Ngày thứ bảy 11 tháng 5, toàn thể Paris và nước Pháp phẫn nộ. Những đoàn người không hẹn trước lũ lượt tụ tập khắp nơi không những chỉ riêng những sinh viên mà còn hàng ngàn người đủ mọi giới, đủ mọi tầng lớp xã hội nhất là những người lao động thợ thuyền hoặc phụ huynh những sinh viên. Tại các tỉnh nhiều trường đại học bi sinh viên xâm chiếm; khắp nơi, ngoài đường phố, trên các công trường, người ta thảo luận, trao đổi ý kiến hay lên án sự đàn áp bằng võ lực của nhà cầm quyền.
Pompidou, thủ tướng Pháp trở lại Paris sau chuyến công du tại Afganistan (Áp-ga-nít-tăng) nhận ra được rằng chính phủ của ông đang đi vào đường chết .
Ngày 11 tháng 5 Pompidou tuyên bố rằng lực lượng cảnh sát sẽ rúy khỏi Khu Latin kể từ ngày thứ Hai, 13 tháng 5 , đại học Sorbonne sẽ được mở cửa lại và những sinh viên đang bị giam giữ sẽ được trả tự do. Pompidou chắc chắn rằng sau khi nhượng bộ sinh viên thì mọi việc sẽ trở lại bình thường .
Nhưng ....
Cũng chính trong ngày đó, tất cả các nghiệp đoàn lao động, kể cả nghiệp đoàn CGT (cho tới lúc này đã không ngớt cáo buộc bọn sinh viên "phe tả ") và nghiệp đoàn của cảnh sát, kêu gọi đình công và biểu tình vào ngày 13 tháng 5 để lên án sự đàn áp và chống lại chính sách của nhà nước. Alain Peyrefitte, bộ trưởng Giáo Dục Pháp, buộc phải từ chức.
Ngày 13 tháng 5, đã diễn ra tại tất cả các thành phố Pháp những cuộc biểu tình với cả triệu người tham dự quan trọng nhất kể từ ngày chấm dứt Thế chiến thứ 2. Giới lao động sát cánh bên hàng ngũ sinh viên. Một khẩu hiệu "ăn tiền" nhất khi đó là : "10 năm đã quá đủ rồi ! " - ám chỉ ngày 13 tháng 5 năm 1958 khi De Gaulle trở lại nắm quyền.
Sau những cuộc biểu tình mọi cơ sở đại học đều bị chiếm giữ không những chỉ bởi các sinh viên mà còn đông đảo những người thợ lao động trẻ.
Khắp nơi, người ta bàn tán, thảo luận tự do. Những cuộc bàn cãi không chì giới hạn trong những vần để đại học, sự đàn áp mà còn lan rộng sang những vấn đề xã hội : điều kiện làm việc, sự khai thác sức lao động, tương lai của xã hội Pháp...
Ngày 14 tháng 5 tại rất nhiều cơ sở sản xuất công kỹ nghệ, những cuộc thảo luận tiếp tục. Sau nhữngcuộc biểu tình rầm rộ, một không khí hồ hởi và một mãnh cảm như toát ra trong từng người thợ và lẽ tất nhiên họ không làm việc trở lại. Tại thành phố Nantes, ở cơ sở làm máy bay Sud-Aviation, nơi đang diễn ra sự đòi hỏi về lương bổng của thợ thuyền suốt máy tháng nay mà chủ nhân không giải quyết, toàn thể những người thợ đã bị lôi cuốn bởi những người thợ trẻ và tự ý phát động một cuộc đình công. Họ quyết định chiếm giữ nhà máy : Giới thợ thuyền khởi sự tiếp sức thực hiện công trình của những sinh viên.
Tiếp theo là hãng sản xuất xe Renault-Cléon gần thành phố Rouen vào ngày 15.5. Ngày 16.5 Renault Sandouville, Flins, Boulogne-Billancout . Ngày 17.5 đình công tại cơ sở hoả xa SNCF Pháp rồi cơ sở Bưu Điện.
Ngày 18 tháng 5 tại đại hội điện ảnh Cannes (miền Nam nước Pháp), các đạo diễn điện ảnh François Truffaut, Jean-Luc Godard, Claude Lelouch, Richard Berry, Roman Polanski, Louis Malle và Jean-Pierre Léaud ủng hộ phong trào của sinh viên và phẫn nộ chống lại bộ trưởng văn hóa André Malraux khi ông này cắt chức Henri Langlois , giám đốc Viện Tư Liệu Điện ảnh Pháp. Cùng lúc để ủng hộ các vị đạo diễn này các nhà làm phim Alain Resnais, Carlos Saura và Miloš Forman đã rút những bộ phim tham dự giải. Đại hội điện ảnh đã trở nên một diễn đàn chính trị do đó vào ngày 19 tháng 5 ban tổ chức, lần đầu tiên trong lịch sử đại hội, đã phải quyết định hủy bỏ đại hội Cannes 1968.
Ngày 20 những cuộc đình công được toả rộng khắp nơi môt cách thật tự nhiên mà không cần sự hướng dẫn của những nghiệp đoàn lao động như thường lệ.
Sau đó đến lượt những người thợ của các cơ sỏ sản xuất xe Peugeot, Citroën, hãng cao su làm vỏ xe Michelin rồi những hải cảng, những cơ sở khai thác hầm mỏ. Báo giới và các cơ sở truyền thông, giới nghệ sĩ kịch nghệ, nhà hát...tài xế lái taxi .... "Bệnh" đình công lan tràn khắp các tầng lớp xã hội.
Trong số 15 triệu người lao động, gần 2/3 tham gia đình công. Hơn 4 triệu người trong suốt 3 tuần lễ, hơn 2 triệu ngưòi đã kéo dài suốt 1 tháng. Những yêu cầu của họ là : Tăng lương, phản đối sự độc đoán của giới chủ nhân, bảo bệ chính sách An sinh Xã hội.
Hiển nhiên hậu quả là : Không còn phương tiện giao thông, khan hiếm săng dầu thực phẩm...
Cuộc tổng đình công thực sự diễn ra nhưng hoàn toàn bán chính thức. Không một nghiệp đoàn thợ thuyền nào kêu gọi họ đình công và cũng chẳng một nghiệp đoàn nào đứng ra đỡ đầu. Ngược lại những nghiệp đoàn lại tìm cách để ngăn cản sự thân thiện giữa thợ thuyền và sinh viên hoặc đề cao cảnh giác giới thợ thuyền về "hàng ngàn kẻ lạ mặt nguy hiểm cho giai cấp thợ thuyền và phục vụ bọn trường giả " vì thế nên ngày 24 tháng 5 tại Paris đã diễn ra 2 cuộc biểu tình khác nhau : Một do l’UNEF hiệp hội sinh viên Pháp tổ chức và 1 do nghiệp đoàn lao động CGT tổ chức. Tuy nhiên ở các thành phố ngoài Paris thì việc này khó thể thực hiện được nên sinh viên và thợ thuyền vẫn sát vai bên nhau trong các vụ biểu tình dù cho các người điều hành nghiệp đoàn rất lo sợ vì bị mất hẳn ảnh hưởng của họ.
Cũng trong ngày này, De Gaulle bắt buộc phải xử dụng "thẻ bài cuối" lên tiếng thông báo về một cuộc trưng cầu dân ý sẽ được tổ chức vào tháng 6 sắp tới và đe dọa sẽ từ chức nếu kết qủa cuộc trưng cầu là "Không". Những chính khách của tả lẫn hữu phái đều không tán thành với những lời tuyên bố của De Gaulle. Mendes-France thủ lãnh đảng PSU lập tức trả đũa De Gaulle : " người ta không bàn cãi một cuộc trưng cầu mà là phải tranh đấu ". Đảng Cộng sản Pháp thì tuyên bố sẽ kêu gọi bỏ phiếu " Không ".
Nội các của thủ tướng Pompidou hoàn toàn lung lay vì sự vô hiệu nghiệm chiến thuật của De Gaulle nên Pompidou phải thương thảo vơí các nghiệp đoàn thợ thuyền (vì đây là một cơ hội để họ sẽ được là những thành phần đối thoại chính thức và trực tiếp với chính quyền) tại đường Grenelle - Paris -"négociations de Grenelle" và ngày 27 tháng 5 chính phủ và những người đại diện các nghiệp đoàn lao động đã ký kết một thoả ước : Mức lương tối thiểu và lương bổng thợ thuyền sẽ được tăng , giảm thiểu thời gian và điều kiện làm việc cho một số nghề nghiệp và quyền lợi nghiệp đoàn được tăng cường.
Đến đây thì nhiệm vụ của những người cầm đầu các nghiệp đoàn là "bán lại" thoả ước này với những người thợ đang đình công. Tại Billancourt, Séguy, cầm đầu nghiệp đoàn CGT đã bị những người thợ trẻ hò hét xua đuổi vì họ không thể chấp nhận điều kiện tăng 7% số lương ( mức tăng lương vô cùng "nghèo khổ") . Tóm lại những người đình công ở khắp nơi không chịu nhượng bộ .
Lo sợ một sự "tức nước võ bờ" của giới thợ thuyền, ngày 29 tháng 5, đảng Cộng sản Pháp và nghiệp đoàn CGT một lần nữa đứng ra tổ chức một cuộc biểu tình quy tụ khoảng 600.000 người .
Sau hơn 10 ngày cả nước bị tê liệt , phong trào phản đối cũng rất có thể sẽ bị xẹp xuống nhất là sau khi đã có được những nhượng bộ khá quan trọng của nhà nước và dưới mắt công chúng phong trào đã gần như mất sự hợp lý của nó. Nhưng, sau thoả ước Grenelle, tình thế lại biến chuyển hẳn sang một ngõ rẽ chính trị. Quần chúng và phe đối lập chờ đợi sự từ chức của De Gaulle.
Cuộc khủng hoảng chính trị kéo dài từ ngày 27.5 đến ngày 3 tháng 6.
Ngày 29 tháng 5, De Gaulle biến mất tích mà cũng không thông báo cho Thủ Tướng chính phủ biết:
De Gaulle bay sang Đức, đến căn cứ quân sự Pháp tại Baden-Baden. Trong khi De Gaulle họp với tướng Massu, chỉ huy lực lượng Pháp tại Đức,
để chắc chắn rằng quân đội sẽ làm hậu thuẫn cho ông thì nước Pháp hồi hộp lo sợ một tình trạng không chính phủ sẽ có thể xảy ra.
Tại một số bộ trong guồng máy nhà nước người ta bắt đầu thiêu hủy tài liệu để chuẩn bị rút chạy ... tỵ nạn và những ngày cuối cùng của chế độ De Gaulle như thấp thoáng hiện ra trước mắt mọi người.
Quay trở về Pháp ngày hôm sau, vào lúc 16 giờ , qua làn sóng truyền thanh De Gaulle thông báo : Giải tán quốc hội và ông không ... từ chức. Trong bài diễn từ ngắn 4 phút, De Gaulle kêu gọi dân chúng Pháp ủng hộ ông.
Một cuộc biểu tình được chính quyền tổ chức vào lúc 17 giờ 30 tại thủ đô Pháp quy tụ khoảng 500.000 người để ủng hộ De Gaulle dẫn đầu bởi André Malraux và Michel Debré, 2 Bộ trưởng của chính quyền De Gaulle.
Những ngày sau đó, những cuộc đình công từ từ chấm dứt.
Cuộc bầu cử để chọn lựa những người đại diện tại quốc hội được ấn định vào hai ngày 23 và 30 tháng 6. Kết quả cuộc bỏ phiếu : đảng Union pour la Défense de la République (UDR)- đảng "Đoàn Kết để Bảo Vệ nền Cộng Hoà"- đảng của De Gaulle mà ông vừa cho thay tên đã chiếm được đại đa số ghế tại quốc hội. Những thoả hiệp Grenelle được nới rộng bằng những biện pháp có lợi cho những người lao động, thợ thuyền : tăng lương 10%, khôi phục giá trị SMIG
(mức lương tối thiểu bảo đảm liên ngành), công nhận quyền của nghiệp đoàn bảo vệ quyền lợi của thợ thuyền trong các cơ sở lao động và giảm thiểu thời gian làm việc của thợ thuyền.
Những biến động của tháng Năm 68 coi như kết thúc.
Tuy nhiên sự chiến thắng của De Gaulle cũng chỉ thật ngắn ngủi.
Ngay ngày 10 tháng 7 , De Gaulle thay người cầm đầu chính phủ vì cho rằng Pompidou đã bộc lộ sự thiếu khả năng của ông ta qua những thoả thuận ký kết tại Grenelles và Couve de Murville được De Gaulle ủy thác làm Thủ Tướng. Trong ý đồ củng cố vị trí hợp pháp của mình, một năm sau, De Gaulle đề nghị cải tổ quy chế Thượng nghị viện và địa phương hoá và cho tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý? De Gaulle tuyên bố rằng nếu chương trình của ông bị dân chúng từ chối ông sẽ từ chức vì ông nghĩ rằng sẽ nắm chắc phần thắng và nước Pháp cần phải có ông .
Ngày 27 tháng 4 năm 1969, kết qủa cuộc trưng cầu dân ý : 52% số phiếu không đồng ý với De Gaulle và có nghĩa rằng De Gaulle , ông cứ việc ra đi. De Gaulle bắt buộc phải giữ lời và từ chức.
Tháng 5 năm 68 - "Mai 68" - không chỉ là cuộc xung đột giữa sinh viên và sau đó là thợ thuyền với nhà cầm quyền mà qua đó là "một trong những cuộc khủng hoảng sâu đậm mà văn minh loài người biết đến", câu mà vị Bộ trưởng Văn Hoá Pháp, André Malraux phải nói mấy ngày sau khi những biến cố xảy ra đã làm rung chuyển toàn nước Pháp.
Vượt ngoài những cuộc biểu tình đòi hỏi của sinh viên hoặc tiếp theo đó những vụ đình công của giới lao động, Mai 1968 tại Pháp đã được coi như chất xúc tác để cải tiến sâu rộng xã hội và đã cho phép nước Pháp đi vào con đường canh tân tại Pháp :
phong trào giải phóng phong tục, văn hoá, ngôn ngữ, cải tổ đại học, giải phóng nữ quyền, tình dục, cải thiện điều kiện làm việc và quyền lợi của người lao động,
cởi bỏ ảnh hưởng của Nhà Thờ Thiên Chúa Giáo đang đè nặng trong đời sống gia đình hoặc xã hội, những "tu sĩ công nhân" của Thiên chúa giáo bắt đầu xuất hiện bên cạnh hàng ngũ thợ thuyền .... và đặc biệt là sự giảm thiểu một cách nghiêm trọng con số những người đi lễ nhà thờ (sự kiện này đã như một chấn thương trong tâm thần những vị có trách nhiệm của giáo hội),
hủy bỏ sự độc quyền của nhà nước về truyền thanh, truyền hình như câu phát biểu của các sinh viên : "Truyền thanh, Truyền hình chỉ để quảng cáo phục vụ cho nhà nước, dấu tích cuả một thời chiến tranh thực dân ở Phi Châu, Việt Nam hoặc của những vụ xử tử hình...chán ngấy" ....
Một nhận định được phát biểu nhân dịp kỷ niệm 40 năm Mai 68 :
Thời kỳ đó, khi đi biểu tình những người biểu tình còn có được nhiều hình ảnh như Che Guevara, Hồ Chí Minh, Mao Trạch Đông... để họ dương cao, thần tượng hoá trái ngược với hiện tại những người biểu tình không có được gì ngoại trừ những khẩu hiệu đòi hỏi...!!! và kể từ cuối của những năm 1970 coi như là một "thời kỳ trống rỗng" (theo Gilles Lipovetsky) .
Tuy nhiên rất nhiều người cũng có chung quan điểm : Cuộc tranh đấu còn tiếp tục...Mai 68 (tháng 5.1968) chỉ là khởi đầu cho một Mai (tháng 5)...khác nữa nhất là với những khủng hoảnh về kinh tế, xã hội, giáo dục ...cùng những nhu cầu và ước mơ của giới trẻ hiện nay tại Pháp nói riêng và tại nhiều nơi khác nói chung.
(*) Theo tài liệu của :
. hệ thống truyền hình Pháp - Đức Arté
. tạp chí và nhật báo l'Expresse - Le Point - Le Monde - Wikipedia - La Dépêche - La Libération - L'Humanité - Le Journal Chrétien - Histoire - Nouvel Observateur...
Paris-Troyes, 14 giờ 50.13.04 - 08.38. 29.04.2008
... CÒN TIẾP ....