TÁC GIẢ
TÁC PHẨM




. Sinh 13-11-1946
. Tại Thạnh Phú, xã Hoà Mỹ, huyện Tây Hoà, tỉnh Phú Yên.
. Nông dân và cầm bút.
. Hiện cư trú: đường Duy Tân,P.5,Tp.Tuy Hoà - Phú Yên.

* TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN :

. BẾP LỬA CHIỀU ĐÔNG(Thơ,1997)
. NGƯỜI KHÔNG GIĂNG CÂU KIỀU(Truyện ngắn, 2004).
-Giải thưởng: Giải nhất cuộc thi truyện ngắn báo Văn Nghệ - Hội Nhà Văn Việt Nam 2006-2007.




VĂN & TRUYỆN

MÓP MÉO THIÊN NHIÊN
MÀU ĐỎ HOA MUA
BÀ “ CÓ NGAY ”
MỘT LÁT TRƯA
TRẦN GIAN MỘT KHÚC












 






tranh của họa sĩ Lê Bá Đảng








TRẦN GIAN MỘT KHÚC

T uổi đã một “cục”, lỡ có “thăng” hay “giáng”, cáo phó cũng ghi hưởng thọ, không ghi hưởng dương là tôi ngon rồi! Lăn qua trần gian một khúc dài tạm đủ, trời cho thêm cảm ơn, không hồ đồ đòi nữa. Sống nghèo, lương thiện, tánh tò mò lắm chuyện trên trời dưới giếng, riêng chuyện ma lại càng tò mò! Ma! Tuổi thơ sợ lắm! Tuổi già không sợ. Lại ưa! Lại ghét!

Hôm qua, anh bạn kể: “Ông anh biết không? Kỳ lạ lớn! Tuyến đường đi HV đến PL (tôi giấu tên, lỡ ai đi đường này, hoảng lên gây tai nạn) giờ ngọ là có mỹ nhân quá giang xe!”. Tôi hỏi: “Ả đón xe anh à?”. Anh ta lau mồ hôi trán: “Đón thì đâu phải ma! Đường vắng lại tốt, tôi phóng 80 cây số giờ, đột nhiên nghe lạnh gáy như có bịch nước đá áp vào. Tôi ngoái cổ ra sau... Ôi! Một mỹ nhân ngồi trên yên xe tôi, cười toe toét sát mặt, môi son má phấn, xiêm y lộng lẫy, khí lạnh tràn ngập! Thần thức tôi loạng choạng, suýt lái xuống ruộng! Tình thế rớt tim!

Biết ngay là ma, tôi tịnh khẩu, miệng dán băng keo! Cố gắng chạy đến cây xăng PC lổn nhổn có người, mới dám nhìn lại ra sau: mỹ nhân biến mất! Không những tôi đã chở mà hai ông bạn tôi tháng trước cũng chở ả ma này! Eo ôi! Nhưng ả quá giang ngược lại, nghĩa là PL đi HV”. Nghe vậy tôi cười ruồi! Nhưng sự cố này ám ảnh tôi nhiều. Tôi quyết định chạy xe tuyến đường HV - PL vào giờ ngọ xem sao. Kết quả: Có mỹ nhân chó gì! Có lẽ ma sống được là do con người còn sống; con người mà chết đi, ma cũng chết theo!

Nhưng, cũng lạ thật, bác Duy ở quê, nay đã chết rồi mà con ma bác kể vẫn còn sống trong tôi! Hồi ấy, bọn nhóc chúng tôi vây quanh bác, nhìn sững vào cái miệng bác: “Các cháu này! Chiều qua, bác quảy “dẹp” tôm đến cầu sông Chùa. Ngay trên lan can cầu, có một bà thật “khéo” ngồi vắt vẻo, thòng 20 cái vú dài thượt như cọng thu đủ, bầy con đỏ hỏn xúm lại rúc! Quái lạ! Bác săn chân tới. Bác dạn lắm, gan bằng trời đấy! Khi tới gần, nghe động, 20 đứa trẻ nít phóng bũm bũm xuống sông. Bà mẹ đẹp kia vội thu vú, phóng theo! Đứng trên cầu, bác nhìn xuống chả thấy gì! Họ chính là Ma Da cả đấy!”.

Nghe thế, bọn nhóc chúng tôi ngồi sát bác hơn, đứa nào cũng dớn dác. Bác tiếp: “Các cháu này, bọn Ma Da đứa nào cũng mọc một sợi lông đít to bằng cái đinh mười! Mình nắm được cái đinh ấy là bắt luôn Ma Da về nhà nhốt lại, gõ kẻng, ai tới coi thu tiền chơi. Có hôm bác bốc được cái đinh ấy nhưng lại tuột ra, tay dính cứt Ma Da. Đó là loại phân vô số những hạt nhỏ màu xanh lục, đêm cứ lấp lánh như đom đóm!”.

Nghe vậy, có đứa xòe tay bác xem còn dính lại chút nào không. Bác tiếp, giọng thản nhiên: “Ma Da chỉ là ma mẫu giáo, Ma Ráp mới là loại đại học! Bác gặp loại đại học chỉ một lần. Năm ngoái, lúc bác ngang qua dưới tán cây Mù Cua vĩ đại ở đầu làng mình, bỗng nghe tiếng bịch sau lưng. Bác quay lại, thấy một cái cẳng ai đó vừa đứt lìa rớt xuống. Chưa kịp nhìn lên tán cây, lại nghe bịch phía trái, xoay đầu nhìn thấy hai cái tay ai đó vừa đứt lìa rớt xuống nữa! Chưa kịp thở sâu giữ bình tĩnh, lại nghe bịch phía phải, lại có cái ngực ai đó vừa rớt xuống. Tiếp theo là.... mông đít, bộ “đồ nghề” và cuối cùng là cái đầu trọc lóc!

Cái đầu đứt lìa ấy nhìn bác cười sằng sặc. Bác cứng cẳng, không chạy được. Thình lình, những bộ phận ấy dựng đứng dậy, chạy tứ tung quanh bác, chúng đồng ca bài “Hè về, hè về”. Hát dứt bài, chúng ráp lại thành một con người! Bác nói: “Chào!” và thò tay bắt tay anh ta.”. Nghe xong, bọn nhóc chúng tôi đồng loạt trợn mắt như Charlot, thè lưỡi dài như Einstein! Đấy, bác ấy chết rồi mà ma mẫu giáo, ma đại học vẫn còn sống! Ma sống là để chúng ta phải cẩn trọng hơn trên đường và đừng quá vội cho ai tốt ai xấu! Bà nội tôi mất rồi, cũng như bác Duy, ma bà kể vẫn còn sống. Tiếng bà nội trong một đêm trăng: “Tụi bay có rõ Ma Đụn không? Đó là loại ma khét tiếng. Ví dụ như đêm mình đang đi nhé, nó đụn lên một cồn đất to tổ bố như cồn mối áng ngay trước mặt. Không đi tiếp được, phải quay lui, lại có một cồn mối khác áng ngay đằng sau.

Chạy sang trái, chạy sang phải đều có cồn mối chặn lại. Xung quanh cồn mối. Úi trời! Bầy Ma Đụn siết chặt cồn mối dần. Mình bị đất trói! Mình bị đất lấp! Mỗi lần Ma Đụn đi là cả gia đình. Mình có miệng mà mất lưỡi, có cẳng mà bị bại, có máu mà không chảy”. Chúng tôi hoảng, hỏi dồn: “Sao nữa, sao nữa, bà nội?”. Bà mím môi, căng thẳng: “Mình thành cái cồn mối, chứ sao!”. Đoạn, bà nghiến răng, dặn: “Tụi bay tối ở nhà, không đi chơi đêm đấy!”. Ma đụn của bà nội tôi xem ra ghê quá, đây mới là loại cao học. Đấy, bà đã sáng tác một bài “Không được đi rong đêm” một cách thần tình như vậy đấy!

Về chuyện ma, tôi khoái nhất chuyện này, không nhớ đọc ở đâu, của ai, quên cả rồi nhưng chuyện lại nhớ: “Có một anh sợ ma lắm, khốn nỗi phải đi ngang qua nghĩa địa vào một đêm trăng sáng. Có một sự xem ra vô lý rành rành là người ta sợ nghĩa địa dưới ánh trăng hơn là trong bóng tối. Đấy, tình hình anh ta là như thế. Anh ta hai tay ôm trái tim, hơi thở dè sẻn, chân hai bước tới lại giật lùi nửa bước, yếu xìu tiến qua nghĩa địa. Bỗng anh ta nghe tiếng đục đẽo cắc cụp. Tiếng vang lên rõ mồn một, nghe buốt sống lưng. Anh quay lại, và... thở phào. Ồ, tưởng ma hóa ra lại người!

Anh ta lấy lại bình tĩnh: “Này, anh làm việc chạm khắc bia mộ vào giờ này à?”. Người đó ngừng búa, trả lời: “Còn vào giờ nào nữa? Bọn con tôi khắc tên sai chữ lót, tôi phải ra khỏi quan tài để sửa đấy chứ”. Nghe thế anh ta té rật, hồn xiêu phách tán! Ma đây là ma tiến sĩ! Tên tuổi là cái chó gì, chỉ là bọt bèo chờn vờn đầu ngọn sóng, thế mà trật sai một chữ lót cũng khổ cực từ âm phủ mò lên để sửa. Thảo nào khi sống con người ta bon chen, giẫm đạp, tiêu diệt nhau ghê quá!

Có lẽ không nên bàn thêm về ma nữa. Ma cũng từ người, ký ức lại toàn ma lành, mà phía trước thì ma gì chưa định nghĩa được…



© Cấm trích đăng lại nếu không được sự đồng ý của Tác Giả và Việt Văn Mới .



TRANG CHÍNH TRANG THƠ CHUYỂN NGỮ BIÊN KHẢO NHẬN ĐỊNH ÂM NHẠC