Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới







TẦM GỬI








M ùa đông Vac-sa-va giá lạnh. Mỗi lần đi qua góc phố, nhìn thấy những đám cây Tầm gửi xanh rờn, bám trên ngọn những cây phong trơ trụi, khẳng khiu, tôi lại bần thần, nghĩ ngợi vẩn vơ...

Giữa mùa hè muôn ngàn cây xanh tốt, tràn trề nhựa sống, những cây tầm gửi lẫn khuất trong cành là xum xuê, ai bận tâm làm chi!

Vào mùa thu, người ta mê mải ngắm những cây phong lá vàng rực, say đắm chụp những tấm hình lưu niệm... Có ai để ý gì những cây tầm gửi vẫn ẩn núp trong những tán là vàng mê hoặc...

Chỉ khi mùa đông đến, trời dưới 0 độ C, những cơn gió lạnh buốt, cuốn theo những làn nước mưa quất tơi bời, lá vàng khô trút hết, từng đám cây tầm gửi mới lộ nguyên hình.

Và giữa mùa đông lạnh buốt dẫu dưới 30 độ C, cây phủ đầy tuyết, mặt đất đóng băng... những cây tầm gửi vẫn cứ nhởn nhơ như chẳng có chuyện gì, Tuyết tan, chúng vẫn cứ xanh rời rợi!


Suốt mùa đông, để chống chọi với băng giá, những cây phong phải trút bỏ hết lá, đành để những cành già cỗi chết khô, rơi gãy dưới mưa tuyết; bộ rễ của chúng trườn khỏi mặt đất băng giá, cứng như đá, chui sâu vào lòng đất, cố hút từng tí chất dinh dưỡng, chắt chiu giữ cho cây chủ sống còn qua muôn vàn khổ ải của mùa đông dài đằng đẵng... Vậy mà trên ngọn kia, những cây tầm gửi cứ ung dung hút nhựa của cây chủ mà phè phỡn, xanh tươi... Chúng hoàn toàn khác với những cây thông vẫn tươi tốt suốt mùa đông bằng sức sống “tự lực, tự cường” của chính mình...

Rồi khi mùa xuân đem nắng ấm đến, những cây chủ chưa kịp nảy chồi, xanh lá, thì những cây tầm gửi, bằng quy trình nào đó, đã sinh sôi, lan rộng từ cành này sang cành khác, từ cây này sang cây khác, mau lẹ lạ thường!

Có những cây chủ bị bọn tầm gửi bám vào, sinh sôi quá nhiều, hút hết nhựa sống, mùa xuân đến cũng không hồi sinh được nữa, khô héo mà chết. Cho đến khi người ta mang cây gỗ chết đi, đám tầm gữi vẫn xanh tươi, vẫn bám chặt vào những cành cây đã khô kiệt, hút nốt chút dinh dưỡng cuối cùng!...

Thế nhưng, người đời thật thiển cận và bất công! Nhân dịp đón Noel và Năm mới, người ta đi kiếm những cành tầm gửi tặng nhau để treo trong nhà, gọi là CÀNH LỘC. Có lẽ người đời cho rằng, cây tầm gửi chẳng phải “vất vả, làm lụng” gì, chỉ “ngồi mát, ăn bát vàng”, quanh năm sung sướng, tốt tươi, ngay cả giữa mùa đông băng giá! Thế là đám tầm gửi chuyên ăn bám, sống nhờ vào hút nhựa cây chủ, lại được thiên hạ tôn vinh, còn những cây chủ lầm lũi, âm thầm, chắt chiu sự sống kia, chẳng mấy ai để ý tới.


Sự đời lạ thế đấy!


29/1/2018



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ HàNội ngày 07.02.2018.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004