Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới







NƠI QUÁN BIA





N gày nào mà gã không ngồi ở cái bàn ngoài bìa cùng đó! Chiếc xe đời cũ đã được tút tối đa, để ngay trước mặt. Trên xe treo sẵn 2 cái nón bảo hiểm chẳng lấy gì làm mới, khiến người ta nghĩ ngay chủ nhân nó phải là một bác tài xe ôm…

Thì gã chạy xe ôm chứ còn gì nữa! Và chiều tối nào chẳng ngồi ở đây, quất xong 5 chai bia mới về. Khi “giờ thiêng” đến, dù có trúng mánh, gã nhất định cũng không chạy thêm dẫu chỉ một cuốc. Trừ khi, có ai đó nhăn nhó vì đau chân, muốn về nhà gần đâu đó mà chẳng dám gọi xe, bởi biết chắc không có tay xe ôm nào chịu chở một đoạn quá ngắn như thế, thì gã mới tạm ngưng chầu bia cô độc ấy, chở người ta về mà… không thèm lấy một cắc!

Gã lấy làm lạ, sao hôm nay mình say thế! 5 chai với gã chẳng là gì, nhưng gã chỉ uống vậy thôi để “giữ sức khỏe”. Ấy là gã nói với bà chủ quán, khi có hôm bà thắc mắc. Hôm ấy, xớ rớ làm sao mà gã rơi mất bóp. Xong chầu bia, gã ới bà lại:

- Tui để xe đây… thế mạng, rồi chị cho tui về nhà lấy tiền ra trả, vì bóp rơi mất rồi!

- Mai trả cũng được mà!

Nhưng gã nhất định đứng lên, định đi bộ thật, khiến bà nọ í ới:

- Thì chú lấy xe đi đi… Có bao nhiêu đâu mà…

Bất đắc dĩ, gã mới nhe răng cười lần đầu tiên với bà chủ quán, rồi nổ máy xe. Chỉ chừng 20 phút, gã đã chìa tiền cho bà chủ, miệng bóp bép:

- Tính tui sòng phẳng chị ơi! Không trả, biết đâu đêm nay tui chết thì sao…

- Uống thêm không?

- 5 chai thôi! Còn giữ sức khỏe nữa chứ!

Vậy mà chiều nay, gã nuốt không trôi cữ bia quen thuộc đó. Bởi, dù bia có đắng, thì cũng không đắng bằng lòng gã lúc này. Cả ngày nay, gã chẳng chạy thêm cuốc nào, trừ những cuốc “mối”. Gã còn bận đi vay tiền. Mà chẳng cha căng chú kiết nào chịu cho gã vay cả. Gã cũng thừa biết, tướng tá mạt rệp của mình là nguyên nhân mọi việc! Vay cả ngàn “đô” chứ ít gì! Mà “đô” cơ, chứ không vay tiền Việt, trời ạ! Gã nhếch mép, nửa buồn cười về chính mình khi khổng khi không lại đi vay đô la với lý do dằn túi cho con mình khi nó, vài ngày nữa sẽ lên đường du học ở Mỹ, nửa chán cái mớ đời đầy những kẻ hoặc “tao làm gì có tiền”, hoặc bĩu môi nghi ngờ về việc, kiểu như gã mà có con học giỏi đến thế sao…

Mấy lần gã phải cắn môi lại kẻo nước mắt người bặm trợn tuôn ra. Gã xoay xoay cái ly đã nhạt nhách, mà ngao ngán cho thứ bia đắng đót dị kỳ ấy. Bà chủ quán tiến lại:

- Đá không…?

Thấy gã không nói gì, bà để sô đá nhỏ lên bàn:

- Có chuyện gì mà chú có vẻ buồn vậy…

Thế là gã xổ ra một tràng, có đủ đầy tiếng lóng, tiếng chửi thề bực tức. Bực cho mình, vì nghèo mà chẳng giúp đỡ gì được con cái, bực vì những lý do người ta nại ra để không cho gã mượn tiền. Rồi gã trố mắt, thẫn thờ khi nghe bà ấy nói tỉnh bơ:

- Không ai cho chú mượn, thì tui cho, chứ có sao đâu?

- Chị mà cho tui mượn ư! Chị còn không biết tui ở thuê nữa kìa! Giỡn hoài bà…

Rồi gã cười sằng sặc, nhe hàm răng đã quá nửa đóng xong cuộc đời hương phấn. Bà nọ nghiêm giọng:

- Chú “khi” tui không có tiền ư! Gì chứ 1000 thì có ngay, không lãi liếc gì hết! Và bao giờ trả cũng được! Nếu ngại, thì cứ trả góp cho tui mỗi ngày 50 ngàn, được không?

Bây giờ, thì mắt gã dịu xuống, bia chẳng còn đắng nữa. Gã rừng rực uống trọn chai bia dở dang rồi nhẹ nhàng:

- Chị nói thiệt hả?

- Uống xong đi rồi nói chuyện! Chầu chiều nay, tui bao!

Gã không bao giờ để ai bao bia, hay bao bất cứ thứ gì, vì gã coi việc để người khác bao là tự đánh mất tư cách. Gã lật đật, dúi vào tay bà chủ tiền, bắt bà phải cầm cho bằng được. Rồi bà lôi hắn vào quầy. Xong, loay hoay gì đó trong nhà. Khi trở ra, một tay chìa cho hắn cuốn sổ, một tay cầm xấp đô la rất… thật:

- Chú ghi cho tui mấy chữ vô đây nhé…

Gã bỗng… cà lăm:

- Em… em…

Gã cà lăm vì lần đầu tiên, gã gọi bà ấy bằng “chị”, xưng “em”:

- Thôi, em chẳng viết đâu, vì chữ xấu lắm, lại đang say nên viết chẳng khác gì gà bới đâu…

- Nếu chú nghĩ vậy, thì sáng mai ra đây, tui cho mượn. Đừng ngại…

Gã lái xe về mà như thiên thần bay trên đôi cánh, vừa nhẹ nhàng lại vừa… an toàn trên xa lộ. Nhưng chồng bà bán quán, cùng lũ khách nhậu quen biết chuyện, thì nhao nhao:

- Bộ bà khùng hay sao mà cho thằng đó mượn tiền?

Tiền của tui, tui muốn làm gì thì kệ tui đi mấy cha! Dzô!

Bà ực trọn ly bia. Bà chẳng muốn phiền lòng khách hàng. Vì nhờ họ bà mới có tiền để dành mà cho gã xe ôm vay đấy chứ. Còn chồng bà, bà chỉ nói:

- Tui thấy tội nghiệp nên cho chú ấy mượn. Với lại, đó là con người biết lo lắng cho gia đình mà…

- Tại tui sợ mất!

- Mất gì! Có số má hết, ông ơi!

Sáng hôm sau, gã chở cả vợ ra nữa, cứ như là minh chứng cho mục đích việc vay đô la của bà. Vừa ngồi chưa ấm chỗ, bà đã xỉa tiền:

- Nè, tiền nè, đếm đi!

- Cám ơn chị! Em dắt vợ em ra, để cổ ký giấy nợ, chứ chữ em xấu tàn tệ luôn!

- Khỏi giấy má gì hết! Hôm qua, tui kêu chú ký giấy, vì sợ chú say. Nhưng bữa nay, vì chú không say, thì khỏi ký nhé!

Gã trố mắt nhìn thiên-thần-ngoài-đường của mình. Gã thật sự ngạc nhiên vì không ngờ, trên đời này còn có người dám tin tưởng vào kẻ khố rách áo ôm như gã…

Đến nỗi, sau đó, gã… đi xưng tội! Vì 20 năm qua, gã bỏ quên Chúa mất rồi…

Rồi, gã toét miệng cười, nhe hàm răng mới sơn sửa lại:

- Vậy mà, không ngờ, chỉ trong 10 tháng, tui trả xong nợ của bả. Sạch sành sanh!

- Thế, ông còn uống ở quán bả không?

- Còn chớ! Mối mà!

- Ngày mấy chai?

- Thì cứ như cũ, năm chai một chiều. Uống xong là về ngủ!


24.03.2018



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 08.4.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004