TÁC GIẢ
TÁC PHẨM






. Tên Thật : Hồng Thị Vinh
. Sinh quán : TP Huế
. Trú quán : Nha Trang
. Nghề nghiệp : Giáo viên
. Hội Viên Hội VHNT Khánh Hoà

ĐÃ XUẤT BẢN :

- Ngàn năm mây bay
- Mưa đầu nguồn
- Đời vạn dặm
Thơ nhiều tác giả:

- Tuyển tập “ Thơ văn xuôi Việt Nam và nước ngoài “
- Các tuyển tập Nhà văn hóa Tỉnh Khánh Hòa
- Tuyển tập Festival Huế 2004
- Tuyển tập “ 1000 nhà thơ Huế đương thời“
- Nhiều Tạp chí và báo trong và ngoài tỉnh


THƠ

CÓ MỘT NỤ CƯỜI
NHỚ MÀU ÁO LỤA
MÙA ĐÔNG ĐI QUA PHỐ HUẾ
CHÉN ĐẮNG
ĐẦU TIÊN VÀ CUỐI CÙNG
DƯỚI BÓNG TRỜI QUÊN LÃNG
TƯỢNG ĐÁ BAO NĂM
MÁI NHÀ TỰ DO
VÔ TÍCH
NHƯ CÁNH CHIM QUA
ÁNH HỒNG MAI
XIN Ở LẠI NƠI NẦY
MÙA HẠ TRỞ VỀ HUẾ
VÌ SAO TRONG KÝ ỨC
NÉT BÚT DÒNG SUY
MỘT THIÊN CHỨC
NGÀN NĂM MÂY BAY
MƯA ĐẦU NGUỒN
MỘT THOÁNG TRÚC LÂM
NƯỚC MÂY CỐ QUẬN
TIẾNG AI GỌI VỀ - Haiku

TRUYỆN - TIỂU THUYẾT

MỘT KHOẢNG TRỜI...
TIẾNG GÀ XA VẮNG
NHỮNG CƠN BÃO ĐI QUA - tiểu thuyết - kỳ 1
NHỮNG CƠN BÃO ĐI QUA - tiểu thuyết - kỳ 2















Cây Xanh tranh của Quân Thọ (SG-VN)






NHỮNG CƠN BÃO ĐI QUA




CHƯƠNG II


Đỗ xong trung học, Nhung thấy người nhẹ nhõm, cô cùng các bạn lập chương trình thư giãn những ngày hè còn lại. Ngoài thời gian học hè ở trường tư, cứ mỗi chủ nhật là hẹn nhau đến nhà một đứa. Nhiều bạn có vườn cây ăn trái ở Kim Long, Nguyệt Biều, Hương Thủy, xa bao nhiêu cũng đạp xe tới. Nhà những bạn ở trong phố không có cây trái thì phải nấu chè hoặc cùng nhau tập làm bánh tai vạc, bánh rơm. Thỉnh thoảng rủ nhau đi xem phim. Hè năm nay Nhung và các bạn chơi đùa đằm thắm hơn, không leo cây hái trái đùa giỡn như trước. Có lẽ sợ sướt tay trầy chân trên da thịt con gái mới dậy thì. Không dám cười lớn tiếng mỗi lần nhớ đến câu mẹ thường nhắc nhở:”Con gái chưa nói đã cười, chưa đi đã chạy là người vô duyên”. Mà con gái mới lớn có gì xấu hơn làm người vô duyên, khi đã biết bắt chước các chị lớp lớn cách đi dáng đứng, bắt chước gội chanh chùm kết để dưỡng mái tóc thề.

Vui chưa được bao lâu, đã thấy An trở lại. Anh xách theo một giỏ đầy ổi, cam, xoài. Mẹ Nhung để phần cho ông Vĩnh, còn bao nhiêu đem chia cho bọn nhỏ. Nhung đi học chưa về, được để phần riêng. Đến mười một giờ trưa Nhung mới đạp xe về, ngạc nhiên khi thấy An ngồi ở ghế salon nhà trên, mắt nhìn ra cửa.

An hỏi :

- Học hè sao về trễ dữ vậy Nhung?

- Mấy đứa bạn rủ đi ăn chè -Nhung mỉm cười.

Chỉ mới một thời gian ngắn, An đã thấy Nhung ra dáng cô gái xinh xắn. Nhung cũng thấy An có phần đổi khác. Thoáng ngạc nhiên qua đi, Nhung vào nhà thay áo rồi hỏi mẹ phần quà của mình. Cô lấy cam, ổi, mỗi thứ một trái, để dành cho Lan .

Chiều khoảng ba giờ Nhung ngủ dậy, nghe Bảo nói :

- Cậu An biểu chị ngủ dậy lên cậu hỏi chi.

- Sao bắt học sớm vậy ? Nhung hơi nhăn nhó.

- Chắc không phải học đâu, chỉ hỏi việc gì thôi.

- Sao em biết?

- Em đoán vậy thôi .

- Làm thầy bói giỏi ghê đi – Nhung đùa.

Nhung ra sau rửa mặt, chải tóc, xong lên lầu. An đang ngồi nhìn ra cửa sổ, trên tay cầm một cuốn truyện gì đó. Nhung định qua phía bàn mình ngồi nhưng An gọi lại. “Nhung qua bên này“. Cô đến đứng trước bàn An. Anh đưa ra một cành cam hai trái còn mấy ngọn lá xanh tươi, cười nhìn Nhung :

- Để dành cành cam này cho Nhung đây - Chờ Nhung nhận cành cam, An lại hỏi:

- Hè đi chơi vui không ?

- Vui – Nhung mỉm cười.

- Vui gì… kể nghe với .

- Đi học hè, tới nhà mấy đứa bạn chơi,... đi ăn chè.

- Còn gì nữa ?

- Xem phim.

- Gì nữa ?

- Hết – Nhung muốn bật cười.

- Học hè đến khi nào mới nghỉ ?

- Còn hai tuần nữa.

- Có bài vở gì nhiều không?

- Bài không nhiều mấy. Thầy giảng làm được hết. Lâu lâu mới có vài bài tập khó nhưng thầy cũng giảng luôn.

- Nghỉ học gần tháng nay rồi, bữa nay học lại được chưa ?

-Khoan đã, để từ từ -Nhung đáp vội.

Biết tâm lý của Nhung vẫn còn biếng học như Bảo và Bình, An đề nghị :

- Tuy có đi học hè nhưng không bằng học ở nhà, cố gắng ôn những cái căn bản kẻo vô năm không theo kịp.

Nhung không trả lời, biết cô rầu rầu, An tiếp :

- Thôi cũng được, nhưng mà không học mẹ sẽ la. Buổi tối không học, chỉ học buổi chiều, hai ngày một buổi được không ?

Thấy An sắp xếp thời gian có vẻ hợp lý, Nhung đáp nhanh:

- Cũng được.

-Thôi Nhung xuống.

Nhung để dành phần ổi xoài của mình ăn mấy hôm mới hết, nhưng hai trái cam An cho, cô chưa đụng tới, lá bắt đầu héo và ngả sang màu vàng. Thấy vậy An nhắc cô ăn đi kẻo để lâu khô ruột. Đợi An lên lầu xong, Nhung biểu Bảo mang lên cho An một trái.

Nhập học được mấy tuần thì đến Trung thu. Chiều mười bốn, ông Vĩnh sai người lơ xe mang từ trên xe xuống hai hộp bánh, ông rất thích bánh trung thu. Khi cắt bánh sắp lên dĩa cho ba mẹ, Nhung cất dành cho An nửa cái, mặc dù ông Vĩnh vẫn mời An ngồi chung ăn bánh với ông.

Tối đến, đã nghe tiếng trống xẻng múa lân từ phía đầu cầu, ông Vĩnh lên lầu treo giải chờ lân đến múa. Nhung và mấy đứa em ra đứng ngoài lan can, mắt không rời ông Địa. Lân uốn lượn rất điệu nghệ, quầng trước sân một đỗi rồi đầu lân cao dần, đứng trên vai hai người kênh nhau mới lấy được gói tiền nho nhỏ. Ôâng Địa cười mãi cười hoài, phẩy quạt liên hồi khiến ai cũng phải ôm bụng cười, cho đến khi đầu lân vái chào và tiếp tục sang nhà bên cạnh. Bảo và Bình chạy xuống lúc nào không hay. Nhìn đám đông kéo theo đoàn múa lân, An hiểu khó mà bắt hai đệ tử nhỏ của mình phải học tối nay.

Sáng hôm sau Nhung biểu Bảo đem lên cho An nửa cái bánh trung thu. An ngạc nhiên không ngờ Nhung lưu tâm mình đến vậy. Có lẽ đây là cử chỉ đáp lại quà tặng hai trái cam hôm trước. Anh cảm thấy lâng lâng, nhận thấy Nhung có ý có tứ. An kéo hộc bàn cất bánh vào. Chờ tối học xong, An lại đưa cho Nhung một nửa. Nhung không ăn, mang phần bánh xuống nhà.

*

Nắng ráo được vài hôm. Chiều nay trời bỗng mưa tầm tã. An về trước hơn nửa tiếng nhưng chưa thấy Nhung về, anh vội xuống bếp hỏi chị Rớt thử Nhung có đem theo áo mưa không. Chị Rớt vào chỗ móc áo mưa, thấy áo Nhung còn treo. An vội xếp gọn lại rồi đạp xe ngược về trường. Vừa đạp vừa trông chừng bên kia đường. Trời bắt đầu nhá nhem. Đến giữa cầu Trường Tiền, anh thấy có bốn năm nữ sinh không mặc áo mưa nghiêng nón đạp nhanh, trong đó có Nhung, An gọi Nhung dừng lại.

Vừa đưa áo mưa, An vừa hỏi :

- Sao không mang theo áo mưa? Trời ơi, lạnh tím…

- Lúc trưa đi gấp, quên mất.

An giúp Nhung mặc áo cho nhanh.

- Thôi đạp mau về kẻo bị cảm –An giục.

Gío thổi mạnh , từng đợt mưa tạt vào người, Nhung cắn chặt môi để khỏi run. Hai người đạp nhanh, gió càng thốc mạnh, không ai nói với ai lời nào. Đến nhà, An tường thuật lại với bà Vĩnh, bà gọi Lài lấy khăn khô cho Nhung lau và nhắc con gái phải mang theo áo mưa trong mùa này. Chị Rớt gọi Nhung xuống, biểu ngồi bên bếp lửa cho mau ấm. Sau bữa ăn tối, An nói Nhung có mệt thì ở dưới nhà học bài thôi. Nhưng nửa giờ sau Nhung vẫn lên vì mai có bài tập Anh văn.

Chép bài vào vở tập xong, Nhung ôm cặp đi xuống với một nụ cười, như muốn cám ơn lúc chiều. An cười nhìn theo, nhắc chừng :

- Xuống nhớ mặc áo len ngủ, khi chiều bị mưa.

Sáng mai không thấy Nhung ra bếp rửa mặt, An hỏi Lài sao cô chưa dậy. Lài nói hồi hôm Nhung bị sốt.

An có vẻ bất ngờ :

- Hồi hôm lên học đã thấy gì đâu .

- Chắc lúc đó lương ương trong người rồi, khi xuống có nghe rên lạnh – Chị Rớt nói.

An biểu Lài vào hỏi Nhung có đi học được không. Ra đến phòng Nhung, anh nghe Nhung nói vọng ra mệt quá không đi được.

- Có xin phép không ?- An hỏi.

Nhung uể oải trả lời :

- Lên nhà Tuyết Lan nói xin phép cô giùm Nhung.

An ăn sáng vội vã rồi lên nhà Tuyết Lan ở đầu cầu nhắn lại, xong đi học luôn.

Buổi sáng, các giờ học ì ạch như chiếc tàu lửa leo lên dốc. An không hăng hái phát biểu như mọi khi. Nam, người bạn thân ngồi bên cạnh thấy sự khác thường của bạn, hỏi tại sao nhưng An không nói gì. Tan học, An đạp xe một mạch về nhà. Mẹ Nhung cho biết buổi sáng Nhung có uống viên thuốc sẵn trong tủ, nhưng đến bây giờ không thấy bớt, lại kêu nhức đầu và ho. Bà Vĩnh nhờ An đi mua thêm thuốc. Ở hiệu thuốc người ta nói có lẽ bị viêm phổi. An đưa thuốc cho Nhung, dặn :

- Nhớ ăn no mới uống thêm thuốc, biểu Lài khuấy thêm nước chanh.

Trước khi đi học buổi chiều, An dặn bà Vĩnh nếu chiều không bớt sốt thì phải đưa Nhung đi bác sĩ. Buổi học chiều An không tiếp thu được bao nhiêu. Anh ngẫm nghĩ, tại sao mình lại quá lo lắng cho Nhung vậy nhỉ, sao lại xao động, vu vơ quên cả học hành.

Ở trường về An vào thăm Nhung :

- Có bớt nhức đầu không?

- Bớt nhưng còn ho.

An đặt tay lên trán Nhung, thấy vẫn còn hâm hấp :

- Không biết đến mai có bớt để đi học?

Nhung nhìn nghiêng vào tường, không nói gì.

Tối nay chỉ có hai anh em Bảo và Bình. Bàn bên kia, vắng Nhung ngồi học, bức tranh biết cử động đó, không hiểu đã khắc vào hồn anh từ lúc nào. Đến trưa mai thấy Nhung ăn cơm được, An mừng trong bụng, đưa cho cô mấy viên ô mai và hộp kẹo Kim.

Thời gian êm đềm trôi qua. Những buổi học tối yên tĩnh dễ chịu vì An giảng giải rõ ràng, không hỏi han rắc rối, khỏi phải lúng túng trả lời, vì vậy ba chị em rất thích học. Mỗi sáng chủ nhật, An đi sinh hoạt Hứớng đạo chừng mười giờ về, chẻ một đống củi cao cho chị Rớt để dành chụm.

Chị Rớt có mặt trong nhà này khi nào không biết rõ, có lẽ lúc Nhung chỉ mới một hai tuổi gì đó. Nhung nghe bà ngoại kể lại, trong một dịp ngoại về quê thăm bà cố ở quê lên, trên chuyến xe về, ngoại thấy có người đàn bà gánh hai thúng mía, dắt theo một bé gái chừng chín mười tuổi. Chờ cho người lơ xe kéo hai cái thúng lên xong, chỗ ngồi ổn định, ngoại mới hỏi người đàn bà mang con đi đâu. Người mẹ trả lời cho con lên thành phố xin giúp việc. Ngoại hỏi có cho làm con nuôi không thì người mẹ vui vẻ bằng lòng ngay. Xe tới bến, người đàn bà nói ngoại chờ một chút để vào chợ bán xong gánh mía. Ngoại hỏi em bé “ cháu tên chi “ – “ Dạ tên Rớt”. Ngoại mua bánh ú cho Rớt ăn và dặn không được đi đâu, sẽ bị lạc.

Về nhà, thấy người đàn bà quê mùa gầy guộc, bà Vĩnh hỏi:

- Chị mấy đứa con tất cả?

- Dạ bảy đứa. Có con chị mười hai tuổi đã cho đi ở rồi, bên cầu Gia Hội. Cực quá không nuôi con nổi cô ơi!

- Vậy thì tôi xin con Rớt làm con nuôi, được không ?

- Dạ được - Chị vui vẻ ra mặt.

- Hiền ơi - Bà Vĩnh gọi người làm - Con vô coi mấy áo quần cũ của mợ, cái nào không mặc nữa, gói lại đem ra đây.

Bà Vĩnh đưa gói áo quần cũ và một số tiền, nói :

- Số tiền này coi như tôi mua con Rớt, nhưng lâu lâu chị cũng lên đây thăm cháu, tôi đưa thêm cho chút ít.

- Dạ – chị nhìn số tiền khá nhiều, ngoài mơ ước của chị. Chị cám ơn, nước mắt rơm rớm.

Khoảng chừng đôi ba tháng một lần, chị lên thăm con và nhận ít tiền của bà Vĩnh. Có khi ôm theo cả đứa con còn nhỏ chừng vài tháng. Ai nhìn thấy cũng ngao ngán. Nhưng được hơn hai năm thì không còn thấy chị lên thăm con nữa. Không hiểu vì lý do gì. Nghe nói chị ở An Lỗ, nhưng bà Vĩnh có bao giờ ra khỏi nhà. Lấy chồng xong là bà sinh con liên tiếp như cái máy sản xuất. Một hai năm sau thì Hiền xin về, đến khi Nhung được tám tuổi thì đã có bốn đứa em, bà Vĩnh phải nuôi thêm Hạnh để bồng bế, khuấy sữa đêm hôm. Ở đến năm mười tám tuổi, Hạnh cũng xin về, phải thuê người ở vú, vì đứa con thứ sáu của bà Vĩnh mới có ba tháng đã bị bú sữa non.

Năm Nhung lên lớp đệ ngũ, bà Vĩnh nuôi thêm Lài, lúc đó mười lăm tuổi, xấp xỉ tuổi Nhung. Chị Rớt năm nay đã hăm hai hăm ba gì rồi, nhưng chưa có ai để ý. Người chị tròn chắc, tóc dài chấm lưng được cuốn lên bằng chiếc kẹp ba lá, da hơi ngăm vì đi chợ gánh nước nhưng trông cũng được người. Tuy ở thành phố mười mấy năm nhưng chị vẫn còn vẻ chơn chất, không như Lài, mới ở quê lên mà mắt môi coi bề lúng liếng.


... CÒN TIẾP ...



© Tác Giả Giữ Bản Quyền.


tải đăng theo nguyên bản của tác giả gởi từ Sài Gòn ngày 19.01.2008


Trang Chính Thơ - Nhạc Văn - Truyện Biên Khảo Nhận Định Âm Nhạc Kịch Nghệ Ấn Phẩm Liên Kết