Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






CHỌN MỘT LỐI TU



Ngày bé thơ, tôi đã nhìn thấy trên bàn thờ ở căn giữa nhà tôi khung ảnh chân dung một phụ nữ xinh đẹp. Trên đầu bà có vầng hào quang chiếu tia lóng lánh. Bà khoác tấm áo choàng trắng phủ dài trên thân thể tạo nên vẻ đẹp thanh thoát thánh thiện. Mỗi khi mẹ tôi có chuyện buồn vui, thường cầm nén hương quì dưới khung ảnh ấy lầm bầm cầu nguyện. Tôi hỏi mẹ đó là ai? Mẹ bảo là Quan Thế Âm Bồ tát, vị Phật bà từ bi luôn cứu khổ cứu nạn cho kẻ chúng sinh. 
Hóa ra nhà tôi thờ Phật.

Tôi không hề thấy mẹ đi chùa bao giờ cả. Trong lúc ấy, nhà Ti Ti hàng xóm thì hôm nào mẹ nó cũng vắng nhà.Tôi sang chơi, hỏi dần mới hay mẹ nó đi chùa cúng Phật. Ngày nào cũng đi từ 9 giờ sáng đến tầm 4 giờ chiều mới về. Ti Ti rủ rê tôi sang nhà nó chơi đủ trò từ ù mọi, đánh ô làng, nhảy dây hoặc chơi bán hàng…thật thỏa thích.

Nhưng cứ đến gần giờ bà mẹ về là nó lộ rỏ hẳn nét lo âu, thất thỏm rồi đột ngột tuyên bố ngừng chơi, xua tôi về như đuổi tà ma. 
Tình cờ một hôm do mãi thu xếp bộ đồ chơi mẹ tôi mới mua cho, bê qua cùng chơi với nó nên về muộn. Mẹ nó đã về đến. Khi nghe tiếng xe xích lô phanh rít ở cổng, nó vất bỏ chạy như biến vào bếp rồi tôi nghe tiếng lục cục mãi hoài trong ấy mà chẳng biết nó đang làm gì. Hóa ra mẹ nó giao việc mà mãi bận chơi nên nó đã quên béng. Thế là hôm ấy tận mắt tôi chứng kiến nó bị mẹ đánh đòn. Bà mẹ cao lớn đẫy đà mặt đầy son phấn vừa sa sả chửi rũa những lời thật chướng tai, vừa vung đôi đũa bếp bằng sắt khỏ lên đầu cô con gái ốm gầy không xót thương. Nó cong rút người run rẩy đưa hai tay lên đầu đỡ trận đòn. Tôi vất bỏ bộ đồ chơi, khóc òa chạy biến về vì quá kinh hãi.

Mẹ đón tôi, vội vã ôm tôi vào lòng dỗ dành vì lầm tưởng Ti Ti gây sự dành hết đồ chơi của tôi: “ Ti Ti dành hết đồ chơi rồi há? Thôi mẹ mua lại cho con bộ khác. Bộ ấy nhường cho Ti Ti” . Tôi lắc đầu rồi kể lại sự việc, mẹ chặc lưỡi than: “ Bà ấy quanh năm đi chùa mà sao lại cư xử hung bạo với con cái đến thế! Không yêu chồng con trong nhà thì sao có thể yêu thương kẻ xa lạ ngoài đường được?”. Chị Tư giúp việc vốn tính thẳng thừng, góp thêm lời nhận xét: “ Tu gì mà tu. Miệng nam mô mà bụng đầy bồ dao găm. Đánh con vũ phu thế có ngày tôi kêu công an còng tay”

Từ ấy, tôi bắt đầu cảm thấy rờn rợn khi tiếp xúc mẹ Ti Ti. Vậy mà có những lúc các Sư đến viếng nhà, bà ấy thoát hẳn cái lốt của mụ chằng tinh. Miệng dạ dạ thưa thưa cái giọng ngọt ngào kéo dài rồi sẳn sàng cúng tiền công đức từng xấp dày cộm làm tay tôi nổi cả da gà.

Có hôm tôi hỏi mẹ: “ Mẹ ơi nhà mình thờ Phật mà sao mẹ không đi chùa?”
Mẹ mĩm cười xoa đầu tôi rồi dịu dàng bảo:” Phật ở khắp nơi. Trên chùa có Phật. Nhà ta cũng có Phật. Trong trái tim của mỗi con người đều có Phật. Ta cứ làm theo lời Phật dạy là sẽ thành con nhà Phật con ạ. Mẹ chưa đi chùa được vì mẹ còn bận bao việc phải chăm lo cho bà nội con đã liệt giường nhiều năm qua, cho cha con miếng ăn giấc ngủ đàng hoàng để đủ sức ngày ngày lao động kiếm ăn cho cả nhà và các con ăn no ngủ kỹ để chóng lớn, học giỏi, ngoan ngoãn mẹ mừng. Bao giờ các con khôn lớn, mẹ đến chùa cũng chưa muộn.”.

Rồi mẹ dạy tôi làm những điều theo lời Phật dạy. 
Phật dạy ta phải từ tâm, biết thương yêu kẻ bất hạnh hơn mình, biết kính trên nhường dưới… Mẹ tôi vốn xưa con nhà phố thị, mặc áo trắng nữ sinh đi học trường Đồng Khánh. Nhưng khi lấy cha tôi con nhà nông nghèo khó, mẹ đã biết hy sinh tất cả cho chồng con. Gặp buổi chiến tranh loạn lạc, hai vợ chồng bác cả tôi bị giặc càn giết chết, để lại đứa con thơ đỏ hỏn. Mẹ đã dang rộng vòng tay đón đứa cháu côi về nuôi dưỡng nên người. Rồi bà con chòm xóm, họ hàng làng mạc khi có ai gặp cảnh cơ hàn, cơ nhỡ mẹ đều hết lòng giúp đỡ.

Có hôm hai mẹ con đi qua ngã tư đường, gặp lúc một bác cụt chân chống nạng cùng đi qua, mẹ vẻ bày tôi cách dẫn giúp bác ấy đi trên lối vạch dành cho khách bộ hành để băng qua an toàn. 
Nhà tôi một tháng ăn chay mấy ngày. Mẹ lại dạy tôi nấu món chay. Mẹ luôn động viên cả nhà ăn chay để phần nào hạn chế việc sát sanh. Lời mẹ như còn đâu đây bên tai tôi hôm nào hai mẹ con cùng ngồi nấu cỗ chay: “Con gà con vịt nó cũng có linh hồn. Nó cũng biết đau khi ta vặt lông cắt cổ…các con ạ.”

Điều mẹ dạy đã thấm vào tim tôi. 
Cũng như mẹ, tôi chưa một lần đến chùa qui y làm con nhà Phật, nhưng tôi nhớ lời mẹ dạy không bao giờ làm thương tổn một ai. Có người chê tôi khờ dại, để người này người nọ lấn át mình trên đường đời danh vọng...Nhưng tôi vẫn cảm thấy mình thật hạnh phúc. Tôi làm nghề dạy học. Học trò tôi có đứa đã biết ăn cắp tiền của bạn bè ngay trong lớp học. Thay vì soát túi để đưa ra kỷ luật trước sân trường, tôi đã tự nguyện rút tiền lưng còm cõi của cô giáo nghèo ra trả hết cho kẻ mất, để kẻ ăn cắp tự thấm thía lỗi lầm. Hai mươi năm sau kẻ cắp năm xưa đã thành người hữu ích cho đất nước, em đã quay về tìm tôi để quì gối xin cô giáo tha thứ mọi lỗi lầm. Phải chăng đó là điều Phật dạy mà mẹ đã truyền qua máu huyết tôi để hôm nay khi dừng chân làm sứ giả ẩm thực chay trên hệ thống chùa trên đất Bắc, tôi đã vụng về không biết phải lạy Phật như thế nào. Tôi thật thà thú nhận với nhà sư: 
“ Bạch Thầy! Tuy con đi dạy món ăn chay nhà Phật cho quí Tăng ni, Đạo tràng.. .nhưng thật tình con chưa một lần đến chùa qui y, chưa thuộc một bài kinh kệ nào cả. Xin thầy dạy vẻ, sửa sai cho con nếu con vụng về làm điều gì không phải phép”.

Sư ông hiền lành đáp lại lời tôi: “ A Di Đà Phật! Cô đã là con nhà Phật rồi đấy cô giáo ạ. Bởi đi truyền dạy nấu chay là cũng góp phần làm theo lời giáo huấn của Đức Phật từ bi, cho sinh linh bớt đau khổ!”
Tôi thắp nén hương tiến đến quì dưới Phật đài lầm bầm khấn vái:


Nam Mô A Di Đà Phật!
Nam mô Quán Thế Âm Bồ Tát!


Xin cho con chọn lối tu này vì con biết trong tim con đã có Phật!


* Ảnh tác giả làm Sứ giả ẩm thực chay thuần Huế tại Hệ thống các chùa Yên Tử




. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ Huế ngày 28.5.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004