé, những bài tôi cho là “ấn tượng”
nhất của Đỗ Hồng Ngọc (Đỗ Nghê):
1, Bài này
là bài “nền” của tập thơ của
Đỗ Nghê. Tác giả lấy nhan đề của bài thơ
làm…nửa nhan đề cho cuốn sách của mình, Thư Cho
Bé Sơ Sinh Và Những Bài Thơ Khác..Những
Bài Thờ Khác thì nhiều, tôi sẽ trích vài
bài.
Trước hết
xin mời bạn đọc bài thơ Thư Cho Bé Sơ Sinh.
THƯ CHO
BÉ SƠ SINH
Khi em cất
tiếng khóc chào đời
Anh đại
diện đón chào em bằng nụ cười
Lớn lên
nhớ đừng hỏi tại sao có kẻ cười người
khóc
Trong cùng
một cảnh ngộ nghe em.
Anh nhỏ
vào mắt em thứ thuốc màu nâu
Nói là
để ngừa đau mắt
Ngay lúc đó
em đã không nhìn đời qua mắt thật
Nhớ
đừng hỏi vì sao đời tối đen.
Khi anh cắt
rốn cho em
Anh đã xin
lỗi chân thành rồi đó nhé
Vì từ
nay em đã phải cô đơn
Em đã phải
xa Địa Đàng Lòng Mẹ.
Em là
gái là trai anh chẳng quan tâm
Nhưng khi
em biết thẹn thùng
Sẽ biết
thế nào là nước mắt trong đêm
Khi tình yêu
tìm đến.
Anh đã không
quên buộc etiquette vào tay em
Em được
dán nhãn hiệu từ giây phút ấy
Nhớ
đừng tự hỏi tôi là ai khi em lớn khôn
Cũng đừng
ngạc nhiên sao đời nhiều nhãn hiệu.
Khi em mở
mắt ngỡ ngàng nhìn anh
Anh cũng ngỡ
ngàng nhìn qua khung kính cửa
Một ngày
đã thức giấc với vội vàng với hoang mang
Với những
danh từ dao to búa lớn
Để bịp
lừa để đổ máu đó em…
Thôi trân
trọng chào em
Mời em nhập
cuộc
Chúng mình
cùng chung
Số phận
Con người…
(Từ Dũ,
1965)
Bài thơ trên
đây là bài “nền” cho tập thơ của Đỗ Nghê. Tác
giả ghi năm làm ra nó, năm 1965, tại Bệnh Viện Phụ Khoa
Từ Dũ, lúc đó Đỗ Nghê là Đỗ Nghê chưa phải là Bác
Sĩ Đỗ Hồng Ngọc vì ông còn là Sinh Viên Y Khoa Thực Tập.
Nói thế để bạn “đoán” tuổi của tác giả. Chưa
tới ba mươi. Nhưng Đỗ Nghê đã già dặn về thời
gian học tập thêm già dặn về suy tư nhuốm màu triết
lý. Đứa bé sơ sinh, còn gọi là hài nhi, biết gì
đâu! Nó sẽ biết khi lớn khôn, sau này, mười bảy
mười tám năm nữa hay vài chục thập niên sau. Tác
giả rất “hay” khi ví Lòng Mẹ” là “Cõi Địa Đàng”.
Hay ở chỗ đáng cho chúng ta ý thức tại sao mình “hiện
hữu”, đáng cho ta suy nghĩ về “sinh hoạt” ở cõi đời
trong va chạm thường xuyên giữa Con Người và Con Người.
Hay ở chỗ chúng ta thấy tác giả làm tròn nhiệm vụ của
mình và rất “lịch sự”, ông đã Chào đứa bé!
Đứa bé là kết quả của Tình Yêu của cha mẹ nó, nó
còn là một thành viên của xã hội. Đứa bé được
gắn ngay Nhãn Hiệu (etiquette) một-con-người. Nhãn
hiệu này dành cho riêng nó. Nó sẽ thế nào trong tương
lai, thì tương lai nó sẽ biết. Nó sẽ kinh ngạc khi
thấy đời sống xã hội không phải chỉ có một nhãn hiệu.
Triệu triệu, tỉ tỉ hài nhi đều có cái ràng buộc khi
đã mất ngay sự ràng buộc với…Địa Đàng. Quan trọng
là con người có ý thức khi là công dân, bớt đi nhãn hiệu
trong xã hội mình quần tụ, bớt đi sự chia rẽ, ganh tị,
hiềm khích. Ôi ngày mai, ngày sau…
Địa Đàng
đích thật là Lòng Mẹ. Con người tìm chi Địa Đàng
đâu cho xa? Chỉ bốn chữ Địa Đàng Lòng Mẹ,
tác giả nhắc nhỡ chúng ta cần thấy rõ nơi mình nương
tựa, nơi mình sẽ báo đền.
2, Đỗ Nghê,
bây giờ đã già. Nếu tôi không tính lầm thì năm
ông trên năm mươi tuổi ông đến Canada thăm một Nhà Giữ
Lão (Nursing Home). Chuyến thăm này không có dự trù
mà có lẽ vì tranh thủ trên đường công tác quốc ngoại.
Bác Sĩ Đỗ Hồng Ngọc làm một bài thơ kéo dài nhiều
câu, câu dài nhất 4 chữ, câu ngắn (hầu hết cả bài)
2 chữ. Chữ đây là Tứ. Ý của tác giả là “minh
họa” một bức tranh Người, một bức tranh Đời, không
nhằm mục đích răn đe ai mà…chắc muốn “tự giáo hóa”
mình tránh càng sớm càng tốt lòng Tham, Sân Si. Tác giả
chọn Tứ lồng cái Ý mình vào, tôi gọi đây là Bài Thơ
Có Ý Tứ. Nhiều người làm thơ, có nhiều bài nhưng…chỉ
là Bài Thơ, không phải Bài Thơ Có Ý Tứ. Làm được
bài thơ có ý tứ, khó lắm, khổ lắm!
Mời bạn
thưởng thức (tôi chép cho gọn và tôi sử dụng
dấu chấm, phết):
TRONG MỘT
NHÀ GIỮ LÃO Ở MONT RÉAL
Họ ngồi
đó, bên nhau. Đàn ông, đàn bà. Không nhìn. Không
nói.
Họ ngồi
đó. Gục đầu, nín lặng. Ngửa cổ.
Giật nhẹ tay chân.
Có người,
trên chiếc xe lăn, chạy vòng vòng. Có người, trên
chiếc xe lăn, bất động.
Họ ngồi
đó. Hói đầu. Bạc trắng. Móm sọm.
Nhăn nheo.
Mới hôm
qua thôi. Nào Vương. Nào Tướng. Nào Tài
Tử. Nào Giai Nhân. Ngựa xe. Võng lọng.
Mới hôm
qua thôi. Nào lọc lừa. Nào thủ đoạn. Khoác
lác. Huênh hoang.
Mới hôm
qua thôi. Nào galant. Nào quý phái. Nói
nói. Cười cười. Ghen tuông. Hờn giận.
Họ ngồi
đó. Không nói năng. Không nghe ngóng. Gục
đầu. Ngửa cổ. Móm sọm. Nhăn nheo.
Ngoài kia.
Tuyết bay. Trắng xóa.
Ngoài kia.
Dòng sông. Mênh mông. Mênh mông…
(Mont Réal,
1993)
Bài thơ
trên đây vừa là bức tranh vừa là hồi chuông
cảnh tỉnh. Bé ơi, bé lớn lên vào đời, bé cũng
vậy sao? Đừng như vậy được không? Đừng bỏ
mẹ cha mình vào nhà dưỡng lão. Ngay cả mình khi già
cũng không nên vào đó. Buồn lắm. Buồn quá.
Vì thấy bốn cảnh Sinh, Lão, Bệnh, Tử mà Thái Tử Tất
Đạt Đa rời bỏ cung vàng điện ngọc tìm cách giải thoát
cho con người. Ông đã “hoàn thành” nhiệm vụ rồi
chưa? Hơn hai mươi lăm Thế Kỷ, nước chảy, mây trôi;
nhưng không nhiều thì cũng đã cảnh tỉnh con người –
nhiều người dứt bỏ mê muội, dứt bỏ tham sân si.
Nói nhiều mà nhắc tên thì ai nào? Mạnh Thường Quân
(người giàu nhất bên Tàu ngày xưa)? Carter (cựu Tổng
Thống Mỹ), Unu (Thủ Tướng Miến Điện một thời), Lý
Thừa Vãn (Tổng Thống Đại Hàn môt thời)…Nhiều hay ít
quá? Có từ hai người trở lên là nhiều…Ta đợi
nhiều hơn thì ta lấy bài thơ trên in ra nhiều bản và đem
phân phát, hi vọng nó thành Kinh Pháp Cú, Kinh Bát Nhã…
3, Đỗ Nghê
còn xứng đáng được gắn cho “nhãn hiệu” Thi Sĩ Tình
Yêu. Hai bài thơ tôi vừa chép chứng tỏ Tình Yêu Con
Nít của ông và Tình Yêu Người Già của ông. Nói
về Tình Yêu Nước, nhìn thơ Đỗ Nghê cũng tuyệt vời!
Ông rất mực yêu quê nhà. Ông không bỏ bệnh nhân
mà “di tản”. Ông đeo chữ Thập Đỏ gắn bó đời
mình với Quê Hương, đất dẫu không lành nhưng lòng ông
lành.. Thơ ông cũng rất hiền lành!
Mời bạn
đọc bài QUÊ NHÀ
Mùa Xuân
mừng tuổi thơm tho áo
Nắng cũng
vàng phai ngày cũng xa
Anh thương
nhớ quá làm sao nói?
Gọi tên
em vang động gốc cây già!
Hái đóa
hoa màu biển biếc
Chợt thương
khung trời xa
Núi mờ
trong mây trắng
Em mờ
trong dáng hoa.
Gió Bắc
mùa thơm ngát
Bâng khuâng
một mái nhà
Biển xanh
lùa sóng bạc
Cát vàng
hoàng hôn xưa…
Tiếc em về
chốn cũ
Tình vương
đến bao giờ?
Tiếc
đời phơ tóc bạc
Thương mãi
núi mây xa.
Nụ mai
vàng trước ngõ
Góc phố
bờ quạnh hiu
Con đường
xưa đứng đợi
Ta làm chi
đời ta?
Thương em
còn thương mãi
Nắng vàng
thơm quê nhà!
4, Đọc hết
tập thơ Thư Cho Bé Sơ Sinh & Những Bài Thơ Khác, có
một (trong số rất nhiều) bài thơ ngắn, tôi thích bài
thơ này:
GIÓ BẤC
Đi giữa
Sài Gòn
Phố
nhà cao ngất
Hoa nở
rực vàng
Mà không
thấy Tết!
Một sáng
về quê
Chợt nghe
gió Bấc
Ơ hay Xuân
về
Vỡ òa
ngực biếc!
*
Thơ Đỗ
Hồng Ngoc / Đỗ Nghê không rườm rà, không làm duyên
làm dáng, không lập dị. Thơ ông là Thơ Hồn Nhiên,
Thơ Nhã Nhặn, Thơ Ngọt Ngào. Tôi đọc thơ ông rồi
úp cuốn sách lên ngực nghe ấm…Gió Bấc đang thổi ở
quê nhà, ngày Xuân đang đến không riêng ai…
Xin cảm
ơn Đỗ Hồng Ngọc / Đỗ Nghê!
Đọc thơ
Đỗ Hồng Ngọc…vui vì nghe trái tim mình đập.
-------------------------------