Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






Chuyển Nhà









N hà tôi… căn nhà nho nhỏ, trong cái ngõ nho nhỏ thanh bình. Diện tích cả thảy ba chục mét vuông. Tôi yêu nó lắm. Còn vợ cứ cằn nhằn: nhà nhỏ, đất chật,...Dân học văn, nói văn hoa, nên dài và dai quá. Đại ý xa xôi rằng, tôi - anh chồng đụp… đâm ra nhà yên tĩnh đẹp! 

Tôi khó chịu, bực mình, âm thầm lân la tìm kiếm, để mua nhà rộng. Rồi tìm được, nhà to, đất rộng, 100 mét vuông, trông ra ngõ to, đông người ồn ào qua lại, giá lại rẻ. Bán căn nhà cũ, mua nhà mới, đã rộng, lại dôi ra dăm cây vàng. Vợ tôi phấn khởi ra mặt, đi khoe khắp lượt bạn bè, còn tổ chức bữa khao - cơ quan và bạn bè thuở đại học. Sau chầu chiêu đãi ở nhà hàng, chủ khách kéo về quán cà phê đầu ngõ. Lúc ngồi quán, có con mẹ cứ ngó tôi, cười cười… bả lả. 

Tôi nghĩ bụng, con mẹ này nó nhìn mình kiểu gì thế? Ừ, như dạng liếc mắt tống tình giai. Trông kìa, đĩ thõa quá! Người thì… toàn thịt. Úi cha cha, cái bụng béo xị ra đằng sườn… trắng nhởn, trắng nhơn nhởn. Một con mẹ nạ dòng. Cữ bao nhiêu nhỉ? Ừ, càng trông, càng ra chiều xấu. Mà sao nó bôi trát lắm son, nhiều phấn thế. Chắc chăm chỉ đi siêu thị, rước về toàn đồ quá đát, của khuyến mại. Hàng giả, nên bôi trát tợn. Cái mũi, đúng là thứ sửa. Mũi mĩ viện, to gồ ra như mũi anh chàng diễn viên Quang Lợi. Tấm mặt nạ dòng với thứ mũi gồ Quang Lợi, không hợp khung cảnh tẹo nào. Chả ra tây, chả ra ta. Tiền của đắp chiếc mũi này, chắc tốn tới trăm triệu. Tốn vậy, rước về được cái mặt xấu. Rõ ngốc! 

Nó cứ nhìn tôi, liếc, liếc mãi... Eo ơi, nó lại còn hút thuốc nữa. Đàn bà ngất nghểu điếu thuốc, trông chả thấy duyên. Kìa, thị lại nhìn tôi nhăn nhở liếc, thở ra khói đằng mũi.

Về nhà, tôi lên gác. Qua cửa sổ ngó sang nhà hàng xóm. Quái… lại thấy mặt con mẹ nạ dòng kia. Hóa ra, thị là hàng xóm. Nhà này to và rộng, trông chõ sang nhà tôi. Sao nhà ấy đông khách thế, toàn gái xinh, trai trẻ, dập dìu đến đi.

- Chắc kinh doanh to, giao dịch rộng.

Vợ tôi đồ vậy và phấn khởi ra mặt. Gần hàng xóm kinh doanh, con cái sẽ theo gương. Người ta bảo, gần đèn thì rạng. Một lần vô tình bắt gặp, hai ông kễnh nhà tôi nghên nghển cổ, qua cửa sổ ngó sang nhà ấy. Bị bố bắt quả tang, hai đứa tẽn tò, lảng nhanh. Chúng nhòm ngó gì thế nhỉ - tôi nghĩ. 

Ở được hơn tháng, vợ tôi phát hiện ra, nhà ấy là cửa hàng bớp, kinh doanh gái. Thế có bỏ mẹ không. Nhà tôi, hai thằng đang lớn, thứ ấy… buổi sáng cứ vổng lên. Nay, nhà giáp bên, kinh doanh khoản kia, con cái nó học tập, thì khốn. Từ khi phát hiện ra vậy, khuya nào vợ tôi cũng kiểm tra cửa rả cẩn thận, rồi rút chìa khóa, cất đi. Có lẽ vợ tôi lo, đêm hôm anh chồng tôi mò sang nhà hàng xóm thăm, chơi chăng? Con mẹ hàng xóm rất lạ, rất hay chõ sang nhà tôi cười vu vơ. Lại còn kiểu làm quen của thị nữa. Một sáng tôi đang dắt xe đi làm, nó chặn lại, cười, hỏi làm quen:

- Anh đi đâu đấy ạ? 

Vô duyên quá! Làm quen vô duyên quá! Sáng đi làm, chứ còn đi đâu. Chẳng nhẽ, mới bảnh mắt ra đã đi chơi gái. Đúng là ám! Bảo như lũ gái nhà thị, nhiều hôm ế khách, nhồng nhỗng ra cửa, giơ tờ báo và đốt lửa, xua xua dưới háng, đốt thong long cho hàng đỡ ế. Quen hàng xóm rồi, con mẹ nạ dòng hay lân la sang nhà tôi thăm chơi. Bận thì nói sang xin lửa, bận thì sang hỏi xin dầu hỏa, bảo là nhà có đứa bị trẹo chân, xin về bóp. Giờ ai dùng đèn dầu, để có dầu hỏa mà cho. Vợ tôi khó chịu ra mặt, nhưng muốn giữ hòa khí láng giếng, chỉ cười nhạt, nói mấy câu xã giao vu vơ, cốt sao nhanh nhanh, chóng chóng tống cổ mụ khách ra khỏi nhà. Có bận nó vừa sang, vợ tôi chặn cửa, hỏi luôn:

- Chị sang mượn gì ạ? Nhà tôi không..…

- Không, không…. Có mượn mõ gì đâu. Em sang chơi ấy mà. Hơ hơ!

Vô duyên quá! Con mẹ lân la chuyện. Nó nhìn hai thằng con tôi và khen:

- Các cháu nhà anh chị, trẻ mà đã to, to… thế! 

Rồi thị quay ra khen tôi:

- Anh ấy nhà chị trông khỏe quá nhỉ! Hơ hơ.

Hơ hơ cười xong, nó bỏ về nhà. Vợ tôi nhìn theo mà lộn ruột tức. Hàng xóm sang xin, sang mượn, vợ tôi biết tỏng, chẳng mượn mõ gì đâu, chỉ sang rắc thính, thả câu anh chồng là tôi. Khi hàng xóm về hẳn rồi, tôi tủm tỉm:

- Mượn mõ gì không mượn, nhà người ta khối thứ. 

- Mượn ông chứ gì. Ai chẳng biết tỏng trong bụng nhà ông. Xoen xoét chê xấu, mà cứ về đến nhà, là tót ngay lên gác, nhòm!

Tối đó nhà tôi được bữa tưng bừng. Vợ nhất quyết:

- Bán! Chuyển nhà!


***


Thế là nhà tôi phải chuyển. Bán mãi mới xong – ai thích gì mua thứ nhà gần cửa hàng bớp. Nhớ lại lúc chọn, tìm mua nhà mới, vợ dặn:

- Ông xem cho kỹ vào nhé! Kẻo lại vớ phải ….

Tôi quắc mắt:

- Cô bảo tôi đi xem mua nhà, hỏi kỹ, thì hỏi thế nào? Chẳng nhẽ đến đâu cũng gõ cửa nhà người ta hỏi: Nhà ông, nhà bà, có phải cửa hàng bớp không? Hỏi thế, người ta không chửi bố vào mặt cho!

Cô vợ tôi lộn lên vì tức, mồm vẩu ra. Ơ kìa, đã không biết xấu, lại còn phô hàm răng vẩu ra, càng thêm xấu. Chắc định nát chồng – ngáo ộp. 

Căn nhà tôi mua diện tích bằng nửa căn trước, tức còn 50 mét vuông. Ngõ nhỏ hơn…., sâu, vắng, thanh bình hơn. Nhưng được cái, ngay trước nhà là hàng xóm đàng hoàng, trương biển ra hẳn hoi: Phòng nha khoa – tức khám chữa răng. Dưới biển còn đề lời thề nghề y Hyppocrate. Nhà đàng hoàng thế còn gì!

Ông chủ nhà chỉ trông đã ra dáng bác sỹ. Trán hói, mũi vừa to, vừa bạnh, cùng đám lông phùi ra. Ừ, mũi ông này không sửa, không đắp, kiểu dáng thật. Phòng khám chữa đông khách, toàn người đến vặt răng, với trồng cấy răng thôi. Ngoài nhổ, trồng răng, tay nha sỹ này còn kiêm thêm việc mua và bán răng nữa. Thấy bảo, mua cả răng người thật. 

Tưởng ở gần nhà bác sỹ, thì học được nhiều thứ, vì người ta là trí thức – trí thức răng. Song sau vài tuần, ầm ỹ quá - ồn ã hơn cả cửa hàng nhà con mẹ tôi ở khi trước, đánh chửi, cãi cọ với khách suốt. Có bữa chữa răng, ông nha sỹ nhà ta lơ đễnh thế nào đấy, nhổ ráo cả hai hàm răng của khách. Ông khách kia chưa dứt cơn đau, do chưa hết tác dụng của thuốc tê, lúc soi gương, thấy răng mình bị vặt trụi, điên tiết, xông vào thụi nhau với tay nha sỹ.

Đánh nhau trong nhà chưa thỏa, họ còn lôi nhau ra ngoài sân, đánh đuổi nhau tiếp. Bác sỹ nha khoa nhà ta, trí thức răng, mà khỏe ra phết, dùng kìm nhổ răng, bổ cho lão khách kia một nhát trúng trán, tóe loe máu. Khổ không, răng thì bị người ta nhổ tiệt, miệng đầy một mồm máu, lại thêm trán bị phát kìm bổ nữa, máu me càng thêm toe toét. Trông đến là thương. Cuối cùng, họ lôi nhau ra phường giải quyết. Khi ông bác sỹ trình bản hợp đồng bán răng, có chữ ký hẳn hoi, ông khách kia ớ ra. Đọ chữ kí, trình chứng minh thư, tóe ra là ông nha sĩ nhổ nhầm khách - ông nhầm lẫn khách hàng. Hợp đồng bán răng là của vị khách khác cơ, không phải nhà ông này. Bác sỹ răng mất toi trăm triệu đền bù cho khách. 

Ông ta chả thiệt đâu. Đám răng nhổ nhầm kia, ông bán, ông trồng, ít ra cũng kiếm đôi, ba trăm triệu. Tính mà xem, mỗi cái 10 triệu, mà người ta, kẻ ít thì 28 cái răng, người nhiều, đến 32 cái, tính ra ngay tiền, vài ba trăm triệu. Chưa kể, có răng ông nha sỹ còn bửa đôi, từ một thành hai – răng chuột, trông nhỏ và đẹp, bán còn dôi nữa. Ông nha sỹ này lắm mẹo làm ăn lắm. Như việc trà trộn răng giả với răng thật… mà trồng cho khách. Có cô khách hàng kia, hàm răng đang yên, đang lành, nghe ông ta tham vấn, nhổ trụi đi, trồng toàn răng giả vào. Hàm răng mới trồng trông trắng muốt, đều tăm tắp, nhỏ như răng chuột. Được một, hai tuần, nó ngả sang màu sành sẫm. Hóa ra, răng này chỉ bọc tý men ngoài, mỏng quẹt, trong toàn sành nung non. Hôm ấy chủ - khách cãi chửi nhau một trận tơi bời. Cô kia gào lên, chửi văng cả hai hàm răng xuống đất.

Mẹo làm ăn của tay nha sỹ này, thì lắm lắm. Nhổ răng, phải dùng thuốc tê, ông ta cũng mua thuốc tê, nhưng là thuốc tê gia súc. Thuốc vậy, dù có tiêm cả sơ ranh to, cũng chỉ hơi tê tê thôi. Khách hàng bị trói chặt cánh khỉ vào ghế rồi, dù đau đớn, cũng mất giãy, mất thoát… Khách chỉ còn nước kêu oai oái. Thế nên, phòng nha khoa của nhà ông ta, suốt ngày rền rĩ tiếng kêu gào. Gần hàng xóm kiểu này… mệt. Ban ngày thì khách nhổ răng gào khóc, hay ông nha sỹ đánh, cãi chửi nhau với khách; ban đêm lại ken két tiếng cưa kéo của ông ta tách bửa răng.

Vì ở ngay trước cửa nhà ông hàng răng giả, nên con cái tôi học luôn được môn nhổ răng. May quá, hôm ấy tôi về làm sớm. Vào nhà, thấy thằng em bị trói ghì trên ghế, còn thằng anh kìm kéo lăm lăm trong tay, bên cạnh là đống bông băng, lọ cồn i ốt,... Tôi tá hỏa. Hỏi ra mới hay, chúng đang định thực hành nhổ răng cho nhau. 

Thằng cả bảo tôi: Chúng con học lỏm được nghề trồng răng của lão hàng xóm rồi. Anh em con đang thực hành nha khoa. Thằng con chưa ráo máu đầu của tôi còn lý sự dạy bố nó: Nghề nhổ răng, kiếm tiền dễ, mà chả phải học hành gì bố ạ. Làm hàng giả công khai. Con tính, sau này ngoài kinh doanh răng giả, con còn làm mắt giả, mũi giả, lưỡi giả,... nghĩa là làm giả tuốt. Giờ hàng giả nhiều lắm. Người còn giả nữa mà! Trời ơi! Ông con tôi học được lắm thứ thế, chết bỏ cụ tôi không cơ chứ!
Thế chưa phải là tất cả nỗi khổ và tức của tôi. Tôi còn tức lão nha sỹ nỗi này. Lão ta cũng lân la sang nhà tôi, y như con mẹ hàng xóm khi trước. Không phải sang mượn mõ gì đâu, lão chỉ sang thăm chơi và xem răng mọi người nhà tôi thôi. Tôi bắt đầu tức từ hôm lão sang và chê răng vợ tôi, nhỏ, đen,… và cả vẩu nữa. Tức quá, tôi bảo, bảo thẳng vào mặt thằng cha hàng xóm:
- Đẹp xấu gì thì mặc xác răng vợ con nhà tôi. Không phải thứ gì anh cũng gạ nhổ được đâu nhá. 
Ngay tối ấy tôi quyết với vợ, bán, chuyển nhà. Vợ tôi bị lão chê răng vẩu, đúng chỗ yếu của thị, nên tức lắm, đồng ý chuyển liền.


***


Qua hai lần hàng xóm, tôi rút ra kinh nghiệm quá nhiều, nên xem, mua nhà lần này, rất chỉn chu khâu lân bang, láng giềng. Tôi phải tìm hiểu, nghiên cứu kỹ đến cả tháng. Thấy tôi lởn vởn lượn, dân xóm đó nghi ngờ: trộm cắp hay là Việt gian, phản động. Có người ngầm báo công an. Một đồng chí công an xô xuống, kiểm tra giấy tờ. Tôi trình bày mãi là mình đi xem nhà, xem ở đây có cửa hàng bớp, hay bán hàng giả không, để tránh. Anh chàng công an nghe vậy, chỉnh tôi ngay: 

- Ở đây là xóm văn hóa, phường văn hóa, quận văn hóa,… lấy đâu ra bớp với hàng giả. Ông chỉ được cái phát biểu linh tinh, không có quan điểm, lập trường gì cả! 
Tôi bị chỉnh một lúc lâu, tức quá, định cãi lộn với tay công an. Nhưng chợt nghĩ, mình đang tìm chỗ ở tử tế để sống, ai lại đem vô văn hóa ra ứng xử, đành nín nhịn, nhẫn nại tiếp nhận bài chỉnh huấn. Cuối cùng, để xử sự có văn hóa, tôi rút tờ năm mươi nghìn, dúi vào tay đồng chí công an. Cậu này nín thít cầm, trước đó ngó trước, nhìn sau.

Căn nhà tôi mua ở khu phố có văn hóa, văn hóa trương biển ra hẳn hoi, nhà nào cũng treo: “Nhà có văn hóa”. Đúng là khu phố có văn hóa thật, nên không ồn ào cãi chửi nhau, không trai gái đĩ bợm, không mua bán đồ giả … tức là không tuốt. Tôi mua được căn nhà khá ưng ý, chỉ mỗi tội… rộng có mười lăm mét vuông. Vợ tôi đến xem, gật gật đầu. Thị chỉ than thở, nó nhỏ hơn nhà mình ngày xưa anh nhỉ. Tôi nhìn vợ, đay: 

- Ừ… Thì tại ai? 

Suýt vợ chồng tôi cãi nhau. Lần này thì cô ta không phô đám răng cửa ra, vì biết tay bác sỹ nha khoa nhắc nhở rồi, mở mồm to, người ta nhìn thấy vẩu, thị chỉ rin rít. Ở khu dân cư có văn hóa, tôi chả tiện đấu khẩu với vợ.

Nhà tôi mua giáp ông nhà báo và bà tiến sỹ. Tiến sỹ ngành gì ấy, vì nghe bà ta phát âm từ la tinh, lại giọng mũi, như ngành sin sít học. Đại ý là khoa học lắm. Còn nghề báo, thì tất nhiên là việc viết báo, hay đọc ông ổng những điều tốt đẹp lên cho cả xã hội cùng học tập. Ông chồng nhà báo có cãi mũi hơi đặc biệt, đỏ mọng, đỏ như quả cà chua. Quái lạ, sao tôi khỏe đi nhòm mồm, ngắm mũi người ta thế. Bảo đi mua chó thì mới cần tai tinh, mũi thính, chứ đằng này, hàng xóm, cần đếch gì phải tinh với thính. Dọc ngang, mũi nào chẳng chình ình ra mặt. Thôi, tìm hiểu láng giềng cũng vừa vừa thôi, cứ biết, vợ là tiến sỹ ngành sin sít học, còn chồng là nhà báo. 

Cô vợ nhà này già rồi, mà váy áo rõ hay, vừa ngắn, mỏng tang ra, có cái in bông hoa rõ to ở mông và ngay phía trước. Công nhận, cặp đùi già mà trắng. Trắng quá đi mất thôi. Tôi mới nhìn trộm một cái, đã lóa mắt. Cái tật nhìn đùi đàn bà trộm của tôi trước có thế đâu. Nó mới có từ hồi tôi ở gần nhà con mẹ hàng xóm ngày trước. 

Nhà hàng xóm này to lắm, bốn tầng, đất cát rộng cỡ một sào. Ngó qua cổng, thấy vườn trồng nhiều hoa thơm cỏ lạ. Nhà kín cổng cao tường. Rộng như vậy, nhưng không hiểu sao, họ lại để thùng rác chình ình ngay trước cổng, lấn chiếm thêm đất công một tí nữa.

Ở được mấy tháng rồi, song tôi ít gặp vợ chồng nhà họ. Thỉnh thoảng gặp nhau, họ chỉ gật gật đầu chào. Công nhận, người có học, lịch lãm, tế nhị thật. Như ông chồng, có gặp, chỉ nhẹ chào, nhếch nửa miệng, chứ cũng không chào toang hoác ra. Còn bà vợ cũng mủm mỉm và đầu gật gật, y như tay chồng vậy. Thôi… họ là nhà báo, tiến sỹ, phải xử sự thế, chả nỡ trách. Một buổi tối, cả nhà đang ăn cơm, tôi thấy thằng lớn buông câu:
- Sắp bỏ nhau rồi.

- Ai bỏ?

- Nhà ấy đấy? Nhà báo…

- Linh tinh gì thế. Mà sao mày biết?

- Chúng con đọc, nên biết.

- Đọc? Đọc báo à?

- Đọc… đọc thư chửi nhau của họ.

- Lũ thần kinh!

Nghe bố con đối đáp, vợ tôi vẫn chưa tham chiến, đến lúc này mới lên tiếng: 

- Đúng đấy. Sắp bỏ nhau rồi!

- Sao cô biết?

- Thì chính em, đọc thư của họ.

Nói tới đây, cả ba mẹ con nó cùng nhìn nhau cười. Ừ… tôi thấy mấy tuần nay, mẹ con nhà này khang khác, cứ nhấm nháy, rồi kín kín hở hở kéo nhau lên gác xép, một lúc nghe tiếng rinh rích cười. Không hiểu ra sao cả. Tôi nghĩ: Chắc là bị ảnh hưởng bởi hàng xóm ngày trước, nên bây giờ đâm ra thế. Người ta gọi là hậu sì – troét. Phải thông cảm cho chúng. Một thời gian là khỏi thôi. Chả cần thuốc thang gì đâu, không như chữa bệnh giang mai, hủi lậu.

Nghe vợ khẳng định cũng đọc thư rồi, tôi từ từ điều tra. Thì ra câu chuyện thế này: Một lần có tờ giấy từ thùng rác nhà hàng xóm cuốn bay theo gió,… bay tọt vào nhà tôi. Thằng lớn nhặt lên, đọc. Hình thức bức thư đại ý như sau: 

Ngày… tháng…..

Số….

Tôi báo cho anh (cô) biết nhé…và đến nội dung thư.

Cuối thư có chữ ký. Thư của vợ, thì đề: Tiến sỹ… và chữ ký.

Còn thư của chồng: Nhà báo… và chữ ký.

Thằng anh đọc xong, chuyển cho thằng em và sau đó đến mẹ chúng. Công nhận, khoản đưa chuyện và buôn dưa lê, thì đàn bà và trẻ con, quá hợp. Từ khi phát hiện ra mục này, cứ hàng xóm đổ rác, mẹ con nó ào ra thuổng, rồi về nhà chuyển tay nhau, rỉ rả đọc, rỉ rả bàn luận, rinh rích cười. Chúng còn đặt luôn là thư Chửi nhau….Thảo nào, nhà này mấy tuần nay, rinh rích tiếng cười sờ trét. 

Người có học vẫn khác, đến chửi nhau cũng có văn hóa, không như đám hàng tôm hàng cá ở chợ. Mâu thuẫn nặng nề vậy, mà tịnh không thấy vợ chồng họ cãi cọ nhau công khai bữa nào, nhà tôi liền kề mà không hề hay biết. Qua loạt thư, bọn trẻ và cô vợ tôi nắm được tình hình nhà hàng xóm như sau: Cô vợ ngoại tình với cậu sếp trẻ. Chắc cậu phi công này lái máy bay Bô inh, rồi máy bay E bớt mãi, đâm…chán, nay xoay ra máy bay bà già cho dễ lái. Họ dan díu nhau dữ lắm, đến mức, nửa cơ quan và cô vợ trẻ, xinh cũng biết. Còn ông chồng nhà báo thích làm tiền, những đại ki bo, Gờ răng đê - gọi bằng cụ. Ông ta cũng gái gú và lại thêm khoản ghen tuông nữa. Chuyện dài dòng, xin trích đoạn một vài bức thư:

Thư của chồng gửi vợ:

Số: 15

Ngày 20 tháng 12 năm 20…

Tôi bảo vào cái mặt tiến sỹ của nhà cô nhé! Cả cơ quan cô nó biết tỏng tòng tong cô cặp bồ với thằng sếp của cô rồi đấy! Khọm già như cô mà đi cặp thằng trẻ ranh, không biết ngượng à? Đúng là cái luận án tiến sỹ của cô, nghiên cứu đề tài động dục, nên nó ám vào cô…

Còn thư của vợ:

Số 16

Ngày 21, tháng 12 năm 20…

Tôi bảo thẳng vào cái mặt nhà báo của anh nhé! Cái nhà báo học giả, bằng thật ấy, chữ chả ra chữ, chỉ dạng đâm thuê chém mướn. Con nỡm trẻ đang theo anh, nó chẳng mê mẩn anh đến thế đâu. Nó chỉ yêu túi tiền trấn lột cơ sở của nhà anh thôi. Mà tôi cũng báo vào cái mặt nhà anh, tôi không thèm một cắc, một xu ở đám tiền bẩn thỉu ấy. Rồi có lúc anh phải vào tù. Trong ấy sướng lắm, chả có điều hòa, chả có ti vi, cũng chả có gái gú cho anh đú đởn đâu.

Thôi rồi, nhơ nhớp quá! 

Sáng này tôi đi làm và gặp vợ chồng họ. Tôi cũng gật gật đầu chào, y như họ và hàng xóm vẫn chào lại tôi văn hóa như mọi khi. Trong đầu tôi ngẫm nghĩ… song sợ đi đường tai nạn. Chiều đi làm về, thấy ngõ nhộn lên. Từ ông già, đến kẻ trẻ đều nháo nhác. Họ túm năm, tụm ba xì xầm. Có gì vậy? Có việc đánh cướp, hay hiếp dâm trong ngõ văn hóa này sao? Hóa ra là chiều đó, cô tiến sỹ mặt sưng vù, tóc tai lộn ngược và bị cắt nham nhở như nhà chị điên ở chợ, ngồi sau anh xe ôm, xồng xộc phi về. Đồ rằng, chị ta bị xơi đòn ghen. Bị đòn ghen như thế, kể còn may chán. Có người bị đánh ghen, xơi tới nửa bát a xít vào mặt cơ.

Chị vợ vừa vào nhà, tôi đã nghe tiếng ồn ĩ cãi chửi nhau. Họ không âm thầm chửi bới nhau qua thư từ như mọi khi. Thôi rồi là tục tĩu. Người có học thức, lúc nóng giận, chửi nhau cũng vô văn hóa ra phết. Tôi nhìn, thấy vợ và lũ con tôi dỏng tai lên nghe, mắt sáng quăng quắc, như dạng chúng sắp đem nhau ra thực hành bài chửi và màn đánh ghen ấy. Thấy vậy, tôi tá hỏa, gào lên: 

- Trời đất ơi, hàng ngõ ơi,… các người định học những thứ này nữa sao?
Không, tôi phải bán nhà, phải chuyển đi nơi khác ngay, dù là thuê nhà, cũng chuyển. 


***


Bán nhà ngay trong đêm, bán sao được? Có phải thuyền chài đâu, bảo chán là đái một bãi, rồi chống sào, đẩy đi nơi khác. 

Tối khuya, tôi vẫn hí húi mở trang vàng danh bạ điện thoại, mở cả báo, đọc mục rao vặt, xem có nhà nào cho thuê mướn, thì thuê luôn. Tính, nếu thuê được, thì chuyển ngay trong đêm. Tôi đọc đến dăm công ty cho thuê nhà và xem tới mươi tờ báo, gọi điện thoại đến nóng máy. Cuối cùng, gần 12 giờ đêm, thì kiếm được một chỗ. Nơi cho thuê là khu chuyên cho sinh viên trọ. Nó trước là một làng cổ, dưới Cầu Giấy. Tôi biết nơi ấy, vì trước đây, khi thằng bạn vụng trộm gái gú, bao em sinh viên, mấy bận theo nó đến đây.

Tôi hỏi chủ nhà, nghe giọng trả lời qua điện thoại eo éo. Chả rõ đàn ông, hay đàn bà. Nó bẩu (dùng từ kiểu này, như dân quê tôi rồi, khéo vớ phải ông đồng hương huyện): triệu rưỡi tháng, 15 mét vuông. Riêng sân, chỗ đái ị, thì sinh hoạt cộng đồng. Nghĩa là sân ấy, ai muốn hít thở khí giời, cứ tự do; còn đái ị tập thể. Tiền nộp tươi sáu tháng – tức là chồng ngay chín triệu. Tôi bàn luôn với vợ. Vừa nghe, cô ta rít lên cành cạch:

- Giá quá bằng giết thuê người à!

Sợ quá! Chỉ sợ thị cầm dao, lao đi giết gã chủ cho thuê nhà kia, đâm thành án mạng, bỗng dưng lâm vào cảnh tù tội. Tôi vội xuống nước:

- Thôi, thôi, mình ơi! Tôi xin mình, tôi lạy mình! 

Xin, lạy mãi, vợ mới không chạy đi giết người ta nữa. Tôi ngọt nhạt: 

- Mình ơi, để anh nghĩ cách kiếm tiền nhá. 

Sau khi gàn được vợ xong, tôi trải chiếu xuống nền nhà. Đã bảo, nhà tôi rộng 15 mét vuông, vợ ngủ trên giường, còn tôi nghỉ dưới đất. Hai thằng con ngủ trên gác xép. Hai thằng này mới lớn, nhiều đêm hay mơ. Mơ rồi chúng làm gì ấy, gác cứ cọt cà cọt kẹt. Tôi vốn khó ngủ, lại nằm ngay phía dưới, nhiều đêm tức quá, chõ lên thét:

- Giờ đất ơi! Chúng mày có để cho thằng bố, con mẹ chúng mày ngủ không! Gì thì gì, lại động dục ngay trên đầu bố mẹ chúng mày à?

Tôi nằm trăn trở, vắt tay lên trán nghĩ: Làm thằng đàn ông, mà không lo nổi cho vợ con chỗ nằm ngồi, không lo được cho hai thằng con chỗ động dục. Càng ngẫm, càng thấy nhục, rồi chuyển sang tức. Nghĩ quá, nó lóe ra ý khôn. Sáu triệu là cái đếch gì. Được rồi, đêm nay ông sẽ đi ăn trộm. Sáu triệu, chứ sáu mươi triệu, ông cũng ăn trộm ra tốt. Ngay khi nghĩ ra, tôi nhổm dậy. Vợ tôi hình như cũng thao thức. Cô ta mọi khi vốn ngủ khỏe lắm. Có bữa, mới xem được nửa buổi thời sự ti vi, nhìn sang, đã thấy thị gà gật, ngủ gần đến rốn, dãi dớt thề lề ra miệng. Thế mà hôm nay, tôi mới nhổm nưng nửng lên, đã thấy thị trong màn í ới hỏi ra:

- Ông nghĩ được cách rồi à?

- Rồi.

- Cách gì?

- Ăn trộm.…

Bất chấp là kiểu gì, chỉ nghĩ tới tiền, vợ tôi mắt sáng lên, dù lúc đó điện tắt, vẫn thấy sáng quăng quắc. Cô ta lục ra ngay cái bao tải và con dao, bảo:

- Đi ăn trộm, thì cũng phải có vật phòng thân. Đứa nào chống đối, ông cứ đâm, đâm cho chết bỏ cụ nó đi.

Giời đất ơi! Cái giọng chợ búa. Ngày trước nó có thế đâu! Nhẹ nhàng, mơ mộng lắm! Dân học Tổng hợp văn mà. Tại sao nay đổ đốn ra thế. Hay lấy phải thằng chồng đần, hay chuyển nhà nhiều quá, hay vì hàng xóm, hay vì… nên đâm ra thế này? Khi vợ đưa con dao, tôi quắc mắt:

- Ăn trộm, chứ có phải đi đánh ghen đâu mà cầm dao. Muốn dùng dao, thì sang đánh ghen ở nhà ... ấy đấy. Để yên cho ông mày đi ăn trộm chứ.

Thị không phải tay vừa. Chồng mới nói có vậy thôi, đã dựng lên. Trời ơi, đất hỡi, chuẩn bị đi ăn trộm, mà ầm lên, thì hàng xóm biết ráo, còn trộm cắp sao được nữa. Tôi đành nín thinh. Cầm bao tải và chiều vợ, cầm thêm con dao vợ ấn vào tay, âm thầm tôi bước ra khỏi cửa. Tôi tự hứa với mình, đêm nay, phải ăn trộm cho kỳ được chín triệu. Chín triệu thuê cho vợ, cho con căn phòng để chúng yên thân sống qua mấy tháng đã.

Bước ra đường rồi, tôi mới ngẫm nghĩ, ăn trộm bằng cách nào đây? Cũng đi học, học phổ thông 10 năm, rồi học tiếp 5 năm đại học, và bao thứ học tập khác, mà nay, đến đi ăn trộm, cũng chẳng có tý kiến thức nào. Hóa ra bao năm qua, toàn học linh tinh - toàn lý thuyết suông và hão. Cái cần thì không có, thứ có thì không cần. Tỷ như: Dạy yêu, thì yêu đủ thứ, sao không dạy yêu bố, yêu mẹ, rồi đến yêu anh, yêu em, dần dà mới ra hàng xóm. Chứ dạy yêu ráo, đâm ra chẳng yêu ai. Hay tỷ như: học nghề y, hay nghề nhạc, thì mới phải học dài năm, bảy năm, chứ nghề khác, học gì dai dài thế. Cái gì cũng dạy: mục đích, ý nghĩa,... Lấy ví dụ như, dạy về tiểu tiện chẳng hạn, cần gì mục đích, ý nghĩa. Cứ dạy rằng, đi, phải chọn chỗ kín đáo, đừng phơi ra trước thiên hạ; rồi xây nhiều nhà tiểu vào, nhất là ở nơi phố xá, công cộng ấy, để không có cảnh đái đường, đái chợ… Hay dạy nghề báo, các thày dạy, phải có dăm bài được đăng báo, mới lên bục giảng. Chứ toàn thày chưa lấy nổi một bài, chỉ suông lý thuyết, thì dạy dỗ nỗi gì?

Tôi cứ lẩn mẩn vừa đi vừa nghĩ trên con đường trộm cắp của mình. Nghĩ, lại thấy khinh cô nhà báo nọ, ăn cắp ở siêu thị, mà ăn cắp cũng không nên hồn. Loại này là giống dốt, mới diễn ra cảnh thế. Vớ phải tay ông xem! Mải nghĩ, chợt ngó sang ngôi nhà bên đường. Ô kìa, ngồi nhà rõ to, rõ đẹp, cao đến năm tầng. Nhà này chắc giàu có lắm. Biển ở cửa đề: Thạc sỹ, thành viên, …. lắm chức quá. Cỡ lương phải bảy, tám phẩy, tính ra, mỗi tháng được 15 triệu. Lương cao vậy, nhưng xây sao nổi tòa nhà này. Thế thị đích thị một thằng ăn cướp rồi. Mình phải vào ăn trộm của nhà nó.

Tôi trèo tường, bò vào sân. Công nhận khu vườn đẹp thật. Thằng ăn cướp, mà có đầu óc mỹ thuật ra phết. Tôi trườn đến cửa. Nhà này đèn đuốc tắt, tối om. Chắc là tiết kiệm điện. Đúng là bọn giàu, toàn giống kiệt, vắt cổ chày ra nước. Ít ra nó cũng để ngọn đèn lờ mờ cho bố nó biết đường ăn trộm chứ. À, vẫn còn phòng có đèn. Tôi mò mẫm đến, lờ mờ thấy ánh sáng hắt qua song cửa sổ. Nhìn vào, giời ơi, sao số tôi hên đến thế! Trời Phật phù hộ chăng. Một cái túi treo lơ lửng bên bậu cửa. Đã định đưa tay nẫng, bất ngờ tôi nghe tiếng rì rầm, vội rụt lại, ngồi thụp ngay xuống.

- Yêu quá, yêu quá mất thôi, con mèo nhỏ của anh!

- Yêu… yêu… Không tin được cái mồm… Hôm trước cũng leo lẻo với mụ vợ già vậy. Thử nó ở nhà xem, dám mở mồm vậy không?

- Thì cũng phải giả thế chứ! Yên tâm, con mẹ ấy sắp ngoẻo rồi. Giờ nó suốt ngày đi chùa. Đang về quê công đức và mua đất xây mả cho nó đấy. Cái mả định xây tỷ rưỡi. 

À, hóa ra hôm nay bà vợ già đi vắng, ông chồng đưa gái trẻ về nhà hú hí. 

Tôi lại nghe:

- Thì cũng phải công đức chứ. Có thế ông mới bớt tội đi.

- Nỡm nào. Chỉ được cái gở mồm. Kìa, chiều anh đi cưng... Chiều, anh tặng… 

- Tặng,… tặng gì?

- Con… mẹc.

- Nhớ… nhớ cái lỗ mồm nhé! Yêu, yêu quá đi mất thôi!

Ứ… hừ hư. Cái của nợ chúng mày, hứ hừ hư. Đợi mãi mà chúng không hết đợt yêu. Dai quá, cứ hứ hừ hư từng cơn, từng nhịp như chó mãi. Tôi bực tức nghĩ bụng, chúng mày không xong quách việc đi cho ông còn hành sự. Vừa sốt ruột đợi, tôi vừa bị lũ muỗi hành, luôn phải khua tay, múa chân đuổi chúng. Cái bọn muỗi cũng khốn nạn, cũng cơ hội, xúm vào gác cửa cho bọn giàu. Rồi tôi chợt nghĩ, mũi thằng cha này hình dong như thế nào nhỉ? Tại sao lúc này tôi lại nghĩ đến mũi người ta. Đang rình ăn trộm nhà người, còn nghĩ tới mũi gia chủ? Thật quái lạ? Đứng rình lâu, tôi đâm nghĩ ngợi linh tinh, nghe chúng rủ rỉ rù rì, lại thoáng nhớ câu chuyện: tay ải tay ai, tý nữa phá ra cười. Đi ăn trộm lại còn cười, hay chửa?

Rồi hai đứa kia cũng yêu nhau xong, không thấy rên rỉ nữa. Kìa, tiếng thở đều đặn rồi. Mẹ bố chúng mày chứ, vừa chửi thầm, tôi vừa nhẹ nhàng đưa tay nẫng cái túi, nhẹ nhàng trèo qua tường rào. Bò ra đến đường, bất chợt thấy mấy anh trật tự, công an gác đêm lạo dạo phố. Tôi lẩn nhanh vào gốc cây, ẩn. Nghe họ bàn tán kẻ nào đó vừa cháy túi. Mấy tay này mới từ bốt gác nào đó, sau một chầu bài bạc, nên giờ chẳng còn nhìn ngó được gì nữa. Kìa, một thằng bước về phía tôi. Chết bỏ mẹ không, khéo mình bị nó bắt tươi. Tôi nín thở, ép mình dán xuống đất. Tồ …tồ tồ. Dòng nước ướt ấm rưới lên đầu tôi, khai nồng. Mẹ bố nhà mày, ông mà xông ra, bóp cho một nhát, thì mày tọt lên tận cổ. Chờ thằng tè bậy lên đầu mình xong, để nó đi xa một quãng, tôi mới nhổm lên, chửi thầm cho nó một chặp, chửi cho tổ tông, ông bà, ổng vải nhà nó lộn lên, cùng chết thêm một lần nữa. Hôm nay mà không đi ăn trộm, ông sẽ làm toáng lên, cho cả phố biết, lũ cờ bạc đêm.
Về tới nhà, vừa khẽ gõ cửa, cô vợ đã xồ ra, giằng lấy túi – đồ trộm cắp. Đúng là giống đàn bà, tham thật. Thị lùa nhanh tay vào túi và bày ngay đồ trộm cắp ra sàn. Đồ trộm cắp là những gì? 


***


Một bó bao ca pốt, bốn hàm răng giả, một tấm bằng tiến sỹ tình dục và thêm tấm bằng báo chí thật.

Trong tình thế trời cao đất dày của mấy thứ đồ chết giẫm kia, tôi hét lên than trách trời đất. Tiếng thét lanh lảnh của tôi vang xa, vang ra sân, vang ra khắp ngõ... Đúng lúc ấy đồng chí công an khu vực có việc gì đó, đi qua, nghe tiếng hét, giật mình, nhanh chóng tiếp cận mục tiêu. Nghé mắt nhìn qua khe cửa, nhìn thấy bốn hàm răng, một bó bao ca pốt, …. nằm trên nền nhà, dấu hiệu quá rõ một vụ phạm tội. Cách cửa bị đẩy tung, đồng chí công an xô vào, miệng dõng dạc hô:

- Đứng im!

Bất ngờ nghe tiếng quát, vợ chồng tôi giật bắn mình, ngã bổ chửng, chổng vó lên giời. Cùng vì tiếng hô to, ông trưởng ngõ lúc ấy đi tập thể dục sớm, thấy vậy, vội vàng tiếp cận luôn. Nhìn vợ chồng tôi nằm chổng bốn vó, còn đồng chí công an đằng đằng sát khí, đứng thế tấn, hai tay thẳng đơ đơ chĩa về phía chúng tôi, lại thấy mấy hàm răng, mặt ông ta tái kịt, miệng lắp bắp:

- Quân…quân!

Và ông ta đứng như trời trồng. Không biết ông ta sẽ đứng đến bao giờ, nếu không có đồng chí công an giục, đi gọi viện binh. Trong lúc trưởng ngõ cập rập chạy đi, đồng chí công an vẫn nguyên tư thế cũ và vợ chồng tôi tiếp tục giữ nguyên hiện trường nằm như cũ. Một thoáng, mấy đồng chí công an phường rầm rập kéo tới. Chỉ đến khi có đồng đội tiếp sức, đồng chí công an khu vực mới chuyển tư thế và hô: 

- Đứng dậy,….!

Vợ chồng tôi đút tay vào còng số tám. Đám vật chứng được mấy người thi hành công vụ cẩn thận nhón vào túi ni lông, nhón bằng đôi đũa kiếm được ở chạn bát góc nhà. Đấy là nghiệp vụ vân tay….. Biên bản lập ngay, người làm chứng là ông trưởng ngõ. Không hiểu ai thông tin cho, ông nhà báo hàng xóm cũng có mặt tác nghiệp, máy ảnh chớp chụp loe lóe, bút sổ ghi lia lịa. Ngoài tang vật trên, khám khẩn cấp, còn thu được trên gác xép một tá những kìm nhổ răng, dao mổ mồm, một bó tướng tranh ảnh khỏa thân, một xếp thư nữa.

Trước khi ký biên bản, vì được tháo còng số tám, tôi nhanh tay lận ví, kín đáo dúi vào túi đồng chí công an 100 ngàn, liền bị từ chối ngay, lại còn bị thu làm tang chứng và ghi vào biên bản thêm tội hối lộ. Vợ chồng tôi bị dong đi trong sự tua túa chỉ trỏ, bàn tán của láng giềng, đi trong ê chề, vợ chồng một kẻ phạm tội. Thoáng tôi nghe tiếng dân ngõ xì xào: Quân… quân giết người. Ơ kìa, sao lại giết người? Có ai giết nhau đâu. Tôi chỉ trót ăn trộm thôi. Vừa định lên tiếng thanh mình, thì đồng chí công an đi bên cạnh cắt ngang: 

- Yên lặng! Cấm phát ngôn.

Thế là bị tạm giam. Trong tù tôi có thời gian ngẫm nghĩ, sao lại dại dột thế. Vợ con nó ở chật, sống khổ, nhiễm học sự xấu, thì mặc xác chúng. Sao lại đi ăn trộm cơ chứ. Đói cho sạch, rách cho thơm, các cụ dạy mãi rồi. Nghĩ mãi cũng thế thôi, tôi xoay ra quan sát căn phòng tạm giam. Trong lòng chợt nghĩ, các cụ nhà ta nhiều khi nói chả đúng. Một ngày ở tù bằng ngàn thu bên ngoài. Làm gì đến đận ấy. Đúng là trong tù vợ chồng tôi không được ngủ chung, đúng là trong tù không có điều hòa nhiệt độ, không có quạt máy, nhưng những điều như lâu nay ngoài đời hay đồn thổi: rệp, chăn dắt kiến, đầu gấu chào màn mở đầu chảy máu mũi,… làm gì có. Trong này sạch sẽ lắm, sạch như lau như ly. Còn cơm nước á? Thịnh soạn, có cả trứng, đậu, thịt, một bó tăm, khăn chùi mồm trắng toát, không nhôm nhoam thứ giấy mất vệ sinh dùng ở quán cơm bình dân đâu. Trong này cái gì cũng có, cũng bán, kể cả hàng trắng. 

Suất cơm tù, tôi chỉ xơi hết một phần ba. Thừa, chắc lại đổ cho lợn. Ai ăn cơm tù thừa. Tôi nghĩ bụng, lãng phí quá! Trong tù cũng lãng phí. Những kẻ có tội, việc gì phải cung phụng thế. Cứ hành, hành cho rõ khổ, mà chừa thói trộm cắp, phạm pháp đi. Còn tôi, đúng là có tội đấy, nhưng chỉ tội trộm cắp đám của nợ kia thôi, giỏi là đến mươi hôm tạm giam. Nghĩ vậy, tôi thấy tâm hồn thảnh thơi, liền gác chân lên làm một giấc. Tôi ngủ, ngủ qua đêm, tận khi ánh nắng buổi sớm mùa thu chiếu rọi qua song cửa sổ, mới bị đánh thức bởi tiếng rao ời ới của thằng cu bán báo dạo:

- Báo, báo đây. Báo có bài của nhà báo…
Tôi nghe, tác giả là ông nhà báo hàng xóm.

- Mua nhanh, không hết. Vừa bắt một nghi phạm. Tang vật gồm bốn bộ răng người, một bó ca pốt,…. Theo nguồn tin ban đầu, đây có thể là một vụ giết người dã man, giết nhiều người một lúc. Mua đi!

Trời ơi, thằng bán báo dạo kia, sao mày nỡ đổ tội cho ông. Tôi choáng váng. Đúng là báo viết về tôi rồi, đích thực viết về tôi rồi. Tôi từ thằng ăn trộm, thành ra kẻ giết người. Sao số kiếp tôi khốn khổ đến thế! Tôi lịm đi đến dăm phút, thì thoảng nghe tiếng gọi:

- Này, chú ơi. Chú đọc bài báo viết về chú đi. Một triệu, cháu sẽ về bảo con chú nó trả tiền. Đọc, đọc đi chú! 

Sau này tôi mới rõ, tại sao thằng bán báo dạo kia vào được đây, vào bán tờ báo, giá đến một triệu đồng cho một kẻ bị tam giam như tôi?

***

Trong nhà tạm giam, tôi đọc bài báo viết về tôi. Được đăng báo, ai chẳng thích! Nhưng với tôi, được đăng chả bõ. Đăng nhục, đăng nhã, thì khoái gì. Càng đọc tôi càng sợ, càng kinh. Tôi không thể đọc hết loạt bài báo viết về mình, chỉ lõm bõm đọc, các tội danh đại loại như sau:

- Giết người (bằng chứng bốn hàm răng, một tá kìm nhổ răng và dao mổ mồm - ấy là dụng cụ ngày trước hai thằng quý tử của tôi chuẩn bị hành nghề nhổ, trồng răng).

- Buôn bán bằng cấp (hai cái bằng).

- Chứa chấp tranh, ảnh kích dục, đồi trụy (một bó tranh, ảnh khỏa thân, chắc do hai ông kễnh nhà tôi rước về).

- Kinh doanh mại dâm (một bó bao ca pốt).

- Hối lộ người đang thi hành công vụ.

- Cư trú bất hợp pháp (tôi chưa chuyển hộ khẩu đến nơi nhà mới, vì căn nhà mua chưa có sổ đỏ).

- Gây mất vệ sinh môi trường (ông trưởng ngõ cung cấp thông tin: lũ vợ con tôi thường xuyên lục lọi thùng rác nhà hàng xóm, làm vung vãi rác ra ngõ).

- Khinh người, sống không hòa đồng, quần chúng với lối ngõ (vì tôi học mót kiểu chào văn hóa của cặp vợ chồng ông nhà báo và bà tiến sỹ kia).

- Tội trộm cắp năm tỷ đồng.

Nghĩa là nhiều, nhiều nghi tội lắm, đến mười mấy cái tội cơ. Chỉ riêng tội giết người (có khả năng giết mấy mạng, vì đến bốn hàm răng), nặng lắm – bốn án tử hình chưa hết. Chia ra cho vợ chồng, mỗi kẻ lĩnh một cái, vẫn còn thừa (hai thằng con tôi đang tuổi vị thành niên, chưa phải lĩnh).

Ngạc nhiên nhất là nghi tội ăn trộm năm tỷ đồng. Cái túi bé bằng lỗ mũi, chứa sao được lắm thế? Mà có chứa được, thì sức tôi, vác sao nổi năm tỷ đồng tiền mặt, lọ mọ đi trong đêm. Sao có đứa nào điêu ngoa đến thế, vu cho tôi cái tội tày đình ấy. Rồi tôi nghĩ, tôi ức, tôi căm đứa tố gian, tố điêu kia. Vì ức quá, nên sau này tôi cố công điều tra, mới vỡ lẽ, mới tìm ra kẻ tố điêu ấy và cũng phát hiện ra những người "giúp" tôi. Rồi tôi hiểu ra, tại sao một tờ báo, giá đến một triệu.

Ấy là con bé “cưng”, nhân ngãi nhân tình của lão nhà cao, cửa rộng kia. Con bé này là bớp chính cống. Không hiểu nó kiếm đâu ra mác "người mẫu". Công nhận, nó đẹp thật. Mặt đẹp, bụng đẹp, mông đẹp, gi gỉ gì gi cái gì cũng đẹp. “Người mẫu” chỉ là tạo mác thôi, nguồn thu nhập chính của nó là cặp bồ, cặp với các anh, ông, cụ, kị lắm tiền. Già cặp, trẻ cũng cặp, miễn là giàu tiền, giàu nhà. Lúc rỗi, không ai cặp, thì đi làm tình công nhật - mùa vụ. “Công nhật” ngày, “công nhật” bữa, “công nhật” người, trẻ, già “công nhật” tuốt. 

Ngay sau khi đọc bài báo viết về vụ trộm cắp của tôi, con “người mẫu” thấy đây là cơ hội vàng, liền viết đơn tố cáo. Nó tố rằng, trong cái túi mất trộm của nó, chứa đến năm tỷ đồng. Con này rất cáo. Nó tính rồi: nếu phải khai báo nguồn gốc số tiền ấy, thì quá dễ. Nghề của nó, tiền ức triệu, kiếm ra dễ như bỡn.

Thế còn mấy hàm răng giả, nó giải trình thế nào? Nó bảo ông già cặp bồ với nó, gửi nó giữ hộ.

Có lý.

Thế còn cái bằng cử nhân báo chí?

Do ông nhà báo hôm trước đi hú hí với nó, không tiền, cắm tạm.

Lại có lý nữa.

Còn tấm bằng tiến sỹ tình dục?

Bà tiến sỹ bị đánh ghen, chạy vãi tấm bằng ra đằng chân, thằng con trai đi đánh ghen giúp mẹ, túm được. Thằng này lõi đời, biết là tiền đấy, nên giữ lại. Một lần đến cửa hàng con “người mẫu” này chơi, vì hết tiền, nó cắm tấm bằng tiết sỹ nhặt được ấy. 

Rất có lý nữa. 

Thế thì con “người mẫu” sợ gì không tố, kiếm lấy dăm tỷ. 

Buổi sáng ngày thứ năm trong căn phòng tạm giam – mấy hôm nay tôi coi căn phòng này là nhà của mình rồi, tôi ngủ dậy, không nghe thấy tiếng rao ời ỡi của thằng cu bán báo dạo đăng vụ tôi giết người nữa. Mới có mấy hôm, tòa báo mà ông nhà báo hàng xóm làm việc, kịp phát hành liên tục mấy số (vì tin giật gân, bạn đọc gần xa nô nức mua xem, nên lượng phát hành tăng vùn vụt). Tôi nghĩ ngợi, chờ đợi và sốt ruột. Hay họ sắp mang mình ra tử hình chăng? Tử hình thì cũng phải xử, rồi luật sư bào chữa,… lắm thứ lắm. Và nếu tử hình, mình phải được bữa ăn đế vương – ân huệ cuối cùng của tử tù chứ. Tôi đã được ăn uống gì đâu. 

Lẻng xẻng, lách cách tiếng xích, tiếng khóa. Tôi sợ tái người đi. Khéo họ đến mang bữa cơm ân huệ? Rúm người lại, co người lại, tôi thu mình cho nhỏ như con kiến, mong họ vào, mà không nhìn thấy. Cửa mở, đồng chí công an bước vào. Ờ kia, sao đồng chí ấy thân ái thế. Nụ cười rạng rỡ trên môi. Tôi không tin nổi vào tai mình, khi đồng chí công an nói: Anh được tự do, vợ chồng anh được tự do! Trời cao đất dày ơi, vợ chồng tôi được tự do! Tôi có nghe nhầm không? 

Mấy hàm răng kia, sau khi kiểm tra qua các loại máy móc ngoại nhập hiện đại, công nghệ cao siêu, xác định rằng, nó là sành sứ, sản xuất ở làng gốm Thất Tràng - toàn răng gốm sứ. Lão già rước gái vào nhà kia, sau khi biết chuyện tố cáo của người tình, phân tích cho nó, năm tỷ, chứa sao hết được trong cái túi cỏn con ấy. Cô “người mẫu” mới ớ ra. Lão bảo nó bãi nại đi và còn nhắc tới lời hứa, tặng nó con mẹc, thế là nó làm đơn bãi nại. Trong đơn nó nhận rằng: Mấy hàm răng, đám bao ca pốt, nó nhờ tôi giữ hộ thôi. Vâng, mấy bộ răng giả kia mà lộ ra là của lão già, bà vợ lão biết, thì toi đời là cái chắc. 

Đám thư và hai tấm bằng, ông nhà báo sau mới hay là của vợ chồng mình, đâm lo. Bằng ấy không phải là của giả, mà kiến thức giả thôi và cái vụ đánh ghen của bà vợ tiến sỹ nữa, luận án dâm dục, lại còn đám thư từ chửi bới nhau nữa, lộ ra, thì nhục. Thế là ông ta cũng làm giấy xác nhận, nhờ tôi giữ hộ.

Vậy là chủ nhân ông của các loại tang vật kia, đồng loạt xúm vào xác nhận – họ nhờ tôi giữ hộ. Tôi thoát tội giết người và trộm cắp.

Ra tù, vợ tôi sướng như điên, cười như nghé. Công nhận, răng vổ mà cười, trông vẫn xinh, cô vợ tôi cứ tơn tởn ngó lên giời cười. Vợ chồng tôi vừa về đến nhà, ông trưởng ngõ ập sang luôn. Chao ôi, ông ta khóc, khóc sậm sùi đến mươi, lăm phút. Khóc xong, ông tâm sự:

- Khổ! Anh, chị khổ, oan quá! Nhưng… cái khổ bị giam oan của anh chị còn đỡ, chứ ngõ văn hóa chúng ta, còn khổ hơn. Trót bị nghi rồi, tai tiếng không gột được đâu. Thật tình, tôi khuyên anh chị, hãy bán, chuyển nhà đi./.



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004