Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





ĐỢI




N gười này đợi người kia, cả một đời cứ mãi miết đợi nhau

Con người thì phải đợi dù có là ai, người ta đợi nhau, người ta đợi hoàng hôn, đợi bình minh, đợi một cơn gió thoảng


Tuổi thơ tôi đợi mẹ đi chợ về chắc sẽ có chút quà, một viên kẹo cau, một cái bánh bò, gói xôi đường


Lớn lên tí nữa lại đợi Ba về chở ra phố trên chiếc xe Mobylette màu xanh ngọc, sẽ được bữa ăn ngon, Ba hay nói là đi "kéo ghế "

Khi biết chải tóc ngược, thập thò đứng đợi trước cổng trường

Mười lăm tuổi, xa nhà, tôi đi miết, tôi đợi những lá thư

Nhiều năm sau

Có những đêm thức trắng đợi bình minh lên

Có những buổi chiều lê thê, đợi màn đêm buông xuống


Tuổi bốn lăm lại quay về ngôi trường cũ đứng đợi. Đợi tà áo dài trắng phất phơ bên kia đường, đợi một nụ cười duyên dáng của cô nữ sinh xinh đẹp đồng huyết, con gái


Vài năm sau lại đợi mùa xuân, mùa hè, đợi một tiêng còi vào ga để nhìn một nụ cười

Đợi mầm xanh trên hạt giống vừa gieo, đợi cánh hoa vàng sắp nở

Và cứ vậy, tôi đợi những điều nhiều khi không thể suốt cả đời cho đến khi đầu bạc

Hai mươi ba năm đợi ông bạn thực hiện một lời hứa tặng hòn non bộ đặt trên sân thượng nhà mình


Bây giờ mỗi ngày vẫn đợi, đợi một thế hệ thứ ba lớn lên từng ngày, một thế hệ sẽ làm nên điều kì diệu

Đợi biển trong xanh hơn, đợi những đoàn tàu đánh cá trở về bình yên, đợi núi rừng lại sum xuê cây lá


Và tôi đợi

Đợi tiếng hò reo mừng vui thanh bình trong nắng sớm, bọn trẻ con tung tăng trên cỏ xanh, trong nắng vàng mà không âu lo những điều bất trắc

Tôi đợi tiêu tan những bất công, dối trá, người ta sống với nhau thật thà yêu thương, người ta lại hát vang khúc đồng dao giữa đêm khuya trên đường làng, trên con đường cái quan

Tôi đợi tiếng còi vào ga rộn rã tiếng cười


Và tôi đợi

Trong âu lo tôi đợi đến hơi thở cuối cùng

Tuổi thơ tôi đợi mẹ đi chợ về chắc sẽ có chút quà, một viên kẹo cau, một cái bánh bò, gói xôi đường

Lớn lên tí nữa lại đợi Ba về chở ra phố trên chiếc xe Mobylette màu xanh ngọc, sẽ được bữa ăn ngon, Ba hay nói là đi "kéo ghế "

Khi biết chải tóc ngược, thập thò đứng đợi trước cổng trường

Mười lăm tuổi, xa nhà, tôi đi miết, tôi đợi những lá thư

Nhiều năm sau
Có những đêm thức trắng đợi bình minh lên

Có những buổi chiều lê thê, đợi màn đêm buông xuống

Tuổi bốn lăm lại quay về ngôi trường cũ đứng đợi. Đợi tà áo dài trắng phất phơ bên kia đường, đợi một nụ cười duyên dáng của cô nữ sinh xinh đẹp đồng huyết

Vài năm sau lại đợi mùa xuân, mùa hè, đợi một tiêng còi vào ga để nhìn một nụ cười

Đợi mầm xanh trên hạt giống vừa gieo, đợi cánh hoa vàng sắp nở

Và cứ vậy, tôi đợi những điều nhiều khi không thể suốt cả đời cho đến khi đầu bạc

Hai mươi ba năm đợi ông bạn thực hiện một lời hứa tặng hòn non bộ đặt trên sân thượng nhà mình

Bây giờ mỗi ngày vẫn đợi, đợi một thế hệ thứ ba lớn lên từng ngày, một thế hệ sẽ làm nên điều kì diệu, đợi biển trong xanh hơn, đợi núi rừng lại sum xuê cây lá

Và tôi đợi
Đợi tiếng hò reo mừng vui thanh bình trong nắng sớm, bọn trẻ con tung tăng trên cỏ xanh, trong nắng vàng mà không âu lo những điều bất trắc

Tôi đợi tiêu tan những bất công, dối trá, người ta sống với nhau thật thà yêu thương

Tôi đợi tiếng còi vào ga rộn rã tiếng cười

Và tôi đợi

Tôi đợi đến hơi thở cuối


4/4/2018



@.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ ĐàNẵng ngày 14.4.2018.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004