Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới







DUYÊN PHẬN ĐẦU NĂM





T ừ mấy tháng trước, tôi đã định năm nay sẽ về quê trọn vẹn mấy ngày tết với mẹ. Năm qua, sức khỏe mẹ tôi yếu nhiều, tôi muốn thêm thời gian gần gũi mẹ hơn.

Từ năm vào Đại Học rồi tới khi đi làm, mấy ngày tết tôi vẫn ở lại Thành phố làm thêm một việc gì đó. Khi tôi về quê thì đã qua mấy ngày tết. Nhưng không hệ trọng gì, các món ăn truyền thống mẹ nấu vẫn đầy đủ, mấy chậu cúc vạn thọ vẫn tươi rói, gia đình vẫn rộn tiếng cười. Nhà nghèo nên số tiền tôi làm thêm dịp tết rất giá trị.

Dự tính thế nhưng rốt cuộc, tôi cũng có về ăn tết với mẹ được đâu. Vì Thanh năn nỉ quá, quan trọng hơn, thù lao Thanh hứa trả hấp dẫn khiến tôi khó chối từ. Tôi đang rất cần tiền thay mái nhà dột nát cho mẹ. Vì nó dột nát mà tôi chưa dám dẫn Sinh về chơi. Chúng tôi đã tính cuối năm làm đám cưới thì không thể chần chừ việc đưa Sinh về giới thiệu với mẹ được.

Tuy thế, số tiền Thanh đồng ý chi trả lớn quá cũng làm tôi áy náy. Tôi thắc mắc:

-Với phân nửa số tiền đó, anh có thể thuê một người khác, sao cứ phải là em?

-Dĩ nhiên anh có thể. Nhưng nếu anh không đưa cô gái năm ngoái về, mẹ anh sẽ nghi ngờ. Có ai đó đã nói với bà là anh thuê người yêu.

Tôi bật cười:

-Thì đúng là anh thuê em làm người yêu thật mà?

-Vì thế anh cần phải đưa em về lần nữa cho mẹ anh tin. Chúng ta sẽ hứa với bà trong năm nay làm đám cưới.

Tôi nheo mắt:

-Rồi anh phải nói sao khi đám cưới ấy không bao giờ có cả?

Thấy Thanh im lặng, tôi cười xòa:

-Em biết rồi. Cũng như tất cả những người khác, anh sẽ nói vì lý do gì đó nên chúng ta chia tay.

Thanh trầm giọng:

-Bác sĩ bảo thời gian sống của mẹ anh chỉ còn vài tháng nữa thôi, bệnh vào giai đoạn cuối rồi. Nhưng anh không dám để bà biết. Anh muốn làm bà vui vẻ, yên lòng… Đó là lý do anh phải tìm em bằng được. Hãy giúp anh.

Tôi sửng sốt ngây mặt ra, ái ngại và ân hận.

Tết năm ngoái, thông qua dịch vụ, Thanh đã thuê tôi làm người yêu, dẫn về quê “giải áp” thúc bách có đôi có cặp của gia đình anh. Là đích tôn của dòng họ nên đòi hỏi đó là một áp lực không nhỏ với Thanh.

Khi đó, tôi chẳng cân nhắc nhiều, ai thuê cũng được. Chỉ là một hợp đồng kiểu “thuận mua vừa bán”. Dù sao làm người yêu giả cũng nhẹ nhàng, thú vị hơn nhận chân bán sạp dưa hấu hoặc bưng tô lau bàn trong một quán ăn nhiều. Vừa có nhiều tiền vừa được mặc đẹp và đi đó đi đây, tôi rất thích thú. Gia đình anh ai cũng đối xử rất tốt, rất thân thiện với tôi. Hết ba ngày tết ở quê Thanh là tôi xong nhiệm vụ.

Cho đây đơn thuần là việc làm thêm nên tôi không hề kể cho Sinh biết, sợ anh khó chịu, nghi kỵ mà cấm đoán. Những ngày tôi ở quê Thanh, Sinh tưởng tôi về nhà ăn tết với mẹ.

Sau đó suốt năm tôi và Thanh cũng chẳng liên lạc gì. Tôi đã quên những người trong gia đình Thanh, quên luôn những ngày đóng vai người yêu của anh trước mặt họ.

Nên tôi rất bất ngờ khi gần tết, Thanh lại điện thoại cho tôi, đề nghị một hợp đồng mới. Dù không muốn, lý do anh đưa ra đủ làm tôi xiêu lòng. Đành phải dời ngày về ăn tết với mẹ muộn hơn. Thêm một bất ngờ khác là Sinh cũng phải đi nước ngoài với sếp đúng dịp tết năm nay. Anh bảo chuyến công tác vô cùng quan trọng, không thể vắng anh.

Tôi đã dè dặt thăm dò Thanh:

-Nhiệm vụ của em sẽ thêm việc chăm sóc đặc biệt cho mẹ anh, phải không?

-Không phải. Mẹ anh tuy yếu nhưng vẫn đi lại, làm việc nhẹ được, không cần sự chăm sóc đặc biệt nào. Tốt nhất là giữ bình thường để bà khỏi sinh nghi. Chỉ cần em đừng để lộ cho bà biết về căn bệnh thôi.

Thanh không yêu cầu nhưng tôi vẫn chuẩn bị quà cho mẹ anh. Trong túi quà Thanh mua sẵn, tôi bỏ thêm vào cái áo dài gấm rất đẹp mà tôi đoán mẹ anh sẽ thích. Nó sẽ là món quà duy nhất và cuối cùng của “cô dâu giả” tặng bà mẹ chồng đang đau yếu.

Quả nhiên, nhận cái áo từ tay tôi, mẹ Thanh tỏ ra rất xúc động, khóe mắt rưng rưng. Bà nắm tay tôi vuốt ve mãi khiến tôi cảm động quá. Món quà của tôi làm Thanh cũng ngạc nhiên, bất ngờ lắm.

Mỗi khi nghĩ đến thời gian tồn tại của mẹ Thanh còn ngắn ngủi, tôi thấy lòng se lại, ngậm ngùi quá. Tôi muốn bày tỏ tình cảm thật của mình dành cho bà, hoàn toàn không phải vì một cam kết nào của hợp đồng. Tôi giúp bà thay áo mới rồi lấy điện thoại selfie khá nhiều hình: dù bà âu yếm ôm vai tôi hay tôi thân thiết kề mặt vào ngực bà thì mắt nhìn đều ấm áp và môi cười rất tươi. Dĩ nhiên tôi chỉ chụp riêng với bà thôi, không bao giờ có bóng dáng Thanh lảng vảng cả.

Mẹ Thanh gầy xọp đi, nước da rất xấu, tóc bạc trắng và rụng nhiều, chỉ còn lơ thơ. Bà già đi nhanh quá. Chúng tôi về, bà vui lắm, như khỏe hẳn lên, bảo lâu lắm rồi hôm nay ăn mới thấy ngon miệng.

Trong bữa cơm tất niên, bà hỏi Thanh:

-Hai đứa đã định tháng nào tổ chức cưới chưa? Ông bà bảo “cưới vợ thì cưới liền tay”, không nên để lâu, con ạ.

-Chúng con tính đầu mùa thu, mẹ có chịu không?

-Con cưới ngay tháng này, mẹ cũng chịu.

Thanh bật cười:

-Mẹ ơi, sao thế được? Nhà mình chưa gặp nhà Ngọc mà.

-Mẹ hối hoài mà lúc nào con cũng than lu bu công việc. Việc công ty bao giờ hết được, làm xong hôm nay rồi ngày mai cũng lại có việc khác…

Thanh đỡ lời:

-Vâng, con biết rồi. Để con sắp xếp.

Mẹ Thanh còn dặn chiều mồng bốn tết, chúng tôi theo bà đến nhà cô Năm Giàu dự tiệc đính hôn con gái cô. Cặp đôi này làm cùng công ty chuyên lắp ráp điện tử, tết mới được nghỉ dài ngày về quê, tổ chức đám hỏi luôn cho tiện. Gia đình nhà trai tận miền Trung xa xôi nên buổi sáng đó sẽ chỉ có một vị đại diện đem lễ vật đến cùng chú rể thôi. Con gái đã khá “cứng” tuổi, cô Năm Giàu chẳng khó dễ, đòi hỏi hay bắt bẻ gì. Ngoài họ hàng, cô Năm mời đông đủ hàng xóm dự tiệc lúc chiều tối, để cô “giới thiệu” chú rể với mọi người.

Thanh bảo:

-Mình con đi với mẹ được rồi, để Ngọc ở nhà…

Thanh tính giải vây cho tôi nhưng mẹ anh đã ngắt ngang, khăng khăng buộc tôi phải đi cùng. Lý do: tết năm ngoái về, Thanh đã không dẫn tôi đi trình diện từng nhà rồi. Nhân đám hỏi này cho mọi người biết mặt tôi là thuận lợi một công đôi việc. Tôi không từ chối được.

Thế là lẽ ra tôi chỉ ở nhà Thanh đến trưa mồng ba, vì phát sinh tình huống này buộc tôi phải ở thêm vài ngày. Không sao, Thanh chẳng để tôi phải thiệt thòi.

Nhưng tôi có phải là người yêu thật của Thanh đâu, nếu phải miễn cưỡng thân thiết với anh trước mặt họ hàng, cũng khó cho tôi. Thanh thật tinh ý, đọc được tâm trạng tôi nên trấn an:

-Em yên tâm, thoải mái đi. Cả năm mới gặp nhau một lần, thế nào anh em cũng lôi anh vào bàn nhậu với họ, không để anh có thời gian ở cạnh em đâu.

Quả thật, tiệc miệt vườn không như tiệc Thành phố. Ở Thành phố, từng cặp đôi tự do ngồi cạnh nhau. Còn ở đây, nam nữ chia bàn riêng biệt. Người ta kéo Thanh vào bàn các anh em trai, còn tôi ngồi với các cô gái, chẳng được gần mẹ Thanh nữa. Không phải kè kè bên Thanh đúng là có yên tâm đấy nhưng tôi không thoải mái, vì quanh mình toàn người xa lạ. Chẳng biết nên nói chuyện với ai và nói chuyện gì, tôi ngồi im thin thít nghe họ bàn tán về cô dâu chú rể.

Khi hơn chục bàn tiệc đã đầy người, cặp nhân vật chính bắt đầu ra trình diện. Cả hai mặc quốc phục áo dài khăn đóng nền nã. Chú rể có vẻ ngượng ngùng cứ cúi nhìn xuống đất, còn con gái cô Năm Giàu mặt rạng ngời hạnh phúc. Lúc vị đại diện nhà trai “giới thiệu” chú rể, tôi nghe dậy lên nhiều tiếng trầm trồ. Mặt cô Năm Giàu rạng rỡ, hẳn cô đang sung sướng và tự hào lắm.

Bất giác, tôi vơ vẩn mỉm cười, tưởng tượng đến ngày cưới của tôi và Sinh. Mẹ tôi hẳn cũng sung sướng chẳng kém cô Năm Giàu, tôi cũng ngập tràn hạnh phúc giống con gái cô. Còn Sinh, chẳng hiểu có bối rối ngượng ngùng như chú rể kia hay không?

Bỗng, tôi giật nảy người, thảng thốt suýt làm rơi ly nước trên tay xuống đất. Vừa nghĩ tới Sinh thì đột ngột, anh sừng sững xuất hiện. Tôi bàng hoàng không tin vào chính mình. Tôi tỉnh hay đang mơ? Tôi có hoa mắt không? Tôi như không còn là tôi nữa. Tim đập loạn nhịp, tay chân lạnh ngắt như ướp đá, tôi trợn trừng nhìn người con trai đang kề vai sóng bước bên cạnh con gái cô Năm Giàu. Là Sinh!

Sao lại là Sinh? Không thể là Sinh được!

Sinh chưa nhìn thấy tôi mà hình như anh cũng không nhìn vào một ai cả. Hóa ra chuyến công tác nước ngoài vô cùng quan trọng của anh là đây. Hóa ra bấy lâu nay tôi cả tin, ngu ngốc, bị lừa gạt mà không mảy may ngờ vực. Những lời yêu thương của Sinh còn rót bên tai khiến lòng tôi nhói buốt. Bẽ bàng. Đau đớn. Uất hận…

Sinh ơi, anh đứng đấy làm gì thế? Em đây! Sao anh không lại gần em, với em?” Tôi muốn kêu to nhưng hàm như cứng lại, không bật thành lời. Chỉ hai hàng nước mắt ràn rụa chảy. Nếu tôi không theo Thanh về đây, làm sao phát giác sự dối trá tày đình này?

Nhớ đến Thanh, tôi vùng bật dậy, chạy như lao đến chỗ anh một cách hoảng loạn. Mất hết bình tĩnh, tôi ôm chầm anh, khóc tức tưởi.

Thanh cuống quýt hỏi:

-Sao thế em?... Sao thế em?

Tôi lăn vào vòng tay Thanh, càng khóc to hơn, bất chấp mọi ánh mắt đang đổ dồn vào mình.

Thanh không hỏi nữa, lẳng lặng dìu tôi ra sân, tìm một chỗ ngồi yên tĩnh, không ngừng vỗ về cho tôi dịu lại:

-Có chuyện gì nói anh nghe, có thể anh giúp được cho em. Khóc thế đủ rồi, không sợ mặt mũi tèm lem xấu đi à?

Tôi thổn thức, lắp bắp mãi mới thành câu:

-Anh ấy… là… người yêu… của em…

-Anh ấy là ai?

-Chú rể.

Thanh trợn mắt, sửng sốt lẫn ngờ vực. Nhìn tôi đau khổ nghẹn ngào, anh như hiểu ra, buông tiếng thở dài, rất tâm trạng. Thanh xiết chặt bàn tay tôi như cảm thông, như muốn san sớt nỗi niềm. Tôi lại gục vào vai anh mà khóc.

Bỏ quên buổi tiệc cùng mọi người trong nhà, buổi tối đó, tôi cứ ngồi bên Thanh như thế, không nói gì thêm, chỉ khóc. Khóc đến lả người, đến mệt rã rời không mở mắt ra nổi.

Tôi mơ hồ cảm nhận nụ hôn ấm áp nào vừa rụng xuống môi tôi. Say đắm. Nồng nàn.


* * *


Sáng hôm sau, tôi đổ bệnh nằm rã rượi suốt ngày, hai mắt sưng húp. Dĩ nhiên tôi không thể ra về như dự tính được. Tôi cũng khóa điện thoại suốt tuần, không muốn liên lạc với bất cứ ai nữa.

Mẹ con Thanh chăm sóc tôi chu đáo. Tôi rất cảm động vì những quan tâm ngọt ngào Thanh dành cho tôi, một người dưng. Đúng thế, thực sự tôi và anh chỉ là người lạ, ràng buộc bởi giao kèo với những điều kiện phân minh. “Tiền trao cháo múc”, chỉ thế thôi. Tôi nghĩ Thanh không có trách nhiệm gì với tôi cả khi hợp đồng đã hết hạn. Nhưng dường như Thanh không cho là thế. Biết tôi đang đau khổ, anh luôn tìm cách an ủi, xoa dịu, cho tôi khuây khỏa.

Thanh còn khuyên tôi gặp Sinh hỏi rõ ràng mọi chuyện, biết đâu có uẩn khúc gì bên trong. “Đừng để sau này phải ân hận, em ạ!”

Tôi thầm cám ơn anh nhiều lắm. Mỗi khi nhớ lại nụ hôn bộc phát tối đó, tôi ngượng ngùng không dám nhìn thẳng anh.

Hôm sau khỏe đôi chút, tôi nằng nặc đòi về. Thanh muốn chở tôi về tận nhà nhưng tôi không cho, chỉ nhờ anh đưa ra bến xe khách rồi tôi tự đi. Thời hạn nghỉ tết đã cạn, tôi chỉ còn đủ thời gian ghé về ăn một bữa cơm với mẹ rồi lại ngược lên Thành phố chuẩn bị đi làm.

Nhìn con gái ủ dột quá, mẹ tôi chừng đoán hiểu phần nào, thở dài bảo:

-Chuyện tình cảm không thể cưỡng cầu, con ạ. Là duyên phận cả. Đúng duyên đúng phận mới thành được với nhau…

Lấy tiền trong bao thư Thanh bỏ vào giỏ xách của tôi, đưa mẹ, tôi mới ngớ người vì món tiền lớn quá. Tôi ái ngại, cảm thấy rất khó nghĩ.

Về đến Thành phố, tôi bấm điện thoại ngay cho Thanh, ngỏ ý muốn hoàn trả bớt tiền lại, chỉ nhận đúng cam kết từ đầu thôi. Đầu dây bên kia, tiếng Thanh cười:

-Coi như anh lì xì em ngày tết. Đừng suy nghĩ gì.

-Nhiều quá, em áy náy lắm. Cho số Tài khoản đi, em gửi lại…

-Tiền lì xì mà trả lại, em muốn anh xui xẻo cả năm hay sao?

-Nhưng mà…

Thanh cười xòa:

-Thì cứ xem như anh góp vốn với em vậy. Hình như em cũng cần thay lại mái nhà của mình chứ nhỉ?

Tôi sửng sốt:

-Ủa, sao anh biết nhà em?

-Em không được khỏe mà không để anh đưa về tận nơi, sao anh yên tâm được, đành âm thầm theo sau để bảo vệ em thôi.

Tôi ngỡ ngàng không biết phải nói gì, trái tim lại loạn nhịp. Ấm áp. Ngọt ngào.

Thanh lại nói:

-Biết nhà em rồi, nếu năm sau cần ký hợp đồng lần thứ ba, anh không phải gọi qua điện thoại nữa.

Tôi bật cười:

-Em hy vọng anh sẽ không phải cần đến hợp đồng lần thứ ba.

Giọng Thanh thoáng buồn:

-À, em muốn nói mẹ anh…

-Không, không phải! Là em mong anh sớm tìm được một người yêu thật sự.

-Cám ơn em. Anh cũng hy vọng thế. À, em đã liên lạc với Sinh chưa?

-Chưa. Em không muốn gặp anh ấy nữa. Với em, xem như chuyện kết thúc rồi.

Và cũng vẫn là lời khuyên chân tình:

-Đừng thế, em ạ! Hãy một lần nghe anh ấy nói cho rõ ràng câu chuyện. Quyết định vội vàng có khi rồi em sẽ ân hận, sẽ nuối tiếc.

Lần đầu tiên, tôi bạo dạn đùa:

-Câu đó rút ra từ kinh nghiệm tình trường của anh, phải không?

-Phải. Ngày trước vì một quyết định sai lầm để rồi anh ân hận tới hôm nay. Đó cũng là lý do bao năm qua anh chưa thể mở lòng đón nhận một cô gái khác.

Tôi bùi ngùi hỏi:

-Sai lầm không sửa chữa được sao anh?

-Không. Muộn rồi.

-…

-Anh muốn em hạnh phúc. Anh không muốn em phải khóc. Hãy nghe anh, nói chuyện với Sinh đi.

-…

-Bao giờ gặp Sinh xong, nhớ gọi cho anh nhé.

-Chi vậy anh?

-Để anh nói với em một câu…

Tôi mỉm cười, tinh nghịch:

-Em sẽ gọi, nếu câu anh nói không phải là ba từ quen thuộc người ta vẫn nói.

Thanh cười nhẹ:

-Dĩ nhiên không phải rồi.

Thanh đúng là một người sâu sắc, nhiều trải nghiệm. Nếu không nghe theo lời khuyên của anh, tôi sẽ ân hận thật. Nhưng có nuối tiếc không thì thú thật, tôi không dám chắc.

Trước lời buộc tội đanh thép của tôi, Sinh ngồi như phỗng, sắc mặt chuyển dần hết đỏ lại xanh. Anh đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt rất khó hiểu. Tôi không thể biết Sinh đang nghĩ gì, muốn gì? Anh không chối cũng không bào chữa khiến tôi thêm bức xúc:

-Anh không có gì nói sao?

Sinh thở ra rất nhẹ:

-Em biết cả rồi, anh còn nói gì nữa?

-Còn đấy. Em muốn anh xác nhận thời gian tổ chức đám cưới với em. Vẫn là cuối năm nay chứ?

Tưởng Sinh sẽ sượng sùng ấp úng, ai ngờ anh gật đầu, quả quyết:

-Anh sẽ cưới em, không thay đổi. Anh yêu em.

Tôi cười mỉa:

-Nếu anh cưới em, người vợ của anh vừa đính hôn dưới quê sẽ ra sao?

-Ra sao là chuyện của cô ấy. Anh không có trách nhiệm gì.

Tôi trợn mắt, há hốc miệng không nói ra lời. Tôi không ngờ Sinh lại vô trách nhiệm, tệ hại đến thế?

-Anh xin lỗi đã giấu em, vì sợ em giận, sợ em khinh anh, sợ em phản đối. Sự việc em thấy chỉ là công việc thôi. Cô ấy thuê anh làm giả một lễ hỏi cho gia đình yên lòng. Em không thấy cô ấy đã lớn tuổi rồi sao?

Tay run bần bật làm sóng sánh ly nước đang cầm trên tay, tôi lắp bắp:

-Có… có… thật không?

-Em biết rồi thì anh nói thật. Có người bạn thân của anh làm chứng, người đóng giả đại diện nhà trai đó… Anh xin lỗi em… Lẽ ra anh không nên nhận việc đó, dù có cần tiền… Hãy hiểu anh và đừng giận anh…

Tự dưng nước mắt lại đong đầy không ngăn giữ được, tôi gục đầu xuống bàn, nức nở. Như người mộng du, tôi mất hết tỉnh táo, không biết phải nói gì, làm gì lúc này nữa.

Dĩ nhiên tôi hiểu tại sao Sinh nhận làm việc ấy, việc mà tôi cũng đã làm mấy tết rồi. Không còn đau khổ hay uất hận nữa nhưng vẫn có một rạn nứt vô hình khiến lòng tôi ra lạnh lẽo, hững hờ. Khác hẳn những nồng ấm, dịu ngọt từ Thanh. Tôi nhận ra dù yêu nhau đã lâu, tôi và Sinh vẫn chưa tin tưởng nhau đủ, nên thiếu sẻ chia.

Ngay giờ khắc này cũng thế, thấy tôi khóc, Sinh lúng túng, chỉ biết vỗ nhẹ lên cánh tay tôi, nhắc nhở:

-Đừng khóc, em!... Người ta nhìn kìa… Anh xin lỗi…

Tâm trạng tôi thế nào, Sinh không cần biết, chỉ sợ người ta nhìn thôi sao?

Tôi chợt nhớ khi tôi khóc, vòng tay vỗ về của Thanh đã xoa dịu lòng tôi, tạo cho tôi một tựa nương vững trãi. Tôi nhớ ra dù trong lòng còn ngập tràn đau buồn nhưng nói chuyện với Thanh, tôi vẫn có thể cười được. Tôi cũng nhớ lần Sinh muốn về nhà tôi chơi, tôi đã từ chối “Rồi em sẽ đưa anh về nhưng bây giờ chưa phải lúc” thì Sinh chấp nhận ngay, không thắc mắc. Trong khi Thanh không cần nói mà âm thầm theo sau bảo vệ tôi về đến tận nhà. Giả sử trên đường có sự cố gì, chỉ Thanh có mặt bên tôi như người thân duy nhất.

Tôi ngạc nhiên thấy mình nghĩ về Thanh nhiều quá. Nhớ câu nói, ánh mắt, nụ cười của Thanh ngay khi đang ngồi với Sinh. Và dường như ở gần Sinh, tôi lại càng hay so sánh hai người với nhau.

Cho đến lúc chia tay, câu trả lời cho Sinh về ngày cưới vẫn treo lơ lửng. Làm sao tôi trả lời dứt khoát được khi lòng còn đầy lưỡng lự, băn khoăn? Có lẽ tôi cần thêm thời gian nữa. Tôi cũng “treo” luôn câu Sinh hỏi: “Ủa, hôm mồng bốn tết, em có mặt dưới đấy để làm gì?” vì tôi không biết phải trả lời thế nào cho hợp lý.

Nhớ lời Thanh dặn, ngay tối đó tôi gọi điện kể về buổi gặp Sinh trưa nay.

Thanh im lặng nghe, cuối cùng mới nhận xét:

-Trên đời vẫn có những sự việc như thế, điều mình nhìn tận mắt vẫn không chắc đúng như mình đã thấy. Chúc mừng em nhé.

Giọng tôi chợt nhuốm dỗi hờn:

-Chúc mừng gì chứ?

-Chúc mừng em đã sáng tỏ sự việc, không phải ân hận như anh ngày ấy. Vậy cuối cùng “con tim đã vui trở lại” rồi, phải không?

-Anh nghĩ thế à?

-Anh không nghĩ. Anh chỉ hỏi thôi. Bộ em không vui sao?

Tôi thật thà nói với Thanh tâm trạng mình: không còn đau, không còn hận nhưng cũng không vui, hơn thế, còn đầy bất an.

-Trong tình yêu không nên đòi hỏi điều tuyệt đối, Ngọc ạ! Đôi khi người ta phải mắt nhắm mắt mở lại hay hơn.

-Cũng là một trải nghiệm tình trường của chính anh, phải không?

-Phải. Em thông minh lắm.

-Em đã gặp Sinh theo lời khuyên của anh rồi. Giờ thì anh nói câu định nói đi.

-Em phải trả lời dứt khoát cho Sinh trước đã.

-Em không chịu đâu. Hôm đó anh chỉ dặn khi em gặp Sinh rồi thì anh sẽ nói, đâu bảo em phải trả lời Sinh trước đâu.

-À, vậy là anh sơ suất rồi. Thì nói cũng được. Em chú ý nhé, anh chỉ nói một lần thôi…

Tôi gần như nín thở, hồi hộp đợi chờ.

-Không phải ba từ người ta hay nói đâu. Anh chỉ nói: Ngọc ạ, cho anh được chăm sóc em, nếu Sinh không thể…

Tôi nhắm mắt lại, thả rơi điện thoại xuống gối khi màn hình còn rực sáng.

Tôi và Sinh yêu nhau đã mấy năm, đang hướng đến hôn nhân. Xét cho cùng, Sinh đâu có lỗi gì, đâu có phản bội tôi. Khuyết điểm nếu có chỉ thuộc về tính cách nên đôi lúc Sinh thành vụng về, thiếu tâm lý, có đáng cho tôi quay lưng không? Còn Thanh cũng đi vào tình cảm tôi, từng bước nhẹ nhàng mà vững trãi, đến bất ngờ. Tôi phải chọn ai? Tôi nên chọn ai?

Hai tiếng “duyên phận” mẹ tôi nói lại văng vẳng. Đã là duyên phận thì làm sao tôi có thể cưỡng cầu? Là Sinh hay Thanh? Tôi không biết, chỉ trái tim tôi biết! Tôi chờ nó mách bảo tôi.



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 24.02.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004