Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
William Shakespeare






William Shakespeare








W illiam Shakespeare  ( sinh 23/4/1564, mất 23/ 4 /1616, theo lịch Julian)

Là một nhà văn và nhà viết kịch Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất của Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại.[1]  Ông cũng được vinh danh là nhà thơ tiêu biểu của nước Anh và là "Nhà thơ của Avon" (Avon  là quê của Shakespeare, viết tắt của Stratford-upon-Avon). Những tác phẩm của ông, bao gồm cả những tác phẩm hợp tác, bao gồm 38 vở kịch, 154 bản sonnet, 2 bản thơ tường thuật dài, và vài bài thơ ngắn. Những vở kịch của ông đã được dịch ra thành rất nhiều ngôn ngữ lớn và được trình diễn nhiều hơn bất kì nhà viết kịch nào.

Shakespeare được sinh ra và sinh trưởng tại  Stratford-upon-Avon. Vào năm 18 tuổi, ông kết hôn với Anne Hathaway và có ba người con, đó là Susanna Hall và cặp đôi song sinh, Hamnet Shakespeare và Judith Quiney. Trong những năm từ 1585-1592, sự nghiệp của ông thành công vang dội tại thủ đô  Luân Đôn với vai trò là một diễn viên, nhà văn và đôi lúc là người sở hữu của một công ty kịch  Lord Chamberlain's Men, với tên gọi sau đó là King's Men. Ông quay về quê Stratford để nghỉ hưu vào năm 1613, lúc ông 49 tuổi, sau đó 3 năm ông qua đời tại đấy. Số ít tài liệu về cuộc sống của ông tại đây đã được tìm thấy, được suy đoán là về các vấn đề thể chất, tình dục, tín ngưỡng, tôn giáo, và được cho là do những người khác có quan hệ gần gũi với ông ghi chép lại.

Hầu hết các tác phẩm nổi tiếng nhất của ông được ông sáng tác trong giai đoạn từ 1589 đến 1613. Những vở kịch đầu tiên của ông chủ yếu là hài kịch và kịch lịch sử, những thể loại này được ông tăng lên sự tinh tế của nghệ thuật vào cuối thế kỉ XVI. Sau đó, ông sáng tác chủ yếu là bi kịch đến năm 1608, bao gồm các tác phẩm Hamlet Vua Lear Othello  và Macbeth , gồm một vài tác phẩm nổi tiếng nhất của ông bằng tiếng Anh. Trong giai đoạn cuối cùng của sự nghiệp sáng tác, ông sáng tác những vở kịch buồn (tragicomedies), hay còn gọi là lãng mạn, và hợp tác với một số nhà viết kịch khác.

Nhiều vở kịch của ông được tái bản nhiều lần với các chất lượng khác nhau và một cách chính xác trong suốt cuộc đời của ông. Năm 1623, hai đồng nghiệp cũ của Shakespeare, cũng làm việc trên sân khấu kịch, xuất bản First Folio, một tập hợp tất cả các vở kịch được coi là của ông. Nhưng đến nay, chỉ có hai trong tổng số đó được công nhận là của Shakespeare.

Cuộc đời và sự nghiệp

William Shakespeare là con trai của John Shakespeare, một người thợ làm găng tay và ủy viên hội đồng địa phương đến từ Snitterfield và Mary Arden, con gái của một chủ đất giàu có. Ông được rửa tội vào ngày 26 tháng 4 năm 1564 tại đó. Ngày sinh thật sự của ông vẫn chưa rõ, nhưng những báo cáo ban đầu là ngày 23 tháng 4 năm 1564, ngày của thánh George (St. George's Day).  Ông là con thứ ba trong tổng số tám người con của gia đình Shakespeare và là lớn nhất trong những người con còn sống sót.

Mặc dù không còn những ghi chép về quãng đời đầu tiên của ông, nhưng các nhà nghiên cứu về tiểu sử của ông đồng ý rằng Shakespeare được giáo dục tại trường King's New ở Stratford, một ngôi trường miễn học phí thành lập năm 1553, cách nhà ông khoảng một phần tư dặm. Vào thời Nữ hoàng Elizabeth , các trường dạy ngữ pháp có chất lượng không đồng nhất nhưng có một khuôn mẫu chương trình được quy định bởi luật pháp áp dụng trên toàn nước Anh và trường cũng cung cấp chương trình giáo dục chuyên sâu về ngữ pháp  tiếng Latinh và những tác giả cổ điển trong tiếng Latinh.

Đến Luân Đôn

Vào năm 1585 , ông rời quê lên Luân Đôn đang lúc kịch trường ở chốn kinh kỳ trong thời kỳ sôi nổi.

Bước đầu ông xin làm chân giữ ngựa, soát vé ở cổng rạp hát. Sau đó làm nghề nhắc tuồng, thợ sửa bản in, dần dần lên làm diễn viên đạo diễn và  nhà viết kịch. Lợi nhuận thu từ rạp hát là nguồn sống suốt đời của ông. Khi đời sống đã khá, ông củng cố địa vị xã hội bằng cách mua một tước quý tộc nhỏ.

Lúc ở kinh thành Luân Đôn, ông được Bá tước Southampton giúp đỡ. Dưới mái nhà của bá tước, có một  người Ý lưu vong là Giovani Florio. Ông Giovani Florio đã giúp Shakespeare hiểu biết thêm về văn học Phục Hưng của  Ý  và  Pháp . Cuộc sống đang êm đềm thì xảy ra biến cố. Đó là vụ án Essex và Southampton (1601). Essex bị kết tội gây loạn chống triều đình Elizabeth I. Shakespeare cũng bị tình nghi có liên quan vì vở kịch Richard III được diễn ra một hôm trước đó. Essex bị chặt đầu, Southampton bị tù chung thân, còn Shakespeare trốn biệt.

Vào năm 1603 , Elizabeth I qua đời, Quốc vương nước  Scotland  là James VI lên nối ngôi và trở thành Quốc vương  James I của nước Anh; khi đó Bá tước Southampton được trả tự do và trọng dụng. Shakespeare xuất hiện trở lại với đoàn kịch của mình và được triều đình hậu đãi.

Vào năm 1612 , Shakespeare rời kinh đô Luân Đôn sau 1/4 thế kỷ hoạt động sân khấu và trở về Stratford để sống những năm cuối đời. Ông mất ngày 23 tháng 4 năm 1616. Hiện nay, ở Stratford-upon-Avon quê hương ông, người ta thành lập Công ty kịch nghệ Shakespeare Hoàng gia.

Tầm ảnh hưởng

Cống hiến của Shakepeare in đậm dấu ấn lên kịch nghệ và văn chương các thế hệ sau. Ví như ông đã phát triển kịch nghệ cả về xây dựng nhân vật cốt truyện ngôn ngữ và  thể loại. Cho tới trước vở Romeo và Juliet, lãng mạn không được xem là đề tài giá trị đối với bi kịch. Độc thoại đã từng được sử dụng chủ yếu để truyền đạt thông tin về nhân vật và  sự kiện nhưng Shakespeare đã sử dụng nó để khám phá tâm trí nhân vật. Tác phẩm của Shakepeare ảnh hưởng sâu sắc tới thi ca thế hệ sau. Rõ ràng, ông vĩ đại hơn hẳn các nhà viết kịch lớn của Pháp trước thời ông như Racine hay Molière . Những  nhà thơ trường phái lãng mạn đã nỗ lực để làm sống lại kịch thơ Shakespeare, dù đạt được rất ít thành công. Nhà phê bình Gorge Steiner phát biểu rằng tất cả các vở kịch thơ từ Coleridge  đến  Tennyson  chỉ là những "phiên bản mờ nhạt viết dựa trên các chủ đề của Shakespeare". Tuy nhiên, vào  thế kỷ 18, đại văn hào nước Pháp  là  Voltaire  ( 1694  - 1778 ) - khi phân tích về kịch nghệ của Shakespeare cũng như những nhà soạn kịch nổi tiếng khác - đã phê phán ông, theo đó ông chỉ đáng được tôn vinh tại Anh:

Ông ta là một tên man rợ giỏi tưởng tượng; ông ta viết vài tác phẩm được ca tụng, nhưng những tuyệt tác của ông ta không thể được trình diễn ở một nơi nào ngoại trừ Luân Đôn và  Canada . Đó không phải là dấu hiệu tốt đối với nền văn học của một quốc gia, vì những tuyệt tác của quốc gia ấy chỉ được trình diễn thành công trên mỗi chính quốc mà thôi. Không có bất kỳ một tuyệt tác nào của Shakespeare đã được trình diễn ở nước ngoài.

Voltaire cũng bảo Shakespeare là "quái vật" tuy nhiên, bảo đại văn hào Pháp không bao giờ biết khen ngợi ông thì thật sai lầm. Voltaire luôn luôn cho rằng, ông là một nhà soạn kịch "có bản chất cao đẹp, mặc dù tởm lợm.

Đại văn hào Shakespeare là người đồng tính?

Người ta nói rằng, Shakespeare rất lấy làm hối hận vì việc lấy vợ già lại đã mang thai như Anne. Chính vì thế, trong các tác phẩm của mình sau này, ông thường xuyên nhắc độc giả về tầm quan trọng của việc giữ gìn sự trong sạch trước hôn nhân.

Ở các nước phương Tây, Shakespeare được coi là một nhà văn, nhà viết kịch vĩ đại bậc nhất trong lịch sử. Có điều những gì mà người ta biết về ông cho tới hôm nay vẫn còn quá ít ỏi bởi lẽ ông gần như không để lại bất cứ thư tín, nhật ký hay bản thảo nào. Cho tới mãi gần đây, một học giả nổi tiếng căn cứ vào những dấu hiệu trong các tác phẩm của ông để đưa ra giả thuyết mới về cuộc đời của đại thi hào nước Anh này.

Vợ có thai trước khi kết hôn 

William Shakespeare là con trai của John Shakespeare - Là một người có tiền, song cha của ông lại bị coi là không có văn hóa, cả đời chỉ biết điểm chỉ và vẽ các ký hiệu chứ không biết chữ. Chính vì vậy, cha của ông rất kỳ vọng vào đứa con trai duy nhất còn lại của mình. Vào thời nữ hoàng Elizabeth, tiếng La tinh được coi là biểu tượng của người có văn hóa và giáo dục, đồng thời cũng là viên gạch lót đường để bước vào xã hội thượng lưu. Cũng tại trường này, các thầy giáo thường xuyên cho học sinh diễn các vở kịch bằng tiếng La tinh. Đây là cơ hội để ông có được những chuẩn bị đầu tiên cho nghề diễn xuất sau này.

Năm 18 tuổi, ông kết hôn với một cô gái 26 tuổi, Anne Hathaway, khi đó đã mang thai. Anne sinh được một người con gái, Susanna, được rửa tội vào ngày 26 tháng 5 năm 1583. Hai năm sau đó, cặp song sinh một trai Hamnet (Hamnet mất vì một nguyên nhân không rõ vào năm 11 tuổi) và một gái Judith chào đời vào năm 1585. Do vậy, tới cuối đời, ông chỉ có hai người con gái.

Người ta nói rằng, Shakespeare rất lấy làm hối hận vì việc lấy vợ già lại đã mang thai như Anne. Một nhân vật trong tác phẩm "Đêm thứ 12" thậm chí còn tuyên bố rằng: phụ nữ nên lựa chọn một người đàn ông lớn hơn tuổi mình, như vậy hai người mới hợp nhau và người phụ nữ không làm mất đi tình yêu của chồng.

Tuy nhiên, trong xã hội thời bấy giờ,  mối quan hệ hôn nhân cho dù có tồi tệ đến mức nào thì cả hai đều phải duy trì cho tới cuối cuộc đời mình. Do vậy, ông đã lựa chọn phương án sống ly thân với vợ. Sau khi cặp song sinh chào đời, ông đã một mình rời quê lên Luân Đôn. Những tưởng tượng và thể nghiệm về tình yêu của ông như trong những tuyệt tác sau này hầu hết đều là ở bên ngoài cuộc hôn nhân với Anne.

Yêu người khác giới 

Các nhà nghiên cứu cho rằng, có thể tìm thấy khát vọng tình yêu ở khắp nơi trong các sáng tác của Shakespeare . Từ cặp đôi Romeo và Juliet cho tới Antony và Cleopatra,… tất cả chỉ là hình ảnh vang vọng của những khát khao và lý tưởng về tình yêu. Ngoài kịch, ông còn viết rất nhiều thơ tình. Và cũng như kịch, thơ của ông không kém phần phức tạp mà mãnh liệt. Chính trong thơ, ông đã hé lộ nhiều điều về con người thật của mình.

Trong một bài thơ sonnet được nhiều người coi như là bản tiểu sử của Shakespeare, ông đã viết về mối quan hệ phức tạp giữa một người thanh niên trẻ và một người phụ nữ da đen. Người thanh niên trẻ tuổi này chính là bá tước Southampton. Hai bài thơ dài của Shakespeare viết vào các năm 1593 và 1594 đều là dành tặng cho bá tước này. Vị bá tước này cả ngày chỉ dành thời gian vào việc xem kịch, rất ghét chuyện kết hôn, thậm chí đã từ chối hôn sự với cháu gái của một đại thần của nữ hoàng, khiến gia đình bị phạt 5.000 bảng. Vì vậy, người nhà bá tước đã nhờ ông viết thơ khuyên nhủ anh ta.

Trong bài thơ này, Shakespeare không những không khuyên vị bá tước trẻ tuổi bớt tự yêu bản thân mình, ngược lại còn nói với anh ta rằng, tự kỷ là chưa đủ, cần phải thường xuyên soi gương để gương mặt xinh đẹp kia có thêm một phiên bản tuyệt đẹp nữa. Tiếp đó, ông nói với bá tước rằng: “Không người phụ nữ nào có thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của anh, không để cho anh nắm giữ sự trong trắng của họ”. Vấn đề chính là mặc dù khuyên những người trai trẻ “chiếm giữ sự trong trắng của phụ nữ”, song Shakespeare lại say đắm chính chàng trai trẻ này. Bởi lẽ, vẻ đẹp của chàng ta không chỉ khiến phụ nữ run rẩy mà cả đàn ông cũng hoa mày chóng mặt. Trong thơ, ông viết rằng: “Anh có khuôn mặt của một cô gái, do chính tạo hóa đã tạo ra. Anh vừa là tình nhân vừa là tình lang của ta …”. 

Giữa vị bá tước trẻ tuổi và người phụ nữ da đen đã xảy ra chuyện gì? Người phụ nữ da đen kia thực chất là ai? Cho tới nay người ta vẫn chưa thể trả lời được. Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, bài thơ này đã ngầm thể hiện rằng: ông say mê một người đàn ông, tuy nhiên người đàn ông này không thuộc về ông. Ông vẫn có ham muốn với phụ nữ, song lại cực kỳ ghét phụ nữ.

Rất nhiều năm sau đó, khi những dục vọng đã đi qua, Shakespeare dần trở nên bình lặng hơn với cuộc sống. Vào một ngày năm 1610, ông rời khỏi Luân Đôn, trở về bên cạnh người vợ mà mình đã lạnh nhạt từ lâu. Trước khi chết, ông đã viết một bức di chúc, để lại toàn bộ tài sản của mình bao gồm đất đai, vườn cây, trang trại cho con gái cả. 

Cô con gái nhỏ chỉ được Shakespeare để lại cho một chiếc bát bằng bạc mạ vàng. Nguyên nhân là Judith đã khiến ông thất vọng vì kết hôn với người đàn ông kém tuổi mình, lại còn có con với người phụ nữ khác. Đối với người vợ đã gắn bó với mình suốt 34 năm, ông cũng chỉ viết vỏn vẹn một câu trong di chúc của mình: “Để lại cho vợ tôi chiếc giường tốt thứ hai của tôi cũng như những vật dụng trên đó”.

Hé lộ bí ẩn mới về cuộc đời của Shakespeare


Các nhà khảo cổ học Anh quốc tin tưởng rằng họ sắp khám phá những bí mật chưa từng biết đến trước đây về cuộc đời và sự nghiệp của nhà văn thiên tài William Shakespeare. Từ nay cho đến tháng 10/2010, khách tham quan vẫn có thể theo dõi quá trình khai quật của các nhà khảo cổ học tại khu vực quanh lâu đài New Place. Các chuyên gia khảo cổ học hy vọng những kết quả khai quật sẽ giúp chứng minh được giả thuyết rằng Shakespeare đã viết phần lớn các tác phẩm nổi tiếng của ông tại lâu đài này.

DANH NGÔN CỦA WILLIAM SHAKESPEARE


Tồn tại, hay không tồn tại: đó là câu hỏi” (To be, or not to be: that is the question - Đây là một câu trong vở Hamlet của Shakespeare)

Cốt truyện Hamlet xoay quanh nhân vật trung tâm là Hamlet, hoàng tử nước Đan Mạch, sinh viên trường Đại học Wittenberg (Đức). Chàng gặp một cảnh ngộ éo le trong gia đình: vua cha vừa chết được ba tháng thì mẹ chàng, Hoàng hậu Gertrude tái giá lấy Claudius, chú ruột của chàng. Hồn ma của vua cha hiện về báo cho chàng biết Claudius là kẻ đã giết mình để chiếm đoạt ngai vàng và Hoàng hậu, và đòi Hamlet phải trả thù. Hamlet từ đó lòng tràn đầy căm phẫn, ghê tởm và chán ghét cuộc đời. Chàng giả điên để che mắt kẻ thù, thực hiện nghĩa vụ. Còn kẻ thù của Hamlet cũng ra sức theo dõi, dò xét chàng. Tình hình trở nên căng thẳng hơn khi Hamlet cho mời một đoàn kịch vào hoàng cung diễn một vở kịch. Xem đến kịch cảnh một đôi gian phu dâm phụ mưu sát nhà vua, Claudius hoảng hốt bỏ về rồi vào phòng riêng cầu nguyện. Hamlet theo sát và đứng ngay sau y. Thời cơ rất thuận lợi để chàng trả thù, nhưng chàng lại không hành động. Chàng cho rằng giết hắn trong lúc hắn đang cầu nguyện để linh hồn hắn sạch tội ác, lên thiên đàng thì không thể gọi là trả thù được và như thế không tương xứng với cái chết mà cha chàng đã chịu. Claudius lập mưu trừ khử Hamlet, hắn cho hai tên tay sai Rosencrantz và Guildenstern hộ tống Hamlet sang Anh, thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt. Trước khi Hamlet lên đường, mẹ chàng cho gọi chàng vào để nói chuyện, với ý đồ lợi dụng tình cảm mẹ con để khêu gợi Hamlet nói thật tâm trạng của mình. Quan đại thần Polonius, thân phụ của Ophelia, người yêu của Hamlet nấp sẵn sau bức rèm, có nhiệm vụ theo dõi cuộc nói chuyện đó. Nhưng Hamlet luôn đề phòng và khi phát hiện bức rèm động đậy, chàng rút gươm đâm. Tiếc thay không phải là nhà vua Claudius như chàng tưởng mà là bố người yêu của mình. Trên đường sang Anh, lợi dụng lúc hai tên tay sai của nhà vua sơ ý, Hamlet xem trộm tờ chiếu chỉ, đó là mật lệnh giao cho vua Anh phải giết ngay Hamlet. Hamlet bèn viết thay một chiếu chỉ khác, đề nghị vua Anh giết Rosencrantz và Guildenstern. Chàng trở về Đan Mạch tâu với vua là chàng bị bọn cướp biển bắt, rồi được chúng tha. Ophelia phần vì thất vọng với sự điên loạn của người yêu là Hamlet, phần quá đỗi đau thương trước cái chết bí ẩn của cha nên bị mất trí, lang thang và cuối cùng chết đuối. Laertes phẫn nộ trước cái chết của cha (Polonius) và được nhà vua nói cho biết Hamlet là thủ phạm, đồng thời bày ra kế hoạch để Laertes có thể trả thù được một cách êm thấm khiến Hoàng hậu không biết mà thần dân cũng không hay: tổ chức một cuộc đấu kiếm giữa Laertes và Hamlet, mũi kiếm của Laertes tẩm thuốc độc và không bịt đầu. Cẩn thận hơn, nhà vua còn chuẩn bị sẵn một cốc rượu độc để mời Hamlet uống. Hamlet không lường trước được âm mưu thâm độc của kẻ thù. Song, ngoài ý muốn của Claudius, khi Hamlet thắng điểm, Hoàng hậu lại là người uống cốc rượu để mừng con. Đến hiệp ba, Laertes đâm Hamlet bị thương. Đổi kiếm, Laertes lại bị Hamlet đâm trúng. Hoàng hậu ngấm rượu độc chết khiến cả triều đình sửng sốt. Laertes biết mình cũng sắp chết nên hối hận nói rõ sự thật: nhà vua Claudius là thủ phạm của âm mưu và Hamlet sẽ không thể thoát chết do đã bị trúng độc. Căm phẫn tột độ, Hamlet đã dùng mũi kiếm tẩm độc kết liễu nhà vua. Vở bi kịch kết thúc với việc Fortinbras, sau khi chinh phục được Ba Lan trở về, lên ngôi vua trị vì vương quốc Đan Mạch trong tiếng đại bác, tiếng quân nhạc tiễn đưa linh hồn Hamlet về nơi yên nghỉ.  

-Nói chung, thực tế xã hội xấu xa mâu thuẫn với lý tưởng của Hamlet, khiến chàng phải đánh giá lại tất cả và tìm cho mình một thái độ cư xử phải đạo. Quá trình đánh giá thực tế và xác định đó đã gây ra trong tâm hồn Hamlet những phút đau đớn, bi quan, hoài nghi, do dự, những phút trăn trở “tồn tại hay không tồn tại” (to be or not to be), những phút “chịu đựng hay vùng lên chống lại”. Cuối cùng, Hamlet đã tìm ra được chân lý đấu tranh nhưng vì đơn độc và thiếu cảnh giác nên chàng đã gục ngã vì cạm bẫy của kẻ thù. Vì thế, có thể nói "to be or not to be" chỉ thái độ suy tư, lý luận nhiều nhưng không đủ tin tưởng và dũng khí để hành động cụ thể, đồng thời phản ánh mâu thuẫn tất yếu của sự phát triển, của cuộc đấu tranh giữa cái đẹp và cái xấu trong tồn tại xã hội.

DANH NGÔN CỦA WILLIAM SHAKESPEARE:

- Chúng ta nắm giữ vận mệnh của chính mình chứ không phải các vì sao.

It is not in the stars to hold our destiny but in ourselves.

- Không di sản nào quý giá bằng lòng trung thực.

No legacy is so rich as honesty.

-Quá nhiều cái tốt sẽ trở thành tiêu cực.

An overflow of good converts to bad.

- Những ngày tháng vàng son ở trước chúng ta, không phải ở sau ta.

The golden age is before us, not behind us.

- Đừng yêu bằng mắt mà hãy yêu bằng tâm hồn.

Love looks not with the eyes, but with the mind…


LỜI KẾT

Shakespeare Lives - Chương trình kỷ niệm về Shakespeare lớn nhất thế giới

Đây là chương trình bao gồm một chuỗi các sự kiện và hoạt động chưa từng có từ trước đến nay, được Hội đồng Anh công bố vào chiều 23.4.2016 và triển khai trên toàn thế giới, nhằm tôn vinh đại văn hào Shakespeare và các tác phẩm của ông (Hội đồng Anh British Council là một tổ chức của Vương quốc Anh chuyên môn về lĩnh vực giáo dục và văn hóa quốc tế).

Đây là chương trình bao gồm một chuỗi các sự kiện và hoạt động chưa từng có từ trước đến nay, được Hội đồng Anh công bố vào chiều 23.4 và triển khai trên toàn thế giới, nhằm tôn vinh đại văn hào Shakespeare và các tác phẩm của ông.

Dự án có tên gọi Shakespeare Lives sẽ kêu gọi cả thế giới cùng tham gia vào các hoạt động kỷ niệm, trong đó có các hoạt động trực tuyến, và trải nghiệm các tác phẩm của Shakespear trên sân khấu, trong các tác phẩm điện ảnh, các hoạt động triển lãm và trong trường học. Mục tiêu của dự án là thu hút được hơn nửa tỉ người tham gia trên phạm vi toàn cầu.

Dự án sẽ giới thiệu các tác phẩm sân khấu mới dựa trên kịch của Shakepeare, các bộ phim chuyển thể, các sự kiện đọc sách cho công chúng, tài liệu giáo dục dùng trong trường học và tài liệu học tiếng Anh dành cho học viên mọi lứa tuổi tại Vương quốc Anh và trên thế giới. Khởi động vào mùa thu năm nay, dự án Shakespear Lives sẽ diễn ra xuyên suốt trong năm 2016.


William Shakespeare: Biểu tượng văn hóa vĩ đại nhất nước Anh


Shakespeare tới London để theo đuổi sự nghiệp trong giai đoạn 1585 - 1592. Thời gian này, Shakespeare là một diễn viên, nhà soạn kịch đồng thời góp vốn vào công ty kịch Lord Chamberlain's Men, sau đổi tên thành King’s Men.

Trên con đường đi tới thành công, Shakespeare không tránh khỏi sự chỉ trích. Ví dụ trong cuốn sách Groats-Worth Of Witte xuất bản năm 1592, nhà viết kịch Anh Robert Greene đã chỉ trích hoạt động biên kịch thời kỳ đầu của Shakespeare, gọi ông là một “con quạ mới phất”.

Mặc dù rất bực mình khi bị chỉ trích, Shakespeare vẫn sáng tác đều tay. Theo tư liệu lịch sử, các vở kịch đầu tiên của ông được ra đời vào khoảng năm 1594. Từ đó đến năm 1611, ông tung ra trung bình 2 vở kịch/năm. Trong năm 1593, ông xuất bản các bài thơ đầu tiên, gồm Venus and Adonis và The Rape Of Lucrece. Các nhà nghiên cứu cho rằng, thời kỳ này ông còn viết rất nhiều bài thơ trữ tình ngắn (sonnet).

...Thành thương hiệu hút khách

Đây cũng là thời điểm sự lao động miệt mài của Shakespeare bắt đầu được đền đáp. Ông đã phát đạt hơn khi các vở kịch đầu tiên trở nên ăn khách. Tới năm 1598, Shakespeare đã thành một thương hiệu lớn, tên ông thường đồng hành với nhiều vở kịch cháy vé.

Các tác phẩm được ông sáng tác trong thời kỳ đầu chủ yếu mang đề tài lịch sử và hài kịch như Henry VI, Titus Andronicus, A Midsummer Night's Dream, The Merchant Of Venus  Richard II. Một trong những tác phẩm bi kịch nổi tiếng nhất của ông là Romeo and Juliet đã ra mắt trong thời kỳ này.

Tác phẩm có sức lôi cuốn toàn cầu

Tới nay các nhà phân tích vẫn coi William Shakespear là nhà văn, nhà viết kịch vĩ đại nhất của Anh và cuộc thăm dò mới nhất của Hội đồng Anh cho thấy nhận định này chưa cần phải được đánh giá lại. Sức ảnh hưởng lớn của Shakespear hình thành một phần từ việc ông là nhà viết kịch đi trước thời đại. Kể từ cuối thế kỷ 16 đến nay, tác phẩm của ông chưa bao giờ lỗi thời và vẫn có sức hấp dẫn toàn cầu.

Với những cốt truyện đầy lôi cuốn về các vụ án mạng, sự phản bội hòa trộn với những câu chuyện tình yêu, sự đam mê đan xen với ghen tuông, báo thù, yếu tố bí ẩn, chiến tranh, mâu thuẫn chủng tộc... có thể nói tính thời sự trong các vở kịch của ông vẫn rất phù hợp với thế giới hiện đại.

William Shakespeare là một nhà văn và nhà viết kịch Anh, được coi là nhà văn vĩ đại nhất của Anh và là nhà viết kịch đi trước thời đại. Ông cũng được vinh danh là nhà thơ tiêu biểu của nước Anh và là "Nhà thơ của Avon"


(Tham khảo: Sách báo – Internet)



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 30.5.2016.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004