Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






MỘT SỐ ĐIỂM PHI LÝ TRONG VIỆC ÁP DỤNG ĐẠO PHẬT







Đ ạo Phật ra đời cách đây đã 3.000 năm. Nhờ những hoạt động tích cực của những nhà truyền Đạo mà Phật Tử thuộc loại đông đảo nhất nhì so với những tôn giáo khác. Những nước mà nhà cầm quyền sùng mộ Đạo Phật thì được thể hiện bằng cách dồn những gì quý giá để xây Chùa, đúc Tượng. Chùa ở Miến Điện nổi tiếng thế giới với mái đúc bằng vàng khối, nặng đến mấy tấn. Tượng Phật làm bằng những chất liệu quý như vàng, bạc, thậm chí còn cẩn lên đó Kim Cương, có tượng cẩn cả ngàn viên Hồng Ngọc! Trong đền Vua Sihanouk thì có tượng Phật bằng Ngọc. Gạch để xây đền thì được đúc bằng bạc nguyên chất, mỗi viên nặng cả hơn 2 ký lô. Thái Lan cũng có Chùa Vàng với Tượng Phật cao 3m, đúc bằng 5,5 tấn vàng khối.

Nói về Chùa, Tượng thì Việt Nam ta chưa thể so về mặt chất liệu quý giá, nhưng phần hoành tráng, đồ sộ thì không kém cạnh. Miền Bắc sắp xây một ngôi Chùa lớn nhất thế giới, nhưng người xây không phải là một tu sĩ hay cư sĩ mà là một đại gia, đã từng xây một ngôi Chùa đồ sộ trước đây. Đời sống Sư Tăng thì nhàn hạ. Nhờ oai thần của Phật mà không dính tới cơm, áo, gạo, tiền của thế gian. Thì giờ chỉ dành để Thiền Quán, Tụng Kinh, Niệm Phật, Giảng Pháp... Chùa sang thì Chư Sư ngủ phòng máy lạnh, dùng phương tiện hiện đại, di chuyển bằng xe sang với lý do là cần cho nhu cầu cấp bách của thí chủ!

Theo nhiều người, thời đại mới cần phải theo kịp trào lưu, nên người tu không buộc phải ngụ trong chùa đơn sơ, tồi tàn như xưa. Tượng Phật thì càng to càng tốt, để mọi người nhìn thấy, sinh lòng kính ngưỡng mà phát tâm! Những ngày lễ hội lớn của Đạo thì ngày càng tưng bừng với cờ xí, hoa đăng rợp trời. Qua bề nổi thì ta thấy có vẻ như là CHÁNH PHÁP đang hưng thịnh! Nhưng liệu với số đông đảo người Quy Y, Chùa Chiền hoành tráng đó có thể hiện tinh thần của Chánh Pháp? So với Đạo Phật thời Đức Thích Ca thành lập thì có gì giống hay khác? Có cần cải tổ cho theo kịp trào lưu không? Là người bỏ ra một thời gian khá dài để nghiên cứu Đạo Phật, tôi lại thấy có quá nhiều điều đã đi quá xa, thậm chí còn mâu thuẫn với tôn chỉ Đạo Phật, xin được trình bày ra đây để rộng đường dư luận.

Hình như nói đến Phật thì mọi người đều nghĩ về một vị thần linh, có toàn quyền “cứu khổ, ban vui”, nên đa phần Phật Tử Quy Y vì muốn tìm một chỗ dựa cho tinh thần để Cầu An khi sống. Cần gì thì cứ vàng hương đến Chùa mà cầu xin, từ gia đạo cho tới chuyện làm ăn, học hành, thi cử, tình duyên, bệnh hoạn… nên Chùa chiền lúc nào cũng tấp nập thí chủ, nhất là những ngày lễ, Vía. Khi có người thân qua đời thì cũng thỉnh Sư đến để Cầu Siêu, càng thỉnh được Sư có tiếng tăm thì càng yên trí là người thân của mình sẽ được Phật và Thánh Chúng đến rước để đưa thẳng về Tây Phương Cực Lạc. Đó có phải là Đạo Phật và là điều Đức Thích Ca khi thành lập đã mong mỏi, và Chư Tổ đã truyền đời nhau bỏ hết mọi việc để giảng dạy hay không? Thế nào là Chánh Pháp? Tu như thế nào mới đúng Chánh Pháp? Theo tôi, để hiểu được điều này có lẽ chúng ta cần làm một cuộc “lội ngược giòng” để xem lại bắt đầu từ lý do vì sao Đức Thích Ca đã phát tâm đi tu? Ngài đã Tu như thế nào? Đã Chứng Đắc những gì? Đã truyền dạy điều gì? Tu Phật để làm gì? Chứng Đắc sẽ được gì? Qua đó, ta mới có kết quả để so sánh thế nào mới đúng là Phật Pháp do Ngài sáng lập, vì cho đến nay trải qua mấy ngàn năm, những nhà truyền đạo mạnh ai nấy hiểu, nấy tu, nấy quảng bá. Có người do tin người đi trước, chẳng cần tìm hiểu thêm, trong khi Chư Tổ dặn dò là “Y nghĩa bất Y ngữ”. Hoặc có vị cố gắng lôi kéo thêm nhiều tín đồ, vì tưởng càng đông người tu hành, Chùa Chiền càng cất thêm nhiều, ngày càng quy mô thì Đạo Phật càng phát triển…

Nói đến Đạo Phật thì trước hết phải nói đến mục đích của Đạo Phật như Đức Thích Ca lúc ban đầu mong mỏi. Điểm lại con đường Tu hành, chứng đắc của Đạo Phật ta thấy có những điều đáng quan tâm như sau:


1. Thế nào là mục đích của Đạo Phật?

Ai cũng biết, do trông thấy cảnh SINH, LÃO, BỆNH, TỬ đè nặng lên thân xác con người mà Thái tử Sĩ Đạt Ta đã phát tâm đi tìm CON ĐƯỜNG để THOÁT. CON ĐƯỜNG, hay ĐẠO mà Đức Thích Ca “Đắc” được chỉ là TÌM RA ĐƯỢC NGUYÊN NHÂN CỦA SINH TỬ LUÂN HỒI và CÁCH THỨC ĐỂ CHẤM DỨT nó. Tất cả chỉ có thế mà thôi. Ngoài ra, những danh xưng Phật, Bồ Tát, Chúng Sinh. những cảnh giới Phật, nào Tây Phương Cực Lạc, Đông Phương Tịnh Quốc, Niết Bàn v.v… đều là phương tiện để Ngài dẫn dắt người tu, cho họ tin theo, ham thích, vọng về đó, thì được hướng dẫn cho những công việc để hành trì, kết quả là được Thoát Khổ, được an vui nơi cảnh sống hiện đời. Kiếp sau nếu có, càng tốt đẹp hơn lên mà thôi. Kinh DIỆU PHÁP LIÊN HOA viết: “TA THẤY CÁC CHÚNG SANH BỊ NHỮNG SỰ SANH, GIÀ, BỆNH, CHẾT, LO BUỒN KHỔ NÃO NÓ ĐỐT CHÁY. CŨNG VÌ NĂM MÓN DỤC, TÀI LỢI MÀ BỊ CÁC ĐIỀU THỐNG KHỔ. LẠI VÌ THAM MÊ ĐEO ĐUỔI TÌM CẦU NÊN HIỆN ĐỜI THỌ CÁC ĐIỀU KHỔ, ĐỜI SAU THỌ KHỔ ĐỊA NGỤC, SÚC SANH, NGẠ QUỶ. NẾU SANH LÊN TRỜI VÀ Ở TRONG LOÀI NGƯỜI THỜI NGHÈO CÙNG KHỐN KHỔ, BỊ KHỔ VỀ NGƯỜI YÊU THƯỜNG XA LÌA, KẺ OÁN GHÉT LẠI GẶP GỠ. CÁC MÓN KHỔ NHƯ THẾ MÀ CHÚNG SANH CHÌM TRONG ĐÓ VUI VẺ DẠO CHƠI, CHẲNG HAY CHẲNG BIẾT, CHẲNG KINH CHẲNG SỢ, CHẲNG SANH LÒNG NHÀM KHÔNG CẦU GIẢI THOÁT. Ở TRONG NHÀ LỬA TAM GIỚI NÀY ĐÔNG TÂY RẢO CHẠY, DẦU BỊ KHỔ NHIỀU VẪN CHẲNG LẤY LÀM LO”(Phẩm Thí Dụ)

Kết quả tu hành được Kinh giải thích: “Các chúng sanh này nghe pháp rồi, hiện đời an ổn, đời sau sanh về chỗ lành, do Đạo được hưởng vui”.


2. Thứ nữa là phải hiểu phương tiện của Đạo Phật.

Tu Phật là để thực hiện lời Thọ Ký của Đức Thích Ca: “Ta là Phật đã thành. Tất cả chúng sinh là Phật sẽ thành”. Do vậy người muốn tu Phật cần phải hiểu thế nào là PHẬT, thế nào gọi là Thành Phật? Đức Thích Ca đã làm gì để Thành Phật? Thành Phật để làm gì? Thành Phật có quyền năng gì hay không? Tu Phật nếu không Thành Phật thì tu để làm gì?

Đạo PHẬT được gọi là ĐẠO ĐỘ KHỔ. Mục đích tu Phật là để THOÁT KHỔ, THOÁT SINH TỬ. Vậy thì sự Thoát Khổ, Thoát Sinh Tử có lợi ích gì?

Đã sinh ra làm kiếp người thì không ai Thoát Khổ được. Những Tôn Giáo đặt niềm tin vào Thượng Đế, Thần Linh thì tin rằng số mạng mỗi người được an bài bởi các Đấng Bề Trên, nên hướng tín đồ đến việc tin tưởng, cầu xin được bớt rủi, thêm may, nhẹ tay trừng phạt… Nhưng riêng Đạo Phật thì có nhận định khác. Đức Thích Ca là người tìm ra được CON ĐƯỜNG THOÁT KHỔ. Ngài cho rằng mỗi người có thể tự thay đổi số phận của mình mà không cần phải có sự phù hộ, độ trì của đấng bề trên thiêng liêng nào. Theo Ngài, tất cả KHỔ, VUI của mỗi người là do tự bản thân họ đã hành động trong Vô Minh kiếp trước. Do vậy mà kiếp này phải nhận lấy cái THÂN HỮU TƯỚNG để trả. Muốn Thoát Khổ thì tự mình phải ngưng gây ÁC NGHIỆP, bởi nếu cứ tiếp tục làm Ác thì không có Thượng Đế, Thần Linh hay Phật nào có thể cứu được cho mình theo Luật Nhân Quả chí công. Vì thế, người theo ĐẠO PHẬT là người được hướng dẫn để hiểu vì sao có NGHIỆP TỐT hay XẤU xảy đến trong cuộc đời để TRÁNH cho mình. Kết quả là cuộc sống hiện tại được an ổn, và tạo Thiện Nghiệp để kiếp sau sẽ tốt đẹp hơn. Công việc TU HÀNH chính là cải tạo bản thân từ suy nghĩ đến hành động. Cho nên tu Phật không phải là làm những việc để tôn vinh Phật bằng cách xây dựng Chùa cho tráng lệ, nguy nga, dựng tượng Phật cho thật lớn, hay suốt ngày Tụng Kinh, Niệm Phật để cầu xin Ngài phù hộ, cứu độ, mà là học theo cách mà Phật và Chư Vị Giác Ngộ đã làm là tự sửa chữa chính Thân, Tâm mình để được Giải Thoát, không còn bị Phiền não nhiễu hại, được an vui, gọi là Hữu Dư Y Niết Bàn.


3. Muốn đạt được kết quả Thoát Khổ thì phải qua quá trình tu hành.

Muốn tu hành thì phải biết cần Tu ở đâu? Tu như thế nào? Tổ Đạt Ma dạy:Tu Phật là Tu Tâm”. “Tức Tâm tức Phật”. “Muốn tìm Phật thà tìm Tâm”. Do đó, người tu cần phải biết TÂM là gì? Tìm ở đâu? Tu như thế nào? Nếu ta chỉ lo chăm chút phần hình tướng, y phục cho giống Phật ngày xưa. Giữ Giới cho thật kiên cố. Đi, đứng, ngồi nằm cho trang nghiêm, và công năng tu hành lại chỉ chuyên chú vào việc Tụng Kinh, Niệm Phật, Ngồi Thiền, học pháp để thuyết giảng, không biết rằng việc Tu Phật là phải Thành Phật thì chưa phải là đệ tử thật sự của Phật. Hoặc đặt niềm tin vào sự cứu độ của Chư Phật, Chư Bồ Tát rồi cầu xin được Độ thì không khác gì tín đồ của những tôn giáo Thần Quyền khác, trong khi Giáo Pháp của cả Hai Thừa đều nói rằng “Đức Thích Ca không phải là Thần Linh, mà là một con người bình thường như tất cả chúng ta, nhờ tu hành mà Đắc Đạo, và Đạo mà Ngài Đắc được chỉ là CON ĐƯỜNG GIẢI THOÁT BẢN THÂN KHỎI PHIỀN NÃO, SINH TỬ” mà thôi.


4. Vậy thì Đạo Phật chính thống luận về con người và cuộc sống, cách giải quyết và kết quả ra sao?

Đạo Phật cho rằng con người đã sinh ra, đã có mặt trong đời thì không thể nào tránh khỏi những nỗi KHỔ hành hạ. Để giúp cho con người THOÁT KHỔ hay HẾT PHIỀN NÃO. Đạo Phật rất là thực tế vì không đưa ra Thượng Đế hay Thần Linh cho con người nương tựa, cầu xin để phù hộ, độ trì, mà hướng dẫn cho con người biết cái KHỔ do đâu? Cách nào để THOÁT? Kinh Lăng Nghiêm dạy: “Cũng giống như người MỞ GÚT, phải biết Gút ở đâu thì mới mở được”. Lý thuyết của Đạo Phật không cho rằng cái Khổ của mỗi con người là do Thượng Đế hay Thần Linh áp đặt cho, mà do chính mỗi người trong vô lượng kiếp đã hành động trong VÔ MINH, kết quả của hành động tích tụ trong CÁI THÂN của hiện kiếp. Do vậy, muốn hết Khổ thì phải hiểu rõ về CÁI THÂN và những gì liên quan đến nó thì mới mở Gút được.

Tất cả những nỗi KHỔ đều nhằm vào cái THÂN. Cả kiếp sống mỗi chúng ta đều lệ thuộc vào cái Thân. Theo người đời, có cái Thân thì mới có cuộc sống. Mọi người cho rằng cái Thân là mình, nên đã dựa vào nó mà vui, buồn, sướng, khổ, yêu thương, tranh giành, được, mất, rồi giận hờn, ghen ghét đủ thứ. Còn cái Thân là còn tất cả. Mất cái Thân là mất hết. Nhưng theo Đạo Phật, cái Thân của mỗi người gọi là Thân Nghiệp, có mặt ở kiếp sống là để Trả hoặc Nhận những gì đã làm từ kiếp trước. Nó chỉ là một tổng hợp của các chất Đất, Nước, Gió, Lửa, sẽ tàn tạ trong một thời gian nhất định, không có giá trị trường cửu. Song hành với CÁI THÂN GIẢ TẠM này là cái TÂM. Cái này trường tồn, bất biến, là cái TA THẬT của mỗi con người. Người Tu Phật cần phải tìm cho ra cái TA THẬT đó. Người tìm được gọi là THẤY TÁNH, có Thấy Tánh thì mới có thể Thành Phật hay Giải Thoát được. Nếu không Thấy Tánh thì dù hành khổ hạnh hay đày đọa cái thân đến mức nào, giữ hàng bao nhiêu Giới, Ngồi Thiền mãi không nằm cũng vô ích mà thôi.

Lợi ích của Đạo Phật rất rõ ràng: Nếu trước khi hiểu lý thuyết của Đạo Phật thì con người sinh ra từ Phiền Não, lớn lên trong Phiền Não và chết đi trong Sợ Hãi vì không biết sẽ về đâu? Nhưng từ khi được Đạo Phật phân tích cho biết mỗi người chúng ta từ đâu đến? chết rồi sẽ đi về đâu? thì mỗi người chỉ cần học hỏi, thực hành theo đó để có được cuộc sống yên ổn tại trần gian; sau khi qua đời cũng sẽ đến được những cảnh giới tốt đẹp hơn nhờ không tạo nghiệp Ác, lại tạo Thiện Nghiệp.

Như vậy tại sao Kinh viết Phật có thể “cứu độ tất cả Chúng Sinh trong Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới” để đưa về Tây Phương Cực Lạc với Bảy Báu đầy khắp? Rồi thì nào là Quán Thế Âm, Địa Tạng Bồ Tát, Phổ Hiền, Văn Thù Sư Lợi v.v… chẳng lẽ tất cả đều là hư cấu?

Nếu biết rằng “Tu Phật là Tu Tâm”,“Tức Tâm tức Phật” và công việc tu hành là phải “Nội quang phản chiếu”, tức là soi vào trong Tâm, thì chúng ta sẽ biết rằng tất cả những cảnh giới, những danh xưng trong công việc tu Phật đều nói về những diễn biến trong CÕI TÂM mà thôi. PHẬT, là nói về những tư tưởng đã được thanh tịnh. Bồ Tát là nói về công việc giải thích, hướng dẫn, giúp đỡ cho những tư tưởng chưa hướng thiện, và Chúng Sinh là những tư tưởng còn nhiễm tính chất xấu. Chúng Sinh, theo định nghĩa của Lục Tổ Huệ Năng thì đó là những tư tưởng thấp hèn, chưa thanh tịnh: Chư Thiện Tri Thức, Chúng Sinh trong tâm tức là lòng tà mê, lòng giả dối, lòng bất thiện, lòng ghen ghét, lòng ác độc. Các tâm này đều gọi là Chúng Sinh. Như vậy, nói “Độ Sinh” chỉ có nghĩa là dẹp bỏ những cái tư tưởng bất thiện trong tâm của chính mình để cái tâm được thanh tịnh, an vui mà thôi.

Tất cả những nhân vật, những Cõi Phật, là Phương tiện của Phật. Ngài biết mỗi người quá trình trôi lăn, tạo nghiệp không ai giống ai, nên đặt ra rất là nhiều phương tiện để dẫn dụ:

- Người ham vàng, bạc, châu báu thì có cõi TÂY PHƯƠNG CỰC LẠC đầy Bảy Báu, muốn về đó thì phải bỏ Mười điều Ác và Tám điều Tà.

- Người ham làm Thánh thì đã có Tứ Quả Thánh cho họ hướng về mà tu tập.

- Người ham thanh tịnh thì đã có ĐÔNG PHƯƠNG TỊNH QUỐC.

- Người ham Tướng Tốt của Phật thì đã có 32 Tướng Tốt, 80 vẻ đẹp, mặc tình thực hành để có.

- Người muốn hành Hạnh Bồ Tát thì có Hạnh Quán Thế Âm, Văn Thù Sư Lợi, Địa Tạng để họ cứu độ, dẫn dắt Chúng Sinh của chính họ. Kết quả cuối cùng của người tu cũng chỉ là NGƯNG TẠO NGHIỆP, HẾT PHIỀN NÃO, ĐƯỢC GIẢI THOÁT.


Muốn Thành Phật thì phải Độ Sinh. Độ Sinh có phải là đi cứu độ mọi người? Chúng ta có phải là Chúng Sinh của Phật?

Nếu chúng ta là Chúng Sinh của Phật Thích Ca thì có 2 việc sẽ xảy ra: Một là chúng ta đã bị “diệt độ” hết rồi, vì Đức Thích Ca muốn Thành Phật thì phải Diệt Độ tất cả Chúng Sinh. Thứ hai là Đức Thích Ca chưa Thành Phật, vì chúng ta vẫn còn luân lưu trôi nổi ở cảnh trần đầy phiền não này. Cho nên nói rằng chúng ta là Chúng Sinh của Phật Thích Ca là không đúng.


Như vậy không lẽ PHẬT không có phù hộ cho những người tin theo Ngài hay sao?

Phật không hề hứa hẹn là sẽ phù hộ cho ai. Ngay cả con trai của Ngài mà Ngài còn không phù hộ được. Chính Ngài còn nói rằng “không thể giữ được mạng của mình”. Xin trích một đoạn trong Kinh VỊ TẰNG HỮU THUYẾT NHÂN DUYÊN nói về điều này:

Trong một lần Phật giảng pháp thì La Hầu La lơ đãng không nghe. Phật bảo ông: “Gặp Phật ra đời rất khó. Nghe được Chánh Pháp rất khó. Giữ được thân người là khó và Đắc Đạo cũng rất khó, mà nay ngươi đã được thân người, lại gặp Phật ra đời, cớ sao biếng lười chẳng chịu nghe pháp?”.

La Vân bạch rằng: Pháp Phật tinh diệu, tâm trí con còn non nớt đâu nghe nổi. Trước kia đã nghe giờ quên hết, chừng nào lớn khôn may ra mới nghe được.

Phật bảo: “Muôn vật vô thường, thân người khó giữ được, vậy ngươi có thể giữ mạng cho đến lớn không?”

La Vân trả lời: “Con không thể giữ được, nhưng Phật chẳng lẽ không giữ giùm mạng cho con sao?”

Phật bảo: “Này La Vân, Ta còn không giữ được mạng cho ta, huống là giữ giùm ngươi!”.

Con của Phật mà Phật còn không phù hộ được. Ngài còn bảo không giữ được mạng cho mình, và rõ ràng nhất là Ngài đã chết, đã trà tỳ. Vì vậy, nếu chúng ta lại cầu xin Phật phù hộ cho ta được hết bệnh, được trường thọ, gia đình được an vui, hạnh phúc, thăng quan, tiến chức… thì rõ ràng là chưa hiểu gì về Phật và Đạo Phật! Thử nghĩ xem, nếu Đức Thích Ca có thể cứu độ cho người khác thì trước hết là để cho con mình tiếp tục thay mình để thừa hưởng ngai vàng, cần gì bắt La Hầu La đi tu làm gì? Nếu Ngài có phép mầu cứu độ được mọi người thì Nước Ấn Độ của Ngài sẽ được Ngài cứu đầu tiên để đền ân, vì chính Ngài còn khuyên người tu phải đền ân Đất nước. Nhưng đất nước Ấn Độ vẫn nghèo khổ, tật bệnh, tai ách. Nhiều thập kỷ trước, hàng ngàn nông dân đã tự tử vì mùa màng thất bát và bất mãn. Đầu mùa mưa năm nay cả trăm người bị sét đánh chết! Năm vừa qua là mấy trận động đất giết chết cả gần 9.000 sinh mạng, làm sụp đổ bao nhiêu Tòa Tháp cổ mà Phật có cứu được đâu? Nếu Phật có quyền phép như đồn đãi lẽ nào Ngài lại bỏ quên đất nước, dân tộc, nơi chính Ngài sinh ra, lập Đạo? Do đó, những người mang vàng bạc, châu báu cúng Chùa nghĩ rằng đó là cúng cho Phật để mong Phật phù hộ là do bị hiểu sai về quyền năng của Phật nên mất tài sản một cách vô ích. Lỗi đó do họ không chịu tự mình tìm hiểu về Phật và Đạo Phật, dựa vào nguyên văn lời Phật dạy, nhưng không biết đó là ý nghĩa của việc XẢ bỏ những cái Chấp để được thanh tịnh gọi là Cúng Dường cho Phật. Về phần người tu, nhận của ai một bát cơm, chén thuốc đều mang nợ, trước sau cũng phải trả, bởi thật sự việc tu hành của ai nấy hưởng kết quả, không thể cứu độ được người. Nguy hại hơn nữa là có những người không thật tâm tu hành, vào Chùa chiền để được ăn trên ngồi trước, được nhàn thân. Phật Tử thì dễ dàng tin tưởng qua sắc áo tu hành, họ có chồng mê cũng không hay. Vì vậy, trong Kinh VỊ TẰNG HỮU THUYẾT NHÂN DUYÊN PHẬT dạy: “Thà cắt thịt mình dùng để nuôi miệng. Không dùng tâm tà thọ của cúng thí. Khó lắm, khó lắm. Cẩn thận, cẩn thận”. Ngài Quy Sơn trong QUY SƠN CẢNH SÁCH cũng nói về chuyện CON TRÂU DƯỚI NÚI để nhắc nhở người tu nên thận trọng.

Việc người tu hành phải bỏ tất cả việc đời chỉ để Học Đạo và Truyền Đạo chỉ đúng vào thời Phật mới thành lập Tăng Đoàn. Lúc đó chưa có chữ viết. Lời Phật giảng được Chư Tăng chia nhau ra học thuộc lòng để sau này giảng dạy lại, mở rộng Đạo pháp. Chính vì cần tập trung nên phải dẹp hết mọi việc đời, để đầu óc thanh thản mà tiếp thu lời Phật. Đa phần người Bố Thí đều mong phước báo nhận lại sẽ gấp nhiều lần. Vì thế, để cho người tu yên tâm học Phật Pháp, Phật phải phương tiện kêu gọi bá tánh cung dưỡng cho họ bằng cách nói rằng “Người tu là ruộng phước của bá tánh. Cúng dường cho họ sẽ được phước báo vô lượng” để ai muốn đầu tư phước báo thì cúng cho họ. Nhưng sau đó, Kinh DUY MA CẬT viết về Bố Thí như sau: “Nếu có thí chủ dùng tâm bình đẳng cúng dường cho một người ăn mày hèn hạ xem như tướng phước điền của Như Lai, lòng bình đẳng không phân biệt, đó mới là chân Bố Thí”. Và CÚNG DƯỜNG PHẬT có nghĩa là chuyển hóa một tư tưởng, từ đen tối, xấu xa cho nó được an ổn, thanh tịnh, thì gọi là ta đã Cúng Dường một vị Phật, không phải là mang phẩm vật đặt trước Tượng Phật để cúng, vì Phật chỉ có nghĩa là Thoát Phiền Não. Hơn nữa, từ rất nhiều năm rồi, Kinh sách, bài vở đã tràn lan. Muốn tham khảo chỉ việc mở Kinh ra, thậm chí gõ trên google cũng đầy dẫy thì việc bỏ hết việc đời để chuyên tâm học là không cần thiết nữa.


Chúng ta nên nhớ:

l. Phật chỉ là người tìm được cách thức để Thoát Khổ, không phải là thần linh để người tu có thể thay mọi người mà cầu xin cho đất nước, cho người sống cũng như người đã qua đời. Đạo Phật đã gọi là Đạo Nhân Quả tức là mỗi người tự làm, tự chịu, Phật không có quyền đưa ai lên Niết Bàn hết, mỗi người phải tự thân hành động mà thôi. Nếu Phật làm được điều đó thì Đạo Phật trở thành Độ Tha hay Tha Độ, không còn là Đạo Tự Độ, và Nhân Quả không còn giá trị tuyệt đối nữa.

2. Đạo Phật cho rằng con người sở dĩ phải KHỔ là vì Mê Lầm. Vì vậy, Tu Phật chỉ là một hành trình sửa chữa bản thân khỏi mê lầm, để được thoát khổ. Người tu xong cũng không thể “Độ” cho người khác, mỗi người tu chỉ để bản thân nhờ. “Ông tu ông đắc, bà tu bà đắc”. Do vậy, nếu công năng tu hành của ta chỉ là Thờ phụng Phật, cầu xin Ngài phù hộ cho bá tánh thì rõ ràng hiểu sai về Phật, vì Ngài không có khả năng đó. Kinh viết rõ: Chỉ Phật của mỗi người, tức Tánh Giải Thoát của chính mỗi người có thể cứu độ cho chính họ mà thôi.

3. Trong BÁT CHÁNH ĐẠO có CHÁNH NGHIỆP, CHÁNH MẠNG. Nếu ta chọn con đường tu Phật làm Chánh NGHIỆP thì phải biết rõ con đường tu, cách thức hành trì, đích đến. Bản thân cũng phải Thấy Tánh, phải thành tựu mới hướng dẫn được cho người khác. Do đó, nếu không tu hành nghiêm chỉnh liệu có thể xem đó là CHÁNH MẠNG?

4. TIN PHẬT không phải là tin vào Đức THÍCH CA và Chư Phật, mà Tin vào CON ĐƯỜNG GIẢI THOÁT, TIN RẰNG BẢN THÂN MÌNH CŨNG CÓ KHẢ NĂNG GIẢI THOÁT ĐỂ TRỞ THÀNH PHẬT NHƯ CHƯ VỊ GIÁC NGỘ. Đó mới là Chánh Tín. Ngược lại, Tin vào Đức Thích Ca, Tin rằng Ngài sẽ cứu, sẽ độ cho mình là TÀ TÍN, biến Phật thành Tà Thần, vì cho rằng Phật nhận lễ vật, lời cầu xin để thay đổi số mạng, đổi xấu, lấy tốt, tội, nghiệp nặng bao nhiêu chỉ cần vài bài tụng là Phật sẽ đưa từ Địa Ngục lên thẳng Tây Phương Cực Lạc!

Nếu vậy thì tại sao Kinh viết là “PHẬT có 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, có thể cứu độ Tam Thiên Đại Thiên Thế Giới”?

Kinh ĐẠI PHƯƠNG TIỆN PHẬT BÁO ÂN có viết rõ về 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp của Phật mà nếu đọc kỹ ta sẽ thấy đó chỉ là những việc làm tốt đẹp được “cường điệu hóa” thành Tướng Tốt của Phật để cho những người ham được như vậy thì cố gắng làm theo để bản thân họ, những người chung quanh và xã hội cũng được nhờ. Nhưng nhiều người do không đọc hết Kinh sách nên cứ theo đó mà tạc rồi thờ, rồi cúng, bái, thay vì dùng công việc đó để Tạc nơi chính Thân, Tâm của mình để mình cũng được những hảo tướng đó. Tam Thiên Đại thiên Thế Giới nói về những Chúng Sinh, tức tư tưởng xu hướng Tham, Sân Si, từng sát na cứ “trùng trùng theo Duyên mà khởi”, đông như cư dân của cả thế giới. Đạo Phật dạy “Nội quang phản chiếu” mà ta cứ nhìn ra, hết chờ mong Phật cứu rồi đòi đi “độ” người thì biết bao giờ bản thân mình mới làm xong?!

Điều đáng buồn giữa xã hội văn minh ngày nay, trình độ con người đã tiến cao tột bậc mà sự hiểu biết về Đạo Phật còn dừng ở sự tôn thờ Phật để cầu xin, trao đổi, y như những con người của thời xa xưa tin, sợ Thần Linh, không chịu tìm NGHĨA để thấy rằng từ mấy ngàn năm trước Kinh đã nói rõ Đạo Phật là Nhân Quả, là Tự Tu, Tự Độ, tự Giải Thoát!


Tóm lại: Phật là người đã giải Thoát khỏi Phiền Não cho bản thân, không phải là Thần Linh, không thể phù hộ, ban ân, giáng phúc cho ai. Do đó, việc kêu gọi nhiều người tập trung vàng bạc để xây Chùa, đúc Tượng rồi ngày mấy thời mang lời Phật đã giảng ngày xưa gom lại trong những Bộ Kinh để tụng làm công phu tu tập, và tổ chức Cầu An, Cầu Siêu, để hy vọng Phật cứu độ, thay vì thực hành theo Nhân Quả thì không phải là Đạo Phật chân chính. Thay vào đó, người tu nên thực hành theo lời Phật dạy để Thành Phật như lời Ngài đã thọ Ký. Do không biết TU PHẬT chỉ là TU TÂM, mọi người, mọi hoàn cảnh, ở bất cứ đâu cũng có thể tự tu, tự sửa, nên nhiều người đang tuổi trẻ, còn sức lao động có thể đóng góp cho gia đình, xã hội, lại bỏ hết mọi trách nhiệm với cha mẹ, gia đình, với cuộc đời, để vô Chùa chuyên tâm Tụng Kinh, Niệm Phật! Việc làm đó bao thời qua đã phí phạm biết bao nhiêu tài nguyên, sức người lẽ ra là dành để xây dựng đất nước. Việc bỏ ra chi phí tốn kém để xây dựng Chùa, hàng tháng còn tốn biết bao nhiêu tiền để chi cho điện, nước, bảo trì chỉ để một vài vị tu hành và một số Tượng bằng Xi Măng, bằng Gỗ ngự, trong khi những Tượng đó không có khả năng gì để giúp cho con người thì quả là phí phạm! Đất nước ta còn nghèo. Nhiều người không có nổi một căn nhà kiên cố để che mưa, núp nắng. Cầu, đường nối liền thôn xóm để tiện đi lại, làm ăn còn chưa có. Nhiều người muốn đi học hành, làm ăn phải đu dây để qua sông rất nguy hiểm! Bệnh viện thì thiếu giường, người bệnh, người nuôi nằm la liệt ngoài hành lang, nhếch nhác, thiếu vệ sinh, mà cất Chùa hoành tráng, tổ chức những lễ lạc linh đình, thả hoa đăng tốn kém, e là không phù hợp với tinh thần “ít muốn, biết đủ” của người tu Phật, và không thể hiện được đức Từ Bi của Đạo Phật, vì thờ ơ trước những khó khăn của người khác, quên rằng mỗi người là những vị “Phật sẽ thành”. Giúp người nghèo chính là hành Hạnh “Thường Bất Khinh Bồ Tát” vậy.

Nếu xưa kia chúng ta vẫn đọc Kinh mà không hiểu, cứ bám theo văn tự, theo hình tướng, cho đó là tu hành, thì cho đến thời này ai cũng đã rõ: Tu Phật là TU TÂM, tức là làm cho cái Tâm được thanh tịnh. Hình tướng không có ảnh hưởng gì đến việc tu sửa cái Tâm. Công năng Sửa cái Tâm gọi là TU HÀNH. Vì vậy, việc bỏ đời không còn cần thiết nữa, mà mỗi người có thể vừa làm tròn trách nhiệm của một công dân, một con người của gia đình, của xã hội để đền TỨ ÂN.

Xem kỹ ý nghĩa của lời Phật dạy ta sẽ thấy: “Đời” hay “Thế Tục” mà Phật dạy mọi người cần “Bỏ”, “Gia” mà mọi người cần “Ly”, là NHÀ LỬA TAM GIỚI, tức là BA ĐỘC, là Phiền Não, không phải là nhà cửa mà ta vẫn phải trú ngụ. CHA MẸ mà người tu cần xa lìa là VÔ MINH và THAM ÁI, vì từ bao đời mỗi chúng ta đã kính sợ, vâng lời hai thứ này còn hơn là nghe lời cha mẹ! Phật dạy: “Nhân thân nan đắc” Có được tấm thân này đã khó, để được trưởng thành, nguyên vẹn, ta nợ ân biết bao nhiêu người. Từ cha mẹ sinh ra, nuôi nấng, bảo dưỡng, cho đến hạt gạo, ngọn rau, sức lao động của biết bao nhiêu người trong xã hội cho ta có được mọi thứ vật dụng hàng ngày. Lẽ ra ta phải đóng góp để đáp ân mới đúng, đâu có bảo phải đền riêng Ân Phật? Và phải chăng mọi người dù muốn dù không vẫn phải tiếp tục cuộc sống cả trăm năm ở trần gian. Vì vậy, vô lý hết sức khi có người tuy sống ở đây, hưởng dụng mọi sản phẩm của đời, nhưng lại cho cuộc đời là KHÔNG, rồi bỏ hết mọi trách nhiệm, không làm ăn để lo cho cuộc sống, giúp mình, giúp đời để mơ màng về một cõi mà chưa ai từng đến đó, chỉ mới nghe nói thôi! Theo quy luật mà hiểu: Giả sử nếu có thật, thì hẳn cũng phải đáp ứng một số điều kiện nào đó, đâu phải muốn về là về! Cho nên, trước khi thực hành pháp nào của Đạo, ta cần phân biệt rõ đâu là thật, đâu là phương tiện của chư vị Giác Ngộ, vì Đạo Phật dạy Văn-Tư-Tu, không dạy nghe là thực hành luôn không cần tìm hiểu nghĩa lý. Tu Phật là để có Trí Huệ, đâu phải để tiếp tục Mê theo cách khác!

PHẬT TÁNH là TÁNH GIẢI THOÁT. Tánh này mỗi người đều có. Khi chúng ta gây Nghiệp tức là chúng ta bôi bẩn PHẬT của mình thì người chịu Quả của việc làm đó không phải là Phật của Đức Thích Ca, mà là chính bản thân mình, nên không phải Sám Hối với Phật để xin Phật tha tội, vì Phật không có quyền tha tội cho ta, mà Sám Hối với Phật của mình, để đừng tái phạm nữa. PHẬT chỉ là danh hiệu, là khả năng của người đạt được kết quả Giải Thoát. Nếu ví việc Giải Thoát như môn bơi lội thì Phật Thích Ca là người phát hiện và thành công trong việc tự bơi để Nổi trên Biển Sinh Tử. Ngài đã để lại biết bao nhiêu tài liệu truyền kinh nghiệm đó cho hậu thế. Nếu muốn được như Ngài thì ta phải từng bước tập bơi, không phải là cầu xin Ngài cứu vớt cho ta, vì Ngài không phải là Thần Linh để ứng hiện mỗi khi ta cần cứu giúp. Do thời xa xưa ngôn ngữ chưa đủ phong phú để diễn tả nên Đức Thích Ca phải vận dụng rất nhiều cách thức, nhưng thật ra công năng tu hành chỉ là xả bỏ những thói xấu, những tính ích kỷ, độc ác, tham lam gọi là Tham Sân Si hay Ba Độc để có được một cuộc sống thanh đạm, giản dị, nhẹ nhàng, hòa đồng với mọi người, không vì lợi mình mà hại người, tùy theo sức mình mà đóng góp cho xã hội. Hiếu kính cha mẹ, yêu thương, giúp đỡ mọi người, để đền ân xã hội đã cưu mang mình. Đó là những việc làm tốt đẹp mà Phật phương tiện gọi là những Tướng Tốt của Phật để khuyến khích con người thực hiện, cho tất cả đều được hạnh phúc, an vui trong kiếp sống. Nước Phật là một nơi thanh tịnh, an lạc, đâu phải chờ chết mới về được. Cũng chẳng phải tìm ở Phương Đông hay Phương Tây xa vời. Kinh DUY MA CẬT viết: “Bồ Tát muốn được Cõi Phật Thanh Tịnh nên làm cho Tâm thanh tịnh. Tùy chỗ Tâm thanh tịnh mà Cõi Phật được thanh tịnh”. Một Cõi Tâm không còn ô nhiễm bởi Tham, Sân, Si, Thương, Ghét, là một Cõi Phật đã hình thành. Sống sao, chết vậy. Cả kiếp sống nhẹ nhàng, thư thái, không gây ác nghiệp đương nhiên khi bỏ cái thân phàm thì thần thức cũng sẽ về nơi an vui, tốt đẹp. Do đó, muốn tìm Phật, Tu Phật hay Thành Phật đều phải thực hiện nơi Tâm mới không mâu thuẫn với lời Phật dạy. Đó mới thật sự là CHÁNH PHÁP mà Phật Thích Ca và Chư Tổ đã mở ra cho tất cả chúng ta vậy.


(Tháng 6/2016)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 30.8.2016.


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004