Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






KẺ TRỐN CHẠY DĨ VÃNG






   Long lên xe nổ máy chạy xuống phố, ghé vào một tiệm Cà phê Starbuck gọi cho mình một ly đen nóng.Sau khi thanh toán tiền, chàng lững thững bước ra ngoài, đến chỗ dành cho người hút thuốc, ngồi một mình với tách cafe bốc khói trước mặt, xa xa là một hai cặp nam nữ đang nói cười với nhau.

   Chàng như đắm chìm vào câu chuyện sáng nay với Di. Giữa hai người đã xảy ra một cuộc cãi vã, chuyện tưởng không quan trọng vậy mà...

   Một sự đông cứng đã bao trùm lên giữa chàng và Di bởi một lý do mơ hồ nào đó. Và bây giờ thì Long đã không còn vui vẻ và ham sống như ngày nào. Để có được một người bạn tâm giao như nàng không phải là một điều đơn giản. Những buổi sáng, buổi tối chàng không còn cảm thấy cô đơn và buồn bã, bởi trước đây nhiều lúc tuyệt vọng, chàng đã nghĩ đến việc uống một nắm Valium. rồi ra đi một cách nhẹ nhàng êm ái để không còn phải ngày ngày chịu đựng sự dày vò trong chính tâm hồn mình.

   Bây giờ ngồi đây lắng chìm trong cái cảm giác đơn độc và sự lạnh lùng của Di, chàng như chiếc bong bóng muốn nổ tung ra. Đầu nhức như búa bổ. Sau sự việc buổi sáng chàng đã uống một hơi gần hết chai Martini, ngà ngà say, phải thiếp đi một chút cho giã rượu và lái xe ra ngồi đây một mình.

   Cuộc đời vẫn diễn ra trước mặt. Nỗi buồn vẫn còn đó chưa nguôi ngoai. Và Di vẫn như một tảng băng.

   Chàng nghĩ về Di nhiều và muốn nói với nàng:

" Di à, cuộc đời vốn dĩ đơn điệu, buồn nhiều hơn vui và đôi lúc không như chúng ta nghĩ. Mỗi ngày đi và về từ sở làm, tâm trí anh đã không ngừng nghĩ về em như nghĩ về một sự tinh khiết và trong sáng giữa cuộc đời nhiễu nhương này. Khi đang viết những giòng này cho em, tâm hồn anh đang nghĩ về em khôn cùng. Em hơn mọi điều quý giá trong đời sống anh. Đã có những thời khắc mà trái tim anh luôn hướng về em với những nhịp đập rộn rã chen lẫn buồn vui. Không biết là từ đâu vọng về những âm vang dịu dàng " The language of love " của Ernesto Cortazar dường như đã làm tâm hồn anh dịu đi một chút.

   Buổi tối lại sắp quay về nơi anh ở. Một mình anh lầm lũi dưới màn mưa lất phất, anh không còn cảm nhận được sự lạnh giá của mưa và gió. Mưa đã quất lên mặt anh những ngọn roi vô tình bỏng rát. Nhưng tất cả vẫn không bỏng rát như sự lạnh giá giữa hai chúng ta.

   Lại một ngày sắp qua phải không em ? Có những điều mà người ta không thể giải thích được bằng lời, bằng những con chữ vô nghĩa về những điều mà mình đang cảm nhận và dù có nói bao nhiêu cũng bằng thừa.

   Ngày mai sẽ là một ngày mới cho cuộc mưu sinh khốc liệt. Anh sẽ mang theo hình bóng em, người bạn thân thiết vào cuộc hành trình. Anh sẽ vui như trẻ thơ khi có em, sẽ buồn bã như trời đất sắp tận thế khi.Anh không thể hình dung được điều gì sẽ xảy ra. Anh đã đánh mất mình trong em từ lúc nào anh mà không hề biết."

   Bây giờ, ở đây, là những ngày tháng đều đặn với công việc làm nhàm chán như mỗi ngày đi và về gần 50 miles với bóng đêm phủ kín khu rừng thông hai bên đường, mỗi ngày như chiếc đồng hồ cần mẫn tích tắc những âm vang đều đặn như càng làm cho Long nhận thức rõ rằng quỹ thời gian của mình không còn bao lâu nữa.

   Còn nhớ những ngày còn ở trại Phillipine. Vậy mà thời gian thấm thoắt đã trôi qua. nhanh thật, nhanh hơn một tiếng thở dài.



   Chiều hôm ấy Long chạy lên Hodges University đăng ký tham dự một khoá học về business. Khung cảnh sân trường vắng vẻ, lác đác vài tân sinh viên, trong số họ là một vài người châu Á. Long không đoán được quốc gia nơi họ xuất phát. Có thể là Việt nam, Hàn quốc hoặc Đài loan hoặc Hồng Kông, cũng da vàng mũi tẹt, cũng xì xào xì xồ bằng nhiều thứ ngôn ngữ khác nhau, pha trộn lại thành một thứ tạp âm kỳ cục. 

   Trong sân trường rợp bóng cây xanh nằm cao trên đồi thông, sau lưng là một khoảng trời xanh bao la, khung cảnh làm chàng ngùi ngùi nhớ về một Giáo hoàng học viện của Viện đại học Đà lạt ngày nào, một thời chàng đã mài đũng quần sau nhiều năm tháng trước khi gia nhập quân ngũ. Chàng nhớ lại những buổi tối sương mù giá lạnh, cùng Ngân và vài người bạn nữa lang thang trên những con dốc mù sương và cả bọn kéo nhau vào một quán bánh căn trên lề đường Bùi thị Xuân mà hai bên đường là những dãy phố đóng cửa im lìm chỉ để thưởng thức những chiếc bánh căn thơm dòn được nhúng vào những chén mắm pha mỡ hành còn bốc khói như những vệt sương mù của thành phố cao nguyên.

   Long đã quyết định ghi danh đi học lại để quên đi những buồn bã vừa xảy ra trong những ngày tháng tám mưa bão sắp qua để tránh thời gian trống trãi, tránh nghĩ về Di.

   Mãi lang thang với những hồi tưởng đã qua, chàng bổng sực tỉnh vì tiếng chuông báo giờ vào lớp để kiểm tra kiến thức tổng quát và anh ngữ xem có đủ sức tham dự khóa này hay không ?

   Mọi người vào phòng vi tính. Mỗi người ngồi trước một máy tính. Sau một hồi chuông dài đề bài hiện ra trên màn hình : "Viết cảm nhận riêng của mình về tác phẩm ' Ngư ông và biển cả ' của Hemingway ". Tất cả tập trung vào bài làm. Có vài người bỏ ra khỏi phòng sớm. Long hên vì đề tài này anh đã làm luận án tốt nghiệp ngày xưa ở Viện đại học Đà lạt và dù đã lâu nhưng mọi tình tiết trong tác phẩm này như đã nằm sẵn trong những ngăn kéo ký ức và bây giờ chỉ hồi tưởng lại, sắp xếp ra và dàn trải trên màn hình. Tiếng chuông báo hết giờ cũng là lúc anh vừa xong phần kết luận.

   Sau đó là phần thẩm định các kỹ năng nghe nói và đọc hiểu. Kết quả được thông báo ngay. Anh đã qua và được chấp nhận tham dự lớp, kéo dài hai năm. Sau khi hoàn tất mọi thủ tục nhập học bao gồm học phí, trình thẻ ID., mọi người được thông báo ngày giờ nhập học, Long thở phào nhẹ nhõm.

  Trên đường về Long đã nghĩ, đó cũng là một cách hay giúp anh không còn thời gian trống trải để cứ mãi tự dày vò mình về những gì vừa xảy ra với Di, những điều đã xảy ra trong quá khứ với Ngân. Anh chợt nhớ lại mối tình ngày xưa với Ngân cũng đã tan vỡ một cách lạ lùng không nguyên do.

   Long chợt nhớ những câu thơ của Nhà thơ Hoài Khanh:

     Rồi em lại ra đi như đã đến
     dòng sông kia cứ vẫn chảy xa mù
     ta ngồi lại bên cầu thương dĩ vãng
     nghe giữa hồn cây cỏ mọc hoang vu

   Nghĩ cho cùng cuộc đời mỗi con người hình như luôn có những cơn sóng ngầm như đang rình rập đâu đó xung quanh mỗi người. Mọi người, ai cũng đều có thể bắt gặp những khổ đau chính ngay lúc hạnh phúc nhất. Long nghĩ : " Rồi cuộc đời cũng sẽ phải trôi đi, trôi đi, cho đến một ngày mà ai ai cũng có lúc phải trải qua và ra đi về cõi vô cùng. "

   Long cũng đã nghĩ về Do, về Hội, Giáo, Hoan, Phương nhí, Kim Anh, những người bạn tuyệt vời và những ngày tháng gian khổ, những ngày tháng tràn đầy lãng mạn. Cả bọn chỉ sống với văn chương, âm nhạc, cà phê, thuốc lá ở một huyện miền núi. Do giờ này chắc hẳn đang thanh thoát ở trên cao và đã không còn phải chịu đựng những dằn vặt khốn khổ của thân phận làm người. Sự ra đi của Do như một điềm dữ đã được báo trước. Hai tuần trước ngày Do đi xa, Long chợt muốn có một món quà ý nghĩa gửi Do như một kỷ niệm của tình bạn. Đó một cây đàn guitar Yamaha.

   Còn nhớ cả bọn tập trung ở nhà Hội với một két bia, cây guitar gỗ và vài món nhắm được làm bởi Luyến, bà xã của Hội. Ngày hôm ấy Do đã hát và tự đệm đàn cho những ca khúc do anh sáng tác với chất giọng khàn đục khá truyền cảm. Thế rồi hai tuần sau nghe tin dữ: Do đã ra đi nhẹ nhàng bởi một cơn nhồi máu cơ tim, một mình trong căn nhà vắng vẻ, trong lúc Phượng thì đang ở Mỹ lo cho con gái vừa đi du học. Do đã ra đi đột ngột cũng như lúc đến với cuộc đời này, im lặng và nhẹ nhàng. Đã gần ba năm từ ngày Do ra đi, Long vẫn luôn tự trách mình vì đã không về kịp để tiễn Do. Lúc ấy Chàng đang kẹt tour với khách ở một tỉnh miền Tây nam bộ.

   Long thầm nghĩ : " Nếu mà mình ra đi như trường hợp Do chắc hẳn mình cũng sẽ rất nhẹ nhàng và thanh thoát."

   Và cứ như vậy Long đã cố quên mọi điều. Nhưng chỉ là vô ích thôi. Bởi vì mỗi ngày, mỗi đêm những bóng ma dĩ vãng dường như vẫn ẩn hiện đâu đó trong từng góc ký ức của chàng. Chàng thầm mong ước gì thời gian sẽ trôi qua thật nhanh và đó sẽ như một phép màu giúp chàng quên lãng được tất cả mọi điều buồn vui trong nỗi niềm riêng.

   Cũng đã có lúc chàng chợt nhận ra rằng tất cả những nỗ lực của mình cũng chỉ là hoài công khi mà bóng hình một ai đó vẫn còn ẩn hiện trong chàng mỗi sáng mai thức giấc, mỗi buổi tối về sau ngày nhọc nhằn với cuộc mưu sinh.

   Long đã trốn chạy dĩ vãng của chính mình như vậy đó. Dĩ vãng như chiếc vòng kim cô xiết chặc trên đầu chàng, xiết chặc tâm hồn chàng.

  Chàng nghĩ thầm giá như mình bị một hội chứng nào đó như Alzeimer. Có lẽ...




cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 03.7.2018

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004