NGẪU CẢM CÙNG

“ T H Ó A T   N Ắ N G “

Tập Thơ Mới Của  NGUYỄN TẤN ON 




MANG VIÊN LONG


       

           “THOÁT NẮNG “ là tập thơ thứ 6 của Nhà Thơ Nguyễn Tấn On vừa dược nhà xuất bản Thời Đại ấn hành trong quý 3/ 2010.( Võ Trịnh Biện chuyễn ngữ sang tiếng Anh/ Jacqueline Keyse hiệu đính). Tâp thơ gồm 37 bài thơ tứ tuỵệt của các thể ngũ ngôn, lục bat-thất ngôn-(…)/ dược cách tân trong khi viết theo dòng cảm xúc tự nhiên với thơ.

Không chú ý đến sự thay đổi của câu chữ-bởi đó cũng chỉ là phần kỹ thuật riêng của mỗi tác giả trong nổ lực làm mới thơ để truyền đạt xúc cảm được nhanh hơn, bất chợt và sâu hơn. Tôi đã đọc “ Thoát Nắng” với  lòng an nhiên thoải mái-, như khi nhẩn nha nhìn ngắm một chút mây, một ráng nắng hay một đóa hoa  bất chợt bắt gặp trên trên dường…

Và “ Thoát Nắng đã cho tôi nhiều ngẫu cảm tuyệt vời: 

                         “  Vuờn đông

                              ngậm hạt

                              sương gầy 

                          Tiếng chim lột lá

                               dán đầy

                               nhân gian

                            Mùa xuân măc

                               áo đạo tràng

                                    Dốc

                               chênh chênh

                                    thoát

                                nắng tràn

                               không không “

                        (Thoát Nắng, trang 74) 

Thoạt tiên, một hình ảnh thật mỏng, thật êm-như  là từ cõi xa mờ nào của quá khứ, của cuộc dời sương gió phôi pha hiện về: “ Vườn đông ngậm hạt sương gầy/ Tiéng chim lột lá dán đầy nhân gian”. Hai hình ảnh “ vườn đông ngậm hạt”“tiéng chim lột lá” đã mở đầu rất  “ thuận duyên” cho  những bước chân thong dong tiến đến “ mùa xuân măc áo đạo tràng”. Áo “ đạo tràng” là chiếc áo tịnh không, an lạc- là mùa xuân vĩnh hằng đã đến  với đời trong chiếc áo Như Lai- đó là niềm hạnh phúc vô bờ cho người .

Và “ Dốc chênh chênh thoát nắng tràn không không”-là cảm nhận sau cùng rất tự nhiên khi con người-nhà thơ, đã “ ngộ “ dược cảnh “ Thoát Nắng” cho dầu nắng vẫn hòai chang chang trên mỗi số phận. Đoạn thơ chỉ có 28 từ, đã có gần nửa số từ được sử dụng rất lạ/ rất đắc/ truyền đạt cảm xúc rất mạnh cho người đọc ( ngậm hat/ lột lá/ dán đầy/ áo đạo tràng/ thoát/ không không).

Ghi lại xúc cảm về một buổi “ Chiều Quê” (trang 20)-Nhà thơ đã viết:

   

                      “ Gió từ đâu…

                       thổi ngọn lành

                      Mạ non như sóng

                             lật vành

                             nón quê

                             Lũy tre

                       cong xuống bờ đê

                   Thương đàn cò trắng bay về

                               vườn xưa “

Bức tranh chấm phá đôi nét (gió thổi/ mạ non/ nón quê/ lũy tre/ bờ đê/ đàn cò trắng/ vừon xưa)-trong “ chiều quê” tuy  giản dị-bình thường (và có phần ước lệ) nhưng qua cách ghi nhận với những từ ngữ mới lạ, chân xác ( ngọn lành, lật vành, cong xuống)- cảnh “ chiều quê” đã có một không gian rất riêng, thật gợi cảm-vừa hiu hắt buồn, vừa mênh mang thơ mộng. Nguyễn Tấn On như đã chắc lọc từ bao nỗi nhớ quê để vẽ nên bức tranh quê mộc mạc, thắm đượm tình-da diết thương nhớ khôn nguôi!

Dựng lại cảnh tượng “ Mài Gươm (trang 62) dưới trăng xưa của Đặng Dung ( là một nhà thơ & danh tướng-người huyện Thiên Lộc, trấn Nghệ An/ nay là Cam Lộc, tình Hà Tĩnh- mất năm 1414)-Nhà thơ đã trân trọng ghi tên người anh hùng lên ngay đầu bài thơ: 

                   “ Đặng Dung

                khi mài gươm vào đá

                    Một vầng trăng

                       mỏng mỏng

                      phía chân tròi

                       Hồn tráng sĩ

                          tan tan

                       vào sông núi

                            Thác

                         ngùi ngùi

                               đổ

                     tiếng gươm khua “ 

Khi danh tướng Đặng Dung đêm đêm mài gươm vào đá để nung nấu ý chí diệt duổi quân xâm lựơc nhà Minh nơi núi rừng quê nhà Thiên Lộc-hình ảnh “ một vầng trăng mỏng mỏng phía chân trời” đã gợi lên trong lòng người đọc một ánh trăng khuya, một ánh trăng huyền nhiệm, huyền sử-và hình ảnh lặng lẽ dó đã sống, đã theo cùng dân tộc suốt bao thế kỷ giữ nước – dựng nước, trước bao phen hung hãn đem hằng vạn quân sang xâm lược của lũ giặc Bắc phương! Khi Đặng Dung “ mài gươm vào đá” thì đã có ánh trăng trong mầu nhiệm chứng minh-và “ hồn tráng sĩ tan tan vào sông núi”- chữ “ tan tan” –có nghĩa là tan dần, thấm dần-len lỏi vào từng mạch nguồn của hồn thiêng sông núi! 

                         “ Thác

                         ngùi ngùi

                              đổ

                         tiếng gươm khua” 

Và đâu đây nơi chốn núi rừng quê hương Thiên Lộc-“ thác ngùi ngùi đổ” hòa cùng “ tiếng gươm khua” vào đá sắc lạnh lùng giữa đêm trường của người tráng sĩ yêu nước…

Những đề tài đem lại nguồn cảm hứng cho thơ  Nguyễn Tấn On không “ đao to/ búa lớn”-mà trái lại rất nhỏ nhặt, rất đời thường, rất bình dị ( Sợi Tóc, Giọt Nấc, Gùi Mưa, Gió Gõ, Tiếng Lửa, Ga Quê, Lá Vàng, Quán, Nguyên Tiêu Nhớ Bạn(…) )/ nhưng trong cái bình thường tưởng đơn giản là vậy-mà qua thơ – NguyễnTấn On đã làm cho chúng trở nên mới,  lạ-  dào dạt xúc cảm khi đọc. Đây là một nét rất riêng-nó đòi hỏi ở nhà thơ phải có một cái nhìn mới, cảm nhận mới-đối với những điều tưởng như đã cũ.

Ví dụ khi viết về “ Mẹ” ( trang 52)

           

                        “ Quê nhà xanh

                              màu bánh

                               Nấu đỏ

                                  đêm

                               giao thừa

                            Mẹ còng lưng

                                thổi lửa

                               Con đã về

                               hay chưa? “

                             ( Mẹ, trang 52) 

Những ngày giáp Tết-đúng là “quê nhà xanh màu bánh”-bỏi vì, vào thời điểm ấy-các loại bánh dành cho Tết ( bánh tét, bánh chưng, bánh dày, bánh tro, bánh ú, bánh cốm …)  đều dược mọi nhà bày biện ra dể làm-hương vị Tết vì thế đã làm cho lòng người nao nức chờ đợi ( và nhớ hoài mỗi lúc đi xa). Và các lọai bánh ấy đã “ nấu đỏ đêm giao thừa.”-đêm giao thừa ở quê suốt đêm hừng hực lửa đỏ cùng với nỗi hạnh phúc, nhớ mong của mọi người.   

                     “ Mẹ còng lưng

                           thổi lửa

                          Con đã về

                          hay chưa?” 

Hình ảnh sau cùng của đêm giao thừa suốt đời tưởng nhớ  là “ mẹ còng lưng thổi lửa/ con đã về hay chưa? “- người Mẹ quê già nua vừa còng lưng thổi cho bếp lửa đỏ, cho nồi bánh thương yêu-vừa ngong ngóng nhìn ra ngõ :“ con đã về hay chưa? “. Chủ đề viết về Mẹ-và người Mẹ đã gắn liền với kỷ niệm ngày xuân, khiến cho người đọc xao xuyến ngậm ngùi! Với bài ngũ ngôn tứ tuyêt/ hai mươi từ-nhà thơ đã ghi lại thật trọn vẹn hình ảnh  một người Mẹ quê suốt dời thương yêu, hy sinh cho đàn con -dầu cho chúng đang lận đận phương xa…Nhà thơ đã rất nhạy cảm chọn lọc trong mớ ký ức về Mẹ- để chỉ ghi lại vài chi tiết nhỏ thôi ( xanh màu bánh/ nấu đỏ /đêm giao thừa/ còng lưng/ thồi lửa/ về hay chưa)  -nhưng là hình ảnh tiêu biểu cho Mẹ thân thương của mọi người.

37 bài thơ trong “ Thoát Nắng”-là 37 đoản khúc đã được Nguyễn Tấn On chắc chiu, trải nghiệm lâu dài-nên trong mỗi bài đều thể hiện rõ nét con người anh: Đó là một tâm hồn nhẹ tênh ,  một dời sống nhẹ tênh- nhưng đã bao trùm được dất trời dung dị bằng lời thơ như khắc chạm lên mọi sự vật, để biến nó trở thành tuơi mới , đáng yêu…Cái nhìn của nhà thơ-được xuyên rọi qua lăng kính của triết lý Phật giáo-nên Thơ trở nên gần gũi, thân thiết-thắm đượm đạo vị.

Tôi rất tâm đắc một phong cách thơ-rất thơ-như vậy, ở nhà thơ Nguyễn Tấn On… 

 
Quê Nhà. Những ngày đầu tháng 9/2010



© Tác giả giữ bản quyền.
. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả gởi từ Bình Định ngày 06.09.2010.

Xin Vui Lòng Ghi Rõ Nguồn Newvietart.com Khi Trích Đăng Lại .