TÁC GIẢ
TÁC PHẨM



HỒ TĨNH TÂM



Tên thật : Hồ Xuân Tâm

Sinh ngày 11 tháng 11 năm 1952
Tại : Triệu Bình, Triệu Phong, Quảng Trị
Bút danh : Hồ Du, Nguyễn nguyễn, Lê Duy Hồ…

Năm 1977 học tại Trường Đại học Cần Thơ-Khoa Văn. Từ năm 1987, chuyển về dạy Văn, rồi dạy Nhạc tại Trường Trung học Sư phạm Cửu Long, sau đổi thành trường Cao đẳng Sư phạm Vĩnh Long.

Hiện nay là giáo viên giảng dạy bộ môn Giáo dục Quốc phòng tại Trường Cao đẳng Sư phạm Vĩnh Long.


CÁC TÁC PHẨM CHÍNH ĐÃ XUẤT BẢN


- VỀ VĂN HỌC

. HIẾN DÂNG – Tập truyện ngắn năm 1991
. DÒNG SÔNG LẤP LÁNH – Tập truyện in chung nhiều tác giả
. BÀI CA ÂM VANG – Tập truyện ký in chung nhiều tác giả
. VỀ NƠI CÓ NHỮNG TẤM LÒNG – Tập truyện ký nhiều tác giả
. CÔN ĐẢO ĐAU THƯƠNG VÀ KHÁT VỌNG – Tập ký nhiều tác giả
. TỪ ĐỊA NGỤC CHIẾN THẮNG TRỞ VỀ- Tập ký nhiều tác giả
. KÝ AN GIANG – Tập ký nhiều tác giả
. VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VĨNH LONG 20 NĂM – Nhiều tác giả
. THƯƠNG NHỚ TRÀ VINH – Tập thơ nhiều tác giả
. TRUYỆN NGẮN ĐỒNG BẰNG – ( Hội nhà văn Việt nam ) - Tập truyện nhiều tác giả
. TRUYỆN NGẮN ĐBSCL( 2 tập) – Tập truyện nhiều tác giả
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN HAY 1996 ( Hội nhà văn ) – Tập truyện nhiều tác giả
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN HAY 1996 ( Nhà xuất bản quân đội) – Tập truyện nhiều tác giả.
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN HAY 1997 ( Hội nhà văn ) – Tập truyện nhiều tác giả
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN HAY 1998 ( Hội nhà văn ) – Tập tryện nhiều tác giả
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN HAY 1999 ( Hội nhà văn ) – Tập truyện nhiều tác giả
. MIÊU CẨM ( Hội nhà văn – 1999 ) – Tập truyện nhiều tác giả
. CHẺ CHỌC ( Hội nhà văn – 1999 ) – Tập truyện nhiều tác giả
. VĂN XUÔI TRẺ CUỐI THẾ KỶ 20 ( Hội nhà văn ) – Tập tuyện nhiều tác giả
. TUYỂN THƠ VĨNH LONG – Tập thơ nhiều tác giả
. TUYỂN TRUYỆN NGẮN VĨNH LONG – Tập truyện nhiều tác giả
. NGƯỜI LÍNH VỀ QUÊ – Truyện dài nhiều kỳ đăng trên báo
. MÙA TRĂNG – Truyện dài nhiều kỳ đăng trên báo

- VỀ ÂM NHẠC

. CÁM ƠN ĐẤT NƯỚC – Tập ca khúc
. GIAI ĐIỆU QUÊ HƯƠNG ( Chi hội nhạc sĩ ĐBSCl ) – Tập ca khúc nhiều tác giả
. BÔNG SỨ TRẮNG – Tập ca khúc nhiều tác giả
. NẾU KHÔNG ĐẾN CÙNG ANH – Tập ca khúc nhiều tác giả
. HƯƠNG TÌNH – Tập ca khúc nhiều tác giả
. NẮNG XUÂN TÌNH NGƯỜI – Tập ca khúc nhiều tác giả
. NÓI VỚI ANH – Tập ca khúc nhiều tác giả
. ĐỢI CHỜ – Tập ca khúc nhiều tác giả
. 50 NĂM CA KHÚC ĐỒNG THÁP – Tập ca khúc nhiều tác giả
. 25 NĂM CA KHÚC VĨNH LONG- Tập ca khúc nhiều tác giả
. HOA TÌNH YÊU – Tập ca khúc nhiều tác giả
… VV …VV…

. Năm 1990: Giải nhì ký văn học , bài BÁC HỒ CHA CỦA CHÚNG CON, do Đài tiếng nói nhân dân T.P. Hồ Chí Minh tổ chức.
. Năm 1991: Giải C truyện ngắn, tập truyện ngắn HIẾN DÂNG, do Uy ban toàn quốc liên hiệp các hội văn học nghệ thuật Việt Nam trao tặng. - Giải nhất truyện ngắn HIẾN DÂNG tỉnh Cửu Long. - Giải nhất ca khúc NGHE LẨY KIỀU CHẠNH NHỚ TỐ NHƯ tỉnh Cửu Long. - Giải ba thơ, bài CÂY BẦN QUÊ HƯƠNG tỉnh Cửu Long.
. Năm 1992: 2/2 truyện ngắn được xếp giải B trong đợt khảo sát văn xuôi ĐBSCL của Hội nhà văn – CON CHIM XANH ĐỊNH MỆNH, DÒNG SÔNG ĐÊM LẶNG CHẢY
. Năm 1993: Giải nhì ký văn học, bài QUÊ TA DẤY LÊN TỪ ĐẤT tỉnh Trà Vinh.
. Năm 1994: Giải nhì ca khúc NHỚ LỜI RU CỦA MẸ tỉnh Vĩnh Long. - Giải nhì ca khúc VĨNH VIỄN LÀ MÙA XUÂN tỉnh Vĩnh Long. - Giải khuyến khích ca khúc TÌNH YÊU VỚI NGƯỜI GIEO HẠT tỉnh Vĩnh Long.
. Năm 1995: Huy chương đồng kịch bản phim truyền hình ca nhạc HOA LỤC BÌNH, Liên hoan phát thanh truyền hình Việt Nam.(Cộng tác chung với Đài PTTH Vĩnh Long ).
. Năm 1996: Giải nhất truyện ngắn hay tháng 9 , Tuần báo văn nghệ Việt Nam.
. Năm 1997: Huy chương bạc kịch bản truyền thanh ĐẾN VỚI TIẾNG VẠC SÀNH, Liên hoan phát thanh truyền hình Việt Nam.( Cộng tác chung với Đài PTHH Vĩnh Long ).
. Năm 1999: Giải nhì ca khúc QUÊ HƯƠNG BỐN MÙA XUÂN, Sở VHTT Vĩnh Long-Hội VHNT Vĩnh Long.
























VÀI DÒNG VỀ KHUYNH HƯỚNG CỦA VĂN HỌC
HAY VĂN HỌC CỦA KHUYNH HƯỚNG



Nói tới văn học, phải nói tới văn và văn chương. Văn là đẹp. Văn chương là sự sáng đẹp của ngôn ngữ. Và như vậy, văn học là sự làm sáng đẹp câu chữ, hình tượng để diễn tả cuộc sống. Mà cái đẹp thì không riêng thuộc một phạm trù nào, nó là tổng thể những giá trị vật chất và tinh thần do con người sáng tạo ra trong suốt tiến trình phát triển lịch sử của mình; đã trở thành văn hóa, văn minh và văn hiến của từng quốc gia, dân tộc. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ. Bởi từ trước lúc con người xuất hiện, trái đất đã hiện hữu với biết bao vẻ đẹp ngời ngợi trong vũ trụ. Như vậy, cái đẹp là cái vĩnh hằng, trước hết phải thuộc về tồn tại của tự nhiên. Tự nhiên làụ cái vốn có, như tự thân vốn có tự ngàn ngàn muôn đời như vậy.

Truyện ngắn hay truyện dài hay truyện kiểu gì gì đi nữa, muốn đạt được chuẩn sáng đẹp, tất nhiên, trước hết cũng phải thuộc về tự nhiên. Thế nhưng chúng ta lại lên án “chủ nghĩa tự nhiên” trong sáng tạo. Nếu tôi dối lòng về sự thèm khát trước vẻ đẹp tự nhiên hiện hữu của một người đàn bà, tôi sẽ là kẻ tội đồ trong sáng tạo. Vấn đề là bàn tiệc của sự sáng tạo sẽ được dọn ra như thế nào cho hợp với khẩu vị của nhân loại. Điều này quả là phiền phức, bởi ngay chính tôi cũng kén chọn món này món khác, huống nữa là nghìn nghìn triệu cá tính trên trái đất.

Gần đây, văn học đã càng ngày càng thực hơn, bởi nó đang dần dần thuộc về con người tới tận cùng máu thịt. Mà nói như Gorky, “cái gì thuộc về con người thì không hề xa lạ với tôi. Tình bạn, tình yêu, tình đồng chí, tình dục… tất cả đều có thật. Nó không hề xa lạ với chúng ta”. Với thần thoại Hy Lạp, các vị thần cũng rất gần với con người, bởi họ cũng trần tục như con người. Nghĩa là cũng yêu ghét, ghen tuông, anh hùng và nghịch tặc. Không thể có cái đẹp theo nghĩa hoàn toàn tốt. Cũng không có cái xấu theo nghĩa hoàn toàn xấu. Văn học rõ ràng phải đứng chân trên cả hai phạm trù ấy mà cống hiến “cái đẹp tích cực” cho tiến bộ của nhân loại. Chính vì vậy, nếu nhà văn là thiên sứ của cái đẹp, tất nhiên nhà văn phải biết rạch ròi cả cái đẹp nhất và cái xấu nhất; nếu không, nhà văn sẽ không hoàn thành được thiên chức của mình. Nhưng thế nào là đẹp, nhà văn phải chỉ ra. Thế nào là xấu, nhà văn cũng phải chỉ ra. Đã cho rằng con người là tuyệt tác của thiên nhiên, tại sao lại sợ khoe tuyệt tác ấy ra trước toàn nhân loại? Tình dục là đỉnh cao của tình yêu, hay là then chốt của tình yêu? Chính việc xấu hỗ sự thầm kín tình dục đã là rào cản bao năm nay cho sáng tạo văn bản thành văn. Nhưng chẳng lẽ chúng ta, trước khuynh hướng giải phóng, lại cứ bày ra ê hề và ngồn ngộn những bữa tiệc văn chương tình dục?
Truyện ngắn hiện đại hay văn học hiện đại sẽ có diện mạo thế nào? Bóng đá hiện đại là bóng đá tấn công. Tấn công, tấn công, liên tục tấn công; tìm mọi cách vây hãm khung thành để sút tung lưới đối phương càng nhanh càng tốt, mở tỉ số càng nhiều càng tốt. Phải chăng văn học hiện đại cũng phải theo lối tấn công chớp nhoáng như thế? Vậy thì những tiểu thuyết trường thiên, những trường ca anh hùng và trường ca bi hùng sẽ về đâu?

Các nhà biên tập có mang dáng vóc của khuynh hướng vượt lên hiện thực của sáng tạo hay không? Hay các nhà sáng tạo vẫn cứ phải gọt chân cho vừa giày biên tập? TanKa cổ Nhật Bản có bài:

Sông Hô Nô Xê nước rất nông Lội ra giữa dòng vẫn không ướt váy Hỏi một người cũng nông như vậy Làm sao tôi có thể yêu sâu?

Nhưng suy cho cùng, tính mục đích vẫn là đỉnh hướng tới của văn học mang màu sắc khuynh hướng rõ rệt. Tức là sự lựa chọn con đường để đi đến đỉnh cao khuynh hướng. Mà con đường, nói như Raxun Gamzatop: đỉnh núi cao chỉ có đại bàng mới bay đến được, nhưng rắn cũng trườn lên được. Mục đích là lên đỉnh cao để làm gì? Tô Tần đã leo lên đỉnh cao tót vời để làm gì? Ba ông Tam Đa Phúc, Lộc, Thọ cũng lên đến đỉnh cao để làm gì? Cuộc sống đòi hỏi văn học phải trả lời những câu hỏi lớn của thời đại!

Và như vậy, “sự lột xác” của văn học là tất yếu, mang tính lịch sử tự thân của văn học, trước nhịp độ của cuộc sống, xu hướng của cuộc sống! Và cũng chính vì vậy, đã chấp nhận văn học có tính khuynh hướng, tất yếu phải chấp nhận biên tập như một tất yếu. Vấn đề là biện tập như thế nào, để sự sáng tạo có thể chắp cánh bay cao trong bầu trời (hay mái vòm) của khuynh hướng.



HỒ TĨNH TÂM





TRANG CHÍNH TRANG THƠ ĐOẢN THIÊN TRUYỆN NGẮN ÂM NHẠC