Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới







“SẾP HẮC ÁM” CỦA TÔI!





(Tiếp theo DUYÊN PHẬN ĐẦU NĂM)




C huyện tôi chưa lấy được chồng luôn là lo lắng của mẹ tôi, vào thời điểm này.

Theo logic “suy bụng ta ra bụng người”, mẹ tôi đinh ninh đấy cũng là nỗi buồn lớn nhất của tôi. Chẳng thế mà cứ thấy mặt tôi rầu rĩ là bà lặp lại câu cũ rích để an ủi:

-Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, con ạ. Là duyên phận cả. Đúng duyên đúng phận mới thành được với nhau…

Mẹ tôi không bao giờ hiểu được điều đang dày vò tôi: chọn lựa giữa hai chàng trai. Thì ra, điều làm tôi vô cùng đau khổ không phải chưa lấy được chồng, mà chính là được hai người cùng lúc nói lời yêu.

Thật vậy, sau câu tỏ tình nhẹ nhàng mà sâu sắc như tính cách vốn có của người thứ hai, tim tôi như vỡ ra, ngổn ngang cảm xúc trái chiều: hạnh phúc, lo lắng, ngờ vực… Hạnh phúc biết mình được yêu. Lo lắng bởi sẽ gây thất vọng cho một chân tình. Ngờ vực do chưa hiểu rõ tình cảm nào là tha thiết nhất?

Nhiều ngày sau đó, tôi vẫn còn bấn loạn không biết làm sao cho tốt đẹp mọi bề. Tôi giống bà khách khó tính đứng trước món hàng chỉ được quyền mua một, nên cứ đặt xuống cầm lên cân nhắc mãi chưa chọn xong! Ngày lẫn đêm, tôi đau đáu băn khoăn, để rồi như lời một câu thơ, hai chàng trai “như hai giọt nước” cho lòng tôi “nghiêng bên nào cũng thấy long lanh…” (*)

Tạm thời, tôi phải đổi sim điện thoại để khỏi nhận cuộc gọi hay tin nhắn của cả hai người. Vì tôi sợ nếu họ đặt lại câu đã hỏi, tôi không biết trả lời sao.

Có vài lần, một người đã đến công ty tìm tôi. Tôi sợ, trốn biệt, nhờ đồng nghiệp trả lời thay. Tôi dựng ra những chuyến công tác liên miên, xa xôi và dài ngày để cắt luôn hẹn hò quen thuộc. Người ta khi yêu trở nên tốt hơn, còn tôi tệ hại đi, chỉ vì tình yêu… thừa một người. Thật cám cảnh!

Tôi chỉ còn biết đặt trông cậy vào trái tim, chờ nó mách bảo tôi.

Nhưng đáng thương cho cả tôi lẫn trái tim yếu đuối của tôi biết mấy! Mỗi khi nó vừa thỏ thẻ lên tiếng là lý trí hùng hổ phản bác, đưa lập luận đanh thép để đe dọa, để dập tắt. Thế là lập tức cả hai chúng tôi -tôi và trái tim bé bỏng - sợ hãi, nín thinh, không còn chút phản kháng.

Những lúc như thế, lý trí vừa đạo mạo như nhà truyền giáo rao giảng chân kinh, vừa thành luật sư trưng đủ lý lẽ sắc bén bênh vực người yếu thế, vừa là vị quan “mặt sắt đen sì” nghiêm khắc kết án tội nhân. Có khi y hệt một mụ vợ lắm điều, cay nghiệt và hay ghen!

Chiến trường không tiếng súng” âm thầm để lại hậu quả đáng buồn cho cả hai phía: tim đau, óc mệt.

Trái tim đau vét của tôi không ít nước mắt. Tôi vốn dễ khóc mà lại khóc dai, thời gian này càng thường xuyên rơi lệ. Ngay bàn làm việc. Khi đang ăn. Trong chiêm bao… Khóc bởi bế tắc. Khóc do thương thân. Khóc vì… nhớ anh. Rất nhớ! Càng bị kìm nén, nỗi nhớ càng da diết hành hạ tôi khổ sở. Nên tôi sút người nhanh chóng. Vài đồng nghiệp đã nhận xét lúc nào thấy tôi cũng “ủ ê, ngơ ngác như đi trên mây”!

Óc mệt mỏi dĩ nhiên ảnh hưởng không nhỏ tới công việc, đe dọa nghiêm trọng cả… nồi cơm. Tâm trạng càng thêm bất an, tôi làm việc mà nhầm lẫn lung tung, sai sót liên tục khiến Sếp rất giận, mấy lần đã phê bình công khai ở buổi họp đầu tuần khiến tôi xấu hổ và áy náy. Tôi có chủ ý thế đâu. Chẳng qua lúc tâm bối rối thì đầu óc cũng lãng đãng, quên trước nhầm sau.

Bắt tôi sửa đi sửa lại tài liệu nhiều lần quá, Sếp càng cáu, mặt khó đăm đăm, trán luôn nhăn tít. Vốn trước giờ, Sếp có dễ tính đâu, cả công ty đặt biệt danh vẫn gọi lén “Sếp hắc ám” đấy thôi!

Tính Sếp rộng rãi, ngày lễ tết đều thưởng cho nhân viên hậu hĩnh nhưng trong công việc đòi hỏi rất nghiêm ngặt. Ai làm việc đó, không được xao nhãng, tắc trách. Chỉ cộng nhầm một số lẻ hàng thập phân hay một câu đặt sai ngữ pháp là đủ cho Sếp bắt lỗi, quở trách.

Thỉnh thoảng có nhân viên nào phạm lỗi bị Sếp gọi vào gặp riêng, chúng tôi lại rụt cổ le lưỡi nhìn nhau, ngầm hiểu một “cơn địa chấn” ra trò đang diễn ra bên trong cánh cửa phòng đóng kín.


* * *


Buổi sáng nay, tôi vừa đến công ty đã có lệnh Sếp gọi vào phòng Sếp gấp. Tôi càng căng thẳng, hồi hộp một linh cảm xấu.

Chờ tôi khép nép ngồi xuống ghế ngay ngắn rồi, Sếp hất hàm hỏi:

-Em còn muốn tiếp tục làm ở đây không? Nếu muốn nghỉ việc, em có thể gửi đơn cho anh ngay hôm nay.

Tôi tái mặt, ngồi im thin thít.

-Cho em mười lăm phút cân nhắc thấu đáo rồi trả lời.

Không cần đến mười lăm phút, tôi ấp úng nói:

-Em… xin lỗi… Em không muốn nghỉ việc… Chỉ là em…

Hình như môi Sếp thoáng một nụ cười bí hiểm:

-Nhưng em không thể làm việc mà đầu óc lơ mơ thế được. Lúc nào em cũng thẫn thờ ngơ ngẩn như đi trên mây. Em có nhớ đã gây sai sót bao nhiêu bản kế hoạch của anh rồi không?

Tôi cúi mặt, lí nhí:

-Em xin lỗi… Em sẽ cố gắng không nhầm lẫn nữa.

-Vấn đề không phải xin lỗi hay cố gắng mà phải tìm nguyên nhân khiến em xuống tinh thần như vậy.

-…

-Nào, thành thật cho anh biết: em đang có rắc rối gì?

-…

-Có phải gia đình em gặp khó khăn không?

-Dạ không.

-Hay em xích mích với đồng nghiệp?

-Hoàn toàn không ạ.

-Sức khỏe em…

Tôi vội đỡ lời:

-Em không có bệnh gì.

Sếp gật gù:

-Vậy anh hiểu rồi. Lại chuyện tình cảm thôi. Em và người yêu đang giận nhau, phải không?

Sếp gợi lại làm tôi chạnh lòng, muốn khóc quá. Tôi chớp mắt cắn môi, cúi mặt không biết nói sao.

-Hừ, ai đang yêu chẳng thế? Giận rồi thương, thương rồi giận, lòng vòng như trẻ con chơi bịt mắt bắt dê... Anh không nghĩ chuyện nhỏ nhặt ấy lại ảnh hưởng đến em nặng nề vậy.

Chuyện nhỏ nhặt” ư? Không, với tôi là đại sự, có thể gây tai họa khôn lường đấy, Sếp ạ!

Thấy tôi im lặng mãi, Sếp giục:

-Nói đi chứ! Chuyện thế nào?

-!

-Những trục trặc tình cảm không nên giữ âm thầm trong lòng một mình, em ạ... Nói đi, biết đâu anh có cách gỡ rối cho.

Sếp có lý. Tôi ôm ấp tâm sự một mình chẳng ích lợi gì, ngày thêm bế tắc. Cần có một ai đó thấu cảm, chỉ cho tôi hướng giải quyết trọn nghĩa vẹn tình. Sếp hơn tôi cả chục tuổi, khôn ngoan, đĩnh đạc, nhất định đầy kinh nghiệm tình trường, giúp tôi nhận ra vấn đề cách sáng suốt nhất.

Thế là tôi đánh bạo ấp úng kể với Sếp điều nan giải của mình.

Sếp chăm chú lắng nghe rồi lại mỉm một nụ cười bí hiểm, khẽ hắng giọng:

-Có gì khó đâu? Dễ ợt!

Tôi mừng rỡ, hí hửng hỏi ngay:

-Dễ lắm hả anh?

-Ừ. Trường hợp như em đâu hiếm, thiên hạ đầy ra! Để anh cố vấn cho, em hãy chọn…

Mặc tôi đang háo hức chờ nghe, Sếp chợt ngưng lại vài phút rồi mới nheo mắt, thủng thỉnh buông một câu tinh quái:

-… người thứ ba!

Tôi ngỡ ngàng, kêu lên:

-Là sao? Người thứ ba ở đâu ra?

-Ở đây chứ ở đâu!

-?

-Là anh!... Anh yêu em từ lâu, em không biết à?

Tôi xanh mặt, tay run lên, đã bấn loạn càng bấn loạn hơn.

Sếp tỉnh bơ, nói tiếp:

-Đang phân vân giữa hai chàng trai thì tốt nhất là chọn… chàng thứ ba, em ạ!

Tôi thầm kêu: “Tốt nhất” cái gì chứ? Hai người đủ làm khổ tôi rồi, thêm Sếp nữa chắc tôi… tan tành như xác pháo!

Mà có thật Sếp yêu tôi không? Bao lâu nay tôi nghĩ Sếp đối với tôi cũng như với mọi người khác trong công ty, thuần túy do công việc thôi, không ngờ… Thế này thì đã rối càng thêm rối, mối tơ vò chưa gỡ xong lại chằng chịt thêm mối khác!

Ý nghĩ ấy khiến lòng tôi bỗng rưng rưng, lại muốn khóc quá. Hình như mắt tôi đã bắt đầu nhòe ướt. Nếu bây giờ nhìn thấy tôi trong bộ dạng thất thần này cắm đầu chạy ra như ma đuổi từ phòng riêng của Sếp, chắc chắn mọi người sẽ tưởng tượng ra rất nhiều chuyện thị phi, gay cấn. Do đó, tôi đành chịu trận ngồi chết lặng trên ghế, không cả nhúc nhích.

Chợt, Sếp cười phá lên:

-Khóc rồi à? Vì sợ hay vì cảm động đấy?... Anh đùa thôi, không có chuyện yêu em đâu…

Tôi ngỡ ngàng không hiểu.

-Lúc nào anh cũng xem em như em gái... Anh sắp cưới vợ rồi... Yên trí đi, anh chỉ giỡn cho vui thôi.

Rồi Sếp đổi giọng, rất nghiêm túc:

-Em còn băn khoăn không biết nghiêng về ai, nghĩa là em chưa yêu ai cả. Nếu yêu rồi, em sẽ chọn được ngay, không đau khổ dằng xé như thế.

Tôi thật thà khai báo:

-Em suy nghĩ mãi cũng không biết nên nghe theo lý trí hay trái tim?

Sếp lại nheo mắt, tinh nghịch:

-Nếu muốn đi buôn thì em nghe lý trí còn muốn yêu thì nghe trái tim, vì yêu là chuyện của trái tim mà.

Nhìn mặt tôi hoang mang, Sếp phì cười:

-Không đùa nữa, anh nói nghiêm túc đây: hãy nghe trái tim mách bảo, nó nhạy cảm hơn em tưởng nhiều lắm đấy. Nhưng đừng bỏ qua nhắc nhở của lý trí, có biết không? À, vậy là anh hiểu tại sao em đau khổ rồi. Vì em đặt tình và lý vào thế đối nghịch một mất một còn, thay vì để cả hai song hành hỗ trợ nhau.

Tôi nhăn nhó:

-Anh nói văn hoa quá, em chưa hiểu.

Sếp tặc lưỡi:

-Cứ suy nghĩ sẽ hiểu. Em ơi, lý trí phải đặt ra những dự phòng chứ, đó là nhiệm vụ của nó mà. Không phải để hù dọa, chỉ nhắc ta chuẩn bị chu đáo, có giải pháp ứng phó nếu bất trắc xảy ra. Thế thôi.

Vậy là tôi đã biết mình có thể nghiêng về ai rồi, lúc nào tôi chẳng nhớ anh da diết? Chỉ vì còn chút nghi nan nên lòng tôi nặng nề, không thanh thản.

-Anh hiểu cảm giác đó. Là em chưa chắc chắn người ta có đủ chân thành không. Khó gì mà không nhận ra? Người yêu ta chân thành là người làm mọi điều cho ta vui vẻ, hạnh phúc. Nói gọn lại: trong tình yêu, đó là người không vị kỷ, chỉ vị tha. Còn nữa, cảm giác nặng nề trong lòng em cũng bắt nguồn từ nỗi sợ đang tình yêu đổi thành tình… hận. Em đừng lo! Nếu thật sự yêu em, người ta không thù hận em đâu, dù sẽ rất buồn…

Tôi bùi ngùi:

-Em không muốn làm tổn thương người nào, anh ạ.

Sếp khẽ nhún vai, gõ gõ cây bút đang cầm trên tay xuống mặt bàn:

-Đành thôi, không thể tránh được. Tình yêu luôn luôn chỉ là một, không phải món hàng để em có thể cùng lúc chọn cả hai. Hoặc một người tổn thương hoặc cả ba cùng đau khổ vì bế tắc như bây giờ… Em suy nghĩ thấu đáo đi rồi sẽ biết phải làm gì.

Tôi biết phải làm gì rồi, nhưng vẫn còn một câu cần Sếp giải đáp:

-Em quen anh ấy lâu rồi mà vẫn ngần ngại chưa muốn cưới. Anh có nghĩ là vì thời gian em tìm hiểu anh ấy chưa đủ không?

Sếp ngẫm nghĩ khá lâu mới thong thả đáp:

-Trả lời câu này hơi khó đấy, vì có thể đúng với người này mà không đúng với người kia. Theo anh nghĩ: đủ thời gian không quan trọng bằng tình yêu đủ đầy chưa?

Nghiền ngẫm từng lời khuyên của Sếp, tôi vỡ ra nhiều điều. U uất tan dần cho lòng tôi lại rạt rào, mơn mởn non tươi.

Lúc tôi chào định đi ra thì Sếp ngăn lại:

-Khoan đã. Anh còn hai chuyện cần nói với em, kẻo muộn… Đây cũng là hai mệnh lệnh buộc em phải chấp hành…

Tôi hồi hộp, đứng ngây ra nhìn Sếp, lo lắng và bồn chồn.

Sếp mỉm cười:

-Thứ nhất: Anh không muốn công ty mất một nhân viên giỏi như em. Thứ hai: tháng sau anh mời đám cưới, em phải đến cùng bạn trai, cấm đi một mình đấy.

Tôi cũng mỉm cười. Sếp tốt bụng lại vui tính nhỉ? Từ nay còn ai gọi “Sếp hắc ám” nữa không?

Tôi thầm ân hận đã nghĩ sai về Sếp nhiều quá. Giờ mới nhận ra Sếp rất tâm lý, tình cảm chan hòa với nhân viên. Nếu Sếp đòi hỏi cao trong công việc cũng chỉ là phương pháp đào tạo nâng cao trình độ nghiệp vụ cho chúng tôi.

Tôi lại nghĩ ra: những lần có một nhân viên bị gọi vào phòng riêng gặp Sếp hẳn cũng giống tôi bây giờ. Sếp chẳng ậm ọe mắng mỏ gì, chỉ gợi mở, gỡ rối một cách chân tình thôi.

Ôi, “Sếp hắc ám” của tôi dễ thương quá! Nhờ Sếp mà tôi thấy mình mạnh mẽ lên nhiều. Nhưng tật “mít ướt” vẫn không hề giảm, nên tối đó, lúc chạm ngón tay run rẩy vào danh bạ, tôi lại tuôn rơi nước mắt.

Lúc này ở đây chỉ có một mình chẳng sợ ai nhìn thấy, tôi thả sức sụt sùi, nghẹn ngào không nói được một lời. Nhưng có lẽ cũng chẳng cần thiết nữa vì cái câu duy nhất tôi muốn nói thì vừa nhận cuộc gọi là anh đã nói trước mất rồi:

-Anh… nhớ em!


* * *


Như tất cả các người vợ khác, tôi hỏi chồng:

-Anh yêu em từ khi nào?

-Anh không biết. Chỉ biết lần đầu tiên chia tay em, anh thấy lòng thấm thía nỗi buồn lạ lắm. Nhẹ nhàng thôi mà day dứt rất lâu. Anh nhận ra em là nguồn an ủi lớn của anh.

-Xạo đi! Anh có liên lạc gì với em đâu?

-Vì mấy lần anh bắt gặp em cười hạnh phúc khi nhắn tin với ai đó, anh hiểu em đã có người yêu nên anh dừng lại. Ngoài ra, anh tin duyên phận. Nếu là duyên thì sẽ còn gặp. Đôi lúc nhớ em nhưng anh không tìm ra lý do gì gọi cho em cả, phải đợi khi đề nghị bản hợp đồng thứ hai.

-Mục đích lúc đó là anh muốn dối mẹ mà?

-Dối mẹ một phần, phần lớn anh rất muốn có em trong những ngày tết ở quê, ngốc ạ!

-Bây giờ chê em ngốc rồi, không còn khen thông minh nữa!

Câu chuyện cuối cùng bao giờ cũng quay về buổi tối ngày mồng bốn tết:

-Em không biết lúc nhìn em vật vã khóc lóc, anh đau lòng thế nào đâu. Anh thầm hứa làm gì cho em vui vẻ hạnh phúc thì anh làm ngay.

-Em không tin. Thế sao anh luôn khuyên em đến với người ta?

-Hoàn toàn không có, nhé! Anh khuyên em đến với người ta bao giờ? Chỉ khuyên em hỏi cho rõ ràng mọi chuyện thôi. Anh không muốn em ân hận hay nuối tiếc về sau.

-Lỡ em chọn người ta thì sao?

-Nếu chọn người ta em mới hạnh phúc thì anh cũng yên lòng. Nhưng đã nói, anh tin vào duyên phận. Những ngày em im lặng cắt liên lạc, anh biết em yêu anh.

-Tài nhỉ? Sao biết?

-Có gì khó đâu? Anh là người đến sau, nếu không yêu anh, em đâu phải băn khoăn cân nhắc lâu như thế?

-Ừ, biết anh nhiều kinh nghiệm tình trường lắm rồi!

-Em biết không, lần đầu tiên hôn em, anh đã linh cảm sẽ có em trong đời. Nụ hôn mặn đắng nước mắt em càng khiến anh quyết tâm phải xóa sạch những đắng chát ấy, để chỉ còn ngọt ngào ở lại với vợ anh thôi.

-Lúc đó em như sắp chết đến nơi, có tỉnh táo đâu?

-Hừ, ai cần em tỉnh táo? Lúc tỉnh táo, em ngồi gần anh cũng ngại ngùng, đời nào có chuyện lao vào lòng anh? Anh đã nói rồi: trong tình yêu, đôi khi cứ mắt nhắm mắt mở thế lại hay hơn!


(*) Thơ Từ Thế Mộng



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 04.03.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004