(1929-1993)
Cuộc Sống Của Một Thiên Thần



TỪ VŨ



Tên thật của người nữ tài tử này là Edda van Heemstra Hepburn-Ruston sinh ngày 04 tháng 5 năm 1929 tại Brussels - thủ đô nước Bỉ (Belgium).

Đáng lẽ Audrey Hepburn đã có đời sống của một cô con gái nhà giầu, hồn nhiên thanh thản tại Bruxelles, được nuông chiều bởi người cha là chủ một ngân hàng và người mẹ xuất thân từ một gia đình qúy tộc Hoà Lan (Hollande), nhưng những biến cố bất ngờ đã đẩy xô cô vào một cuộc sống hỗn loạn không ngừa trước được và để lại trong cô những ấn tượng không thể nhòa cho đến ngày cô từ giã cõi đời.

Năm 1934, khi mới vừa được 5 tuổi, gia đình cô đã đưa cô sang Anh quốc theo học nội trú. Tiếp đó một biến cố xảy ra : cha mẹ cô ly dị lúc cô được 9 tuổi, rồi người cha biến mất không để lại tung tích. Audrey rất qúy mến ngươì cha nên sự thiếu vắng của ông trong gia đình là một thiệt hại lớn lao đối với cô mà về sau này Audrey mô tả như " sự tổn thương lớn lao nhất trong đời tôi ". Những năm sau này, khi cô thành công trên bước đường sự nghiệp, cô đi tìm lại được tung tích người cha và đã giúp đỡ an ủi ông rất nhiều trong lúc tuổi già với những sự trợ cấp tiền bạc và những bức thư chứa chan tình cảm của một người con gái đối với người cha.

Thời gian ngắn sau đó, thế chiến thứ II bùng nổ tại Âu châu, quân đội Đức quốc xã xâm chiếm Hoà Lan .
Lúc này cô bé Audrey cũng vừa từ Luân Đôn trở về Hoà Lan . Audrey đã phải sống thường trực với sự đói khổ, hãi sợ với những cuộc hành quyết xảy ra hàng ngày và sự hung bạo của kẻ xâm lăng. Tất cả đã đảo lộn cuộc sống của cô : hầu như tài sản của gia đình Van Heemstra đều bị quân đội Đức tịch thu .
Năm 1942 cô bé ghi tên theo học khiêu vũ, niềm đam mê của cô, tại âm nhạc viện Arnhem . Sự phân phối thực phẩm ngày càng trở nên nghiêm ngặt ngay cả để có lấy một quả trứng cho bữa ăn thường nhật cũng là điều vô cùng khó khăn. Muà Đông không có dầu để sưởi ngay cho một phòng nhỏ trong nhà. Cũng trong năm này một người cậu của Audrey và 4 đồng chí của ông đã bị lực lượng quốc xã Đức xử tử .

Năm 1943 Audrey càng chú tâm hơn trong việc theo học âm nhạc và nghệ thuật khiêu vũ và xử dụng tài nghệ đóng kịch của cô vào công cuộc kháng chiến chống Đức: Suốt trong thời gian chiến tranh cô đã trở thành một người đưa tin bí mật của lực lượng kháng chiến.

Từ năm 1944 với sự tiến triển khá vững chãi về nghệ thuật khiêu vũ, Audrey trợ giúp các thầy, cô để dạy cho các lớp nhỏ trong trường. Cô kiếm tiền phụ giúp gia đình bằng cách dạy tư (hiển nhiên bất hợp lệ). Nhưng sự thiếu thốn dinh dưỡng đã làm cho Audrey phải tạm thời đình chỉ việc tập luyện nghệ thuật khiêu vũ .
Trận đánh tại Arnhem khởi đầu ngày 17 tháng 9. Sau nhiều trận đánh mà kết quả là sự chiến thắng của quân đội Đức và lệnh di tản hoặc sẽ bị bắn bỏ trong vòng 48 tiếng đồng hồ đã được quân đội xâm lăng ban hành. Audrey và mẹ cô đã chứng kiến cảnh di tản : " một sự khốn khổ hoàn toàn của con người...từng đoàn người lũ lượt di chuyển...hàng trăm người đói khát...phần chúng tôi phải nhịn ăn, nhưng...dù sao chăng nữa cũng chẳng có gì để ăn..." đây là những kỷ niệm rõ rệt mà Audrey đã nhắc lại.
Mùa Đông 1944-1945 Audrey đã được 15 tuổi và trở lại với đam mê của cô : khiêu vũ và dạy khiêu vũ trong một căn phòng ở nhà cô cùng lúc cô và một số bạn đồng học đã tham dự một buổi biểu diễn ở rạp hát của thành phố Arnhem. Sau buổi trình diễn này, một tờ bào địa phương đã viết những nhận định như sau : " Cô bé này hình như thực sự bị một sự ám ảnh cuồng nhiệt bởi khiêu vũ, và cô ta cũng đã lãnh hội được khá vững về phương diện kỹ thuật..."

Tháng 3 năm 1945, Audrey may mắn thoát khỏi tay quân đội chiếm đóng đang tìm cách lùng bắt những người con gái trẻ để bổ sung vào việc nấu ăn trong các doanh trại Đức. Về đến nhà, cô đã phải ẩn chốn suốt một tháng trường.

Ngày 4 tháng 5 , sinh nhật lần thứ 16 của cô , nước Hoà Lan được giải phóng. Về sau này Audrey nhớ lại rằng thành phố Arnhem được quân đội Canada giải phóng : "Chúng tôi đã nhẩy cỡn, thét lên...vì vui mừng. Phần tôi, tôi muốn được hôn từng người lính đã đến giải phóng chúng tôi. Trút được gánh nặng khó thể tả khi được tự do, đó là một điều thật khó thể diễn tả ra được. Tự do hầu như là một cái gì trong không trung. Với tôi đó là nghe được những người lính nói chuyện tiếng Anh với nhau thay vì bằng tiếng Đức và tôi lại được ngửi mùi thuốc lá thực sự khi họ hút ."

Bấy giờ thì Audrey đã cao 1 thước 71 và cân nặng 45 kílô, đang phải chịu đựng cơn bệnh xuyễn, bệnh vàng da và nhiều chứng bệnh khác vì sự thiếu thốn về ăn uống, kể cả bệnh thiếu máu ... những chứng bệnh này đã kéo dài và ảnh hưởng đến sức khoẻ của Audrey nhiều năm về sau này.
Vì lợi ích và con đường nghề nghiệp của Audrey , mẹ cô quyết định đưa cô lên Amsterdam (thủ đô nước Hoà Lan). Tại đây Audrey theo học với Sonia Gaskell, nổi tiếng trong giới kịch múa ballet của Hoà Lan, mặc dù Audrey không đủ sức để trả học phí nhưng Gaskell nghĩ rằng cô học trò của mình xứng đáng để có một dịp may và Audrey đã là một cô học trò thật nghiêm chỉnh đúng như Sonia Gaskell nghĩ. "Sonia đã dạy cho tôi rằng nếu mình chăm chỉ làm việc thì mình sẽ thành công ...".

Năm 1946 Audrey đã được chọn lựa để được múa với ngôi sao khiên vũ xuất sắc nhất trong một buổi trình diễn tại rạp hát Hortus - Amsterdam. Một bài phê bình đã nói về sự kiện này : "cô ta chưa đạt được phần kỹ thuật cao song chắc chắn một điều là cô ta có tài năng." Sau việc này Audrey được một người bạn giới thiệu với một nhà nhiếp ảnh và khởi sự ngồi làm người mẫu, cô đã phát triển nhanh chóng giác quan tự nhiên cho công việc làm này. Vào lúc đó, Audrey chưa biết nhiều gì về điện ảnh và tham vọng của cô cũng chỉ giới hạn trong nghệ thuật khiêu vũ.
Cùng với mẹ, Audrey làm một chuyến đi ngắn hạn sang Luân Đôn năm 1948, tại đây cô diễn thử trong một buổi xin theo học tại trường dạy ballet của Marie Lambert và cô đã được nhận theo học với một học bổng nhưng vì thiếu ngân sách nên việc đăng ký phải bị hoãn lại.
Trở lại Hoà Lan, Audrey lại tham dự buổi trình diễn thử với những người thực hiện phim ảnh độc lập và cô đã được trao phó một vai nhỏ - vai một cô tiếp viên - trong phim Nederlands in Zeven Lessen . Cuối năm đó, Audrey lại cùng với mẹ sang Luân Đôn. Mẹ cô thử tìm chồng bà , Ruston, tại Anh quốc nhưng vô vọng. Bà Ella, mẹ Audrey đã phải làm rất nhiều công việc khiêm tốn để Audrey có thể tập trung hoàn toàn vào việc học tuy thế vào cuối tuần cô cũng phải ngồi làm người mẫu chụp hình.

Mặc dù đặt nhiều tham vọng trong nghề vũ ballet nhưng Audrey càng ngày càng nhận ra được rằng tương lai của cô không thể là nghể vũ ballet được vì thân hình cô qúa cao và sự thiếu luyện tập nên cô đã từ chối việc làm mà một đoàn hát đã dành cho cô và tham dự buổi trình diễn thử tuyển lựa diễn viên của vở nhạc kịch High Button Shoes . Sau buổi trình diễn thử Audrey vừa đi vừa chùi nước mắt trở về nhà : " Tôi không biết gì về nhạc jazz, tôi cứng đơ người như một chiếc cán chổi với tất cả sự cố gắng để theo đuổi động tác. Thú thực tôi không bằng lòng những gì tôi làm ! Cai đó chẳng dính líu gì với nghệ thuật vũ ballet ... Tôi khóc bởi lẽ tôi chắc chắn không thể nào có được may mắn trúng tuyển ". Nhưng ... trong số 3000 ứng viên, Audrey nằm trong danh sách 10 đội viên hợp xướng được chọn lựa cho vở nhạc kịch về sau này đã được mang sang trình diễn tại Broadway (1947) với những thành quả rực rỡ. Jack Hylton, một trong hai nhà sản xuất vở kịch High Button Shoes đã nói :"Chẳng có chút gì gọi là một vũ nữ, nhưng trái lại rất nên thơ".
Chính nhờ vào sự duyên dáng, nhẹ nhàng toát ra từ người Audrey và sự quyến rũ của cô đã như một phép lạ để cô được trúng tuyển trong số đông đảo 3000 nữ ứng viên .
Trong vở kịch này, Audrey chỉ có một câu duy nhất để nói : "Have they all gone?" (mọi người đã đi hết rồi hả ? ). High Button Shoes đã có 291 buổi trình diễn, nhờ thế kể từ năm 1949 Audrey được biết đến và được giữ lại cho vở kịch tiếp theo : Sauce Tartare. Sau 437 buổi trình diễn thành công, vở kịch Sauce Tartare được viết lại với tên Sauce Piquante và Audrey đã được đảm nhận một vai quan trọng hơn. Với nhiều lần xuất hiện trên truyền hình , trên báo chí và khuôn mặt Audrey bắt đầu quen thuộc với công chúng. Sau những buổi trình diễn Audrey theo học diễn xuất . Tiếp đó Audrey tham dự trong một loạt phim trong những vai nho nhỏ: Laughter in Paradise (Rires au paradis) mà lẽ ra Audrey đã được giao phó vai chính nhưng vì cô đến ký hợp đồng qúa trễ, One Wild Oat (Une Avoine Sauvage), Young Wives Tale (Conte des Jeunes Femmes), The Lavender Hill Mob (De l'or en barres) . Thời kỳ này Audrey đã bắt đầu có những quan hệ tình cảm gắn bó với James Hanson, một tỷ phú mới 28 tuổi. Mẹ của Audrey đã nghĩ rằng cả hai chắc chắn sẽ lấy nhau.

Năm 1951, Audrey được giao phó thủ diễn vai quan trọng đầu tiên trong The Secret People, phim xử dụng khả năng khiêu vũ và một cảnh bi kịch gợi lại Arnhem khi bị dội bom mà cô đã phải sống. Trong thời gian sản xuất phim này cô lại được đạo diễn Jean Boyer ủy thác cho đóng một vai trong phim Monte Carlo Baby (Nous Irons à Monte-Carlo), quay tại vùng Côte d'Azur miền Nam nước Pháp, đây là cuốn phim Âu châu cuối cùng của Audrey vì trong thời gian quay phim, Colette (nữ văn sĩ người Pháp) đã khám phá và thuyết phục Audrey vì Colette chắc chắn rằng Audrey là người thủ diễn một cách hoàn hảo nhất vai trò chính, Gigi, kịch bản do Anita Loos cải biên từ tiểu thuyết của nữ văn sĩ và vở kịch sẽ được trình diễn ở Hoa Kỳ.
Trong lúc này, tại Luân Đôn Audrey lại được chọn để đóng vai chính phim Roman Holiday (Vacances Romaines) của William Wyler.
Bây giờ thì Audrey cùng lúc ký hợp đồng cho 1 phim quay ở Hollywood và đóng kịch tại Broadway và tại New York Audrey buộc lòng phải sống một mình lần đầu tiên không có mặt mẹ cô .
Buổi trình diễn đầu tiên của vở kịch diễn ra tại rạp Fulton Theatre ở Broadway, cũng là ngày Hanson mua tặng Audrey một chiếc nhẫn hột soàn như một dấu hiệu hứa hôn và Audrey đã chấp nhận đeo, vào ngày 24 tháng 10 năm 1951 và cứ thế tiếp tục kéo dài đến ngày 24 tháng 5 năm 1952. Tổng kết 217 buổi kể cả một chuyến lưu diễn tại San Francisco vào muà xuân năm 1953. Dư luận báo chí không ca ngợi nhiều về kịch bản, nhưng về phần Audrey lại được mọi người ca tụng nhiệt liệt. Anita Loos người cải biên vở kịch đã tuyên bố về Audrey : "Dù cô ấy làm thế nào đi chăng nữa thì cô ấy cũng trội hẳn những người khác trong hàng."
Về phần nhà đạo diễn vở kịch, Raymond Rouleau thì : "Cô ta có được một cái gì đó thật hiếm hoi : sự hiện diện. Điều làm cho tất cả mọi cặp mắt đều hướng chăm chú vào anh khi anh xuất hiện trên sân khấu.
Trong suốt thời gian này Audrey và Hanson đã luôn luôn sống cạnh nhau.
Ngày 31 tháng 5 năm 1952, vai trò Gigi của Audrey ngưng sớm hơn dự tính ở New York bởi lẽ hãng phim Paramount muốn khởi đầu quay phim Roman Holiday, phim được quay với một bản lịch trình thật chặt chẽ và Audrey phải sang Rome ngay sau khi chấm dứt vai trò Gigi.
Cuộc hôn nhân của Audrey và Hanson đã được ấn định trước giữa khoảng thời gian dứt vở kịch và khởi đầu cuốn phim lại phải bị dời lại.

Phim Roman Holiday hoàn tất vào tháng 9 và Audrey đã lãnh hội được rất nhiều kinh nghiệm tuy nhiên dự tính hôn nhân của Audrey và Hanson lại bị hoãn lại thêm một lần nữa vì Audrey lại tiếp tục trở về vai trò Gigi của vở kịch và làm một chuyến lưu diễn Hoa Kỳ suốt 8 tháng, giữa đường lưu diễn Audrey đã thông báo với Hanson rằng họ không thể kết hôn với nhau được vì lý do Audrey không thể từ bỏ sự nghiệp mà cô đã cống hiến rất nhiều tâm sức để đạt được tuy nhiên cả hai sẽ vẫn tiếp tục gặp nhau như hai người bạn.

Tháng 8 năm 1953, Roman Holliday được trình chiếu tại Hoa Kỳ và đã được giới phê bình điện ảnh cùng khán giả hâm mộ sau đó trở thành một thành công quốc tế. "Cả thế giới như đột ngột si mê với cô ta" và dáng điệu Audrey trở nên một hiện tượng mà mọi cô gái đều ưa chuộng rồi những tờ báo về thời trang quan tâm đề cập đến.

Trong một buổi dạ tiệc được tổ chức tại Luân Đôn để ra mắt phim Roman Holliday, tài tử Gregory Peck đã giới thiệu Audrey với một trong những người bạn của mình, Mel Ferrer, người đã 2 lần ly dị và là cha của 4 đứa trẻ, tài từ, đạo diễn và nhà sản xuất điện ảnh, hơn Audrey 12 tuổi. Lập tức cả hai đã yêu nhau.

Vào tháng 9 năm đó trong suốt 9 tuần lễ Audrey khởi sự thủ diễn vai chính cho phim Sabrina quay tại Long Island bên cạnh nam tài tử Humphrey Bogart . Qua phim này Audrey bắt đầu một tình bạn và một sự hợp tác thật bền bỉ với Givenchy, nhà thời trang người Pháp và cũng là người vẽ mẫu quần áo cho phim Sabrina.
Mel Ferrer rủ Audrey đóng vở kịch Ondine của nhà đạo diễn Jean Giraudoux sẽ trình diễn tại Broadway . Audrey nhận lời vì Mel, người cô yêu, cũng là người đồng diễn với cô.
Sau buổi trình diễn đầu tiên, vào ngày 18 tháng 2 năm 1954, tất cả những phê bình đề lên tiếng tản thưởng nồng nhiệt và cũng tối hôm đó Audrey nhận được tin là qua vai trò đóng trong phim Roman Holliday cô được xướng danh trong bảng danh sách dành cho giải thưởng Oscar về nữ tài tử hay nhất và cô đã được trao giải thưởng này vào ngày 25 tháng 3 sau đó đúng 3 ngày sau thêm một lần nữa Audrey lại được trao giải Tony Award dành cho nữ kịch sĩ với vai trò cô đóng trong vở kịch Ondine.
Sau ba tháng trong vở kịch Ondine; Audrey đau đớn rất nhiều vì kiệt sức, cô đã hút một ngày một gói thuốc và bị mất cân nhiều nên bác sĩ của cô đã buộc cô phải tạm ngưng làm việc để nghỉ ngơi lấy lại sức . Ngày 3 tháng 7 sau 157 buổi trình diễn trong Ondine, Audrey lên máy bay sang Bürgenstock. - Thụy Sĩ.

Tháng 8 Mel Ferrer bay sang Thụy Sĩ gặp cô để ngỏ lời cầu hôn. Mặc dù mẹ Audrey không đồng ý nhưng cô đã chấp nhận. Một cuộc nghi lễ dân sự đã diễn ra tại Buoche, cạnh hồ Lucerne Thụy Sĩ vào ngày 24 tháng 9, ngày hôm sau, 25.9, hai người xác định thêm một lần nữa ý nguyện của họ qua nghi lễ tôn giáo tại một nhà thờ nhỏ dưới chân núi Bürgenstock. Sau 4 ngày trăng mật, Audrey và Mel làm việc trong một tuần lễ tại những cơ sở sản xuất phim của hãng phim Ý Cinecitta, nơi mà Mel đang quay cuốn phim La Madre. Sau đó cả hai cùng trở lại Bürgenstock, Audrey loan tin với Mel là cô đang có thai. Về sau này Audrey đã gọi Thụy Sĩ là " nhà của cô ".
Tháng 11 , theo lời mời của hội thương phế binh Hoà Lan, Audrey trở về Hoà Lan để thực hiện một chuyến hỗ trợ cho hội này suốt năm ngày dòng dã.

Tháng Hai năm 1955, lần thứ nhì Audrey được xướng danh trong cuộc tranh giải Oscars với phim Sabrina, nhưng nữ tài tử Grâce Kelly đã nhận được giải này với phim A Country Girl.
Cùng với Mel, Audrey đã ký kết hợp đồng với nhà sản xuất Dino de Laurentiis cho cuốn phim War and Peace (Chiến Tranh và Hoà bình). Mùa xuân năm 1955 cà hai cùng sang Ý để khởi quay phim này vào ngày 04 tháng 7. Vì những ngày làm việc thật dài với hơn 10 tiếng đồng hồ và vì sự yếu đuối về sức khoẻ của Audrey , về sau này cô đã phải nói đó về vai trò Natasha mà cô thủ diễn trong phim, là thời gian cực nhọc nhất mà cô phải trải qua. Mặc dù những lời phê bình tiêu cực đối với cuốn phim nhưng hầu hết đều ca tụng sự hiện diện của Audrey trong phim này qua vai Natasha.
Bây giờ thì Audrey ngập ngụa vì những lời mời của các hãng phim song cô đã từ chối và chỉ nhận đóng trong phim Funny Face với năm tài tử Fred Astaire.

Trong năm 1956, phim Funny Face quay tại phim trường ở Hollywood trong vòng 3 tháng và sau đó 1 tháng tại Paris. Suốt thời gian này Audrey và Mel luôn luôn hiện diện bên nhau trong khi đó thì Ella, mẹ cô, cư trú tại Luân Đôn cũng đến Paris nhiều lần để gặp cô con gái của bà. Bấy giờ thì Givenchy là người độc quyền tạo thời trang cho Audrey theo hợp đồng đã được ký kết.
Sau khi kết thúc phim Funny Face, Audrey quay về nghỉ ngơi tại tư gia của cô trước khi khởi sự phim Love in the Afternoon với đạo diễn Billy Wilder. Trong phim này cạnh cô là nam tài tử Gary Cooper, hơn cô 28 tuổi. Suốt thời kỳ thực hiện phim này tại Paris, Audrey cũng nhiều lần xuống miền Nam nước Pháp để tìm gặp Mel, đang thực hiện phim The Vintage.

Tháng Giêng 1957, vợ chồng Audrey bắt tay vào việc thực hiện phim Mayerling, một cuốn phim của hệ thống truyền hình NBC. Phim được trình chiếu vào ngày 04 tháng 2 và đã được những sự lưu ý của người thưởng ngoạn cũng như những phê bình tiêu cực.
Sau sự thất bại này, NBC đã từ chối nhiều sản phẩm của cập vợ chồng Hepburn-Ferrer. Audrey cũng cần có thời giờ để nghỉ ngơi nên cô cũng từ chối những lời mời đóng trong nhiều phim, trong đó có phim Le Journal d'Anne Frank (Nhật Ký Anne Frank), mà cô nhận thấy gợi lại cho cô nhiều kỷ niệm đau thương gần gũi mà cô đã phải trải qua trong thời kỳ chiến tranh.
Nhân dịp tháp tùng người chồng đi Tây Ban Nha (Spain) và Mễ Tây Cơ (Mexico), Audrey đã thuyết phục Mel để ký hợp đồng cho phim The Nun's Story và sau đó là Green Mansions, một chương trình của riêng cho chính hai người.



...CÒN TIẾP...



Paris-Troyes, 00 giờ 55 - 09.06.2008







© tác giả giữ bản quyền.
. Trích Đăng Lại Vui lòng ghi rõ nguồn Newvietart.com.