ừ khi bé Kim bị bệnh, tóc nó càng ngày càng rụng dần. Có nhiều lúc má bé hốt từng nắm tóc tơ vương trên gối mà ánh mắt bà xót xa. Rồi bà cuộn từng nắm tròn, buồn bã thả vào bịch ny-lông đựng rác trong góc nhà. Bà biết sức sống của bé đang tàn dần theo từng nắm tóc rụng đó. Bà biết khi trên đầu bé không còn sợi tóc nào, là khi bé sẽ rời bỏ bà ra đi.
Má bé Kim dắt chiếc xe đạp cà tàng ra ngoài, khép cánh cửa lại sau khi dặn dò bé chờ năm phút nữa bà ngoại đến.
Bà ngoại bé Kim sống gần đó. Bà ngoại già rồi nhưng vẫn phải đạp xe loanh quanh các xóm để mua bán ve chai. Từ khi bé Kim bị bệnh, bà ngoại và má bé thay phiên nhau canh chừng bé. Hễ má đi thì bà ngoại ở nhà. Hễ má mệt ở nhà thì bà ngoại đi. Bé Kim thèm có một đứa bạn đến nhà chơi đùa nhưng chẳng đứa nào muốn chơi với bé hết.
Đợi khắp nhà hoàn toàn vắng vẻ, cái bong bóng nhỏm đầu lên, chu mỏ huýt sáo một tiếng thật dài, gọi hai chiếc dép và chổi cùn đến chơi với bé Kim.
Hai chiếc dép từ dưới gầm giường lệt xệt đi ra.
Chổi cùn từ góc phòng lết tới.
Nhưng chỉ có chổi cùn là có thể đứng tựa người vào thành giường mà nói chuyện với bé Kim và cái bong bóng, còn hai chiếc dép cứ phải nhóng cổ từ dưới đất lên để hóng chuyện. Cái bong bóng bắt đầu nói huyên thuyên, nó huyên thuyên đến mức cái cuống của nó phồng lên, muốn xì cả hơi ra ngoài. Thỉnh thoảng chổi cùn hả miệng định nói chen vào nhưng không tài chen vào được, dù chỉ một câu!
Dù mệt, bé Kim có vẻ vui hơn khi được đám bạn bè đồ chơi vây chung quanh và trò chuyện linh tinh. Thỉnh thoảng bé bật ra tiếng cười vô tư. Thỉnh thoảng bé rên ư ư. Thỉnh thoảng bé giơ tay lên vò tóc và đòi chải tóc cho đẹp. Rồi bé đòi kẹp tóc cho giống mấy cô ca sĩ trên đài truyền hình nữa!
Nhóm bốn đứa bạn nhìn nhau ngơ ngác. Chải đầu? Kẹp tóc? Chời ơi! Cả đời tụi nó chưa từng biết chải đầu là gì, kẹp tóc là gì, nay nghe bé Kim van nài được chải đầu, được kẹp tóc, đứa nào đứa nấy cảm thấy bối rối lắm.
Có tiếng kẹt cửa. Kìa, bà ngoại vào rồi! Chuồn thôi! Cả bốn đứa vội vàng lẩn đi, chỉ còn cái bong bóng nằm trơ trong bàn tay gầy guộc phô ra những lóng xương nhỏ xíu của bé Kim.
Ra ngoài, chổi cùn ngoắc ngoắc chuột cống lại hỏi:
-Mày có tiền hông?
-Tiền? Mà mày hỏi tiền chi vậy?
-Nếu mày có tiền thì đi mua cho bé Kim cái kẹp tóc. Tội nghiệp. Tóc bé còn có mấy cọng hà. Nhưng kẹp lên cũng thấy dễ thương.
Chuột cống liếm mỏ, suy nghĩ:
-Muốn mua kẹp thì phải có tiền. Có tiền rồi cũng chưa chắc mua được, vì ai chịu bán kẹp cho một con chuột cống như tao?
Dép bên trái thở ra một hơi dài. Dép bên phải nói ỉu xìu:
-Tại mày muôn đời chui rúc trong bãi rác nên người ta mới sợ…
Chổi cùn chợt sáng mắt lên:
-Ê, tao nhớ ra chuyện này nè! Hôm đó mày lượm được cái bong bóng nơi đống rác phải không? Hay là bây giờ mày chạy ù ra đó, tìm xem có ai quăng đi kẹp tóc cũ, mày lượm lại, rửa sạch rồi mang đến đây cho tao!
Chuột cống không khoái kiểu ra lệnh đó lắm, gặp lúc khác nó sẽ dựng lông và nhe răng ra liền, nhưng vì niềm vui của bé Kim nên nó đành kềm chế bản thân mà nói:
-Ôkê. Để tao ra ngoài đó thử coi. Lát nữa gặp lại nghen?
Chuột cống chia tay ba đứa, ton tót chạy đi.
Đống rác là nơi sinh ra và lớn lên của chuột cống, là sân chơi, là trường học, là chỗ ăn chỗ ngủ – và cũng là chỗ nó bị quăng xác ở đó sau khi bị đập chết – nên nó thông thạo chốn này như cái hang bé tí của nó vậy. Thậm chí nó biết rõ nhà nào thường quăng ra loại rác gì, nhiều hay ít, ngon hay dở, ăn được hay không ăn được…
Bươi mãi mà chẳng được gì, chuột cống quyết định chạy tới nhà chị em cô Thơm cô Tho để nhòm ngó qua bịch rác nhà họ.
Cô Thơm là chị, mới mười lăm tuổi mà điệu rơi điệu rụng. Mỗi tuần cắt một kiểu tóc mới. Mỗi tháng nhuộm một màu tóc mới. Cô chuyên sưu tập băng đô và kẹp tóc. Bộ sưu tập của cô có thể lên đến ba chục cái băng đô và năm chục cái kẹp tóc. Chưa kể đến hàng mớ kẹp tóc sứt bông hay rơi rụng kim tuyến… được quăng vào bịch rác hầu như mỗi ngày!
Cô Tho là em, kém cô chị gần hai tuổi rưỡi nhưng mức độ điệu đàng thì cũng ngang mức cô chị. Nói chung, hai chị em cô Thơm cô Tho thay phiên nhau tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền vào những trang sức món nho nhỏ xinh xinh này!
Chuột cống phóng tọt vào trong bịch rác, xục xạo tìm kiếm. Nó chộp một miếng da heo quay dày cộp bốc mùi thiu cho vào miệng, rồi vừa nhai vừa đảo mắt láo liên. Có một cây kẹp nhựa gãy làm đôi, có một cây kẹp tăm bị đứt khúc, có một cây kẹp vẫn còn con bướm màu vàng nhưng mất cái móc… Hừm, kẹp mất cái móc thì lấy gì mà kẹp tóc đây!
Chuột cống men theo chân tường chạy tót vào trong nhà. Nhìn trước nhìn sau không thấy bóng dáng ai, nó nhảy phóc lên bàn học của cô Thơm. Qua, có hai em kẹp tóc đang nằm lăn lóc, “tám” chuyện với nhau. Thấy chuột cống, hai em rúm ró người lại, miệng la chói lói kêu cứu.
Chuột cống bịt tai lại, đợi hai em kẹp tóc la lối đã đời, nó mới chậm rãi kể chuyện bé Kim cho hai em nghe. Nghe xong, em nào cũng đòi đến thăm bé Kim và làm bạn với bé Kim. Chuột cống quyết định:
-Thôi, khỏi có giành nhau. Tao dẫn hai đứa mày cùng tới đó chơi với bé Kim heng? Gặp cả hai đứa mày, chắc bé Kim thích lắm đó.
Hai em kẹp tóc nhìn nhau hội ý rồi gật đầu ưng thuận. Chẳng thà trang trí cho mái tóc tơ mềm của bé Kim thêm xinh đẹp còn hơn nằm mãi trên bàn chẳng được cô Thơm cô Tho đoái hoài tới!
Thấy cái mỏ nhọn của chuột cống thò ra, chổi cùn và hai chiếc dép mừng rỡ lắm, vỗ tay khen ngợi không dứt. Chuột cống thè lưỡi làm bộ mắc cỡ nhưng trong lòng cũng sướng run lên. Nó chìa hai cái kẹp tóc còn mới tinh ra cho chổi cùn:
-Đây nè. Nhiệm vụ của tao hoàn thành rồi đó.
Chổi cùn vỗ nhẹ lên vai chuột cống:
-Mày giỏi lắm. Lúc nào mày cũng ngon lành hơn tụi tao mà.
-Chuyện đó thì tao hổng có chối đâu.
Nói xong chuột cống nhe răng cười he-he-he nghe thật đã đời.
Mấy phút sau, canh chừng bà ngoại đi vào trong bếp để nấu nồi cháo trắng, nhóm bốn đứa len lén chạy tới giường bé Kim, và chuột cống lanh chanh phóng tót lên trên. Cái bong bóng vui mừng nhảy tưng tưng, đánh thức bé Kim dậy:
-Ê, dậy đi! Có kẹp tóc mới rồi nè nhóc!
Vừa thấy chuột cống nhả hai cái kẹp tóc xuống chiếu, đôi mắt bé Kim bừng sáng và nó cố gắng nở một nụ cười. Trái tim chuột cống mềm đi trước nụ cười héo hắt – nhưng với nó – đó là nụ cười dễ thương nhất mà nó chưa từng thấy!