Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






Cố Nhân





- B ánh giò nóng đâ â â y….

Người phụ nữ với chiếc xe đạp cứ thế âm thầm đi qua những con hẻm ngoằn ngoèo quen thuộc. Giọng chị tuy không lớn, nhưng cũng đủ độ vang để ai đó đói lòng giữa trời khuya khoắt, mừng rỡ gọi vào, mua cho mình một hai cái. Chỉ là chiếc bánh dân dã, nhưng cái beo béo của nó, cùng với hơi nóng bốc lên từ cái chất trăng trắng ngà ngà, rung rung… cũng đủ cho nó có cái hương vị thơm ngon riêng biệt, khó quên. Cái thân bánh mềm mại, cái nhân sừn sựt của nó khiến ổ bụng đang đói giữa trời se se lạnh, cảm thấy ngon vô cùng.

Chưa kể, hành trình chị đi qua rất là lớp lang, nên có thể nói giọng rao của chị cứ như là một chiếc đồng hồ miễn phí cho cuộc đời vô tình. Này nhé, khi chuông nhà thờ gióng lên một tràng ngăn ngắn, thì y như người ta thấy chị đứng chắp tay lẩm bẩm điều gì đó, mắt hướng về Cây Thập Tự treo tít trên đỉnh tháp chuông. Hay khi chị vừa quành xe vào đầu hẻm, thì đã thấy một bà cụ móm mém chạy ra, tay lất phất mấy tờ bạc lẻ, miệng lua xua:

- Gớm, nãy giờ mong cô mãi.

Rồi cái miệng không còn chiếc răng nào của bà lại tươi lên nụ cười hiền hậu:

- Bánh của cô ngon lắm!

Chị nghe câu ấy cả ngàn lần mà không chán, vì chị biết người ta nói thật. Trên đời, có gì quý giá bằng sự chân thật đâu?

Chị ngừng xe. Cái pedal trụi lủi chẹt trên lề cho khỏi đổ. Tay lái chị tựa nhẹ vào vách tường, chỉ sợ trầy vách tường nhà người ta. Kê chiếc dép trên lề, chị ngồi xuống tạm nghỉ sau gần 2 tiếng xôn xao qua các xóm ngõ. Cần xế bánh đã vơi quá nửa. Hôm nay, có lẽ cũng như mọi khi chị sẽ về đến nhà lúc mười rưỡi đêm. Chị sẽ xem bộ phim gì đó trên TV để khi cơn buồn ngủ tới thì sẵn sàng cho phim đi đàng phim, mộng đi đàng mộng.

Ngẩng nhìn những dãy đèn chớp tắt trong đêm, chị chợt nhớ Noel đã đến gần. Rồi nỗi buồn bỗng dưng kéo tới…

Chị nhớ đã lâu lắm rồi. Cái thuở còn đi học. Cái thuở áo dài mực tím đầy mộng mơ thật dễ thương gì đâu! Tuổi tròn trăng làm cô bé ấy có cái má phinh phính thật là duyên. Hai túm tóc hai bên càng làm cho cô thêm xinh xắn. Thỉnh thoảng trong giờ học, cô vẫn lén soi khuôn mặt của mình vào chiếc gương bé tí trong bàn tay, và cô rất hài lòng về mình, nhất là về đôi mắt như hai vì sao tinh nghịch trên kia. Cô chợt thấy nóng ran trên má. Giật mình, chỉ sợ thầy bắt gặp đang soi gương. Nhưng không phải. Bây giờ thì nóng cả người…

Thật nhanh, cô thấy Vương đang nhìn mình qua… kẽ tay của nó. Nó sợ thầy thấy hướng nhìn nên giả bộ che mắt, nhưng kỳ thực là mắt nó bị thỏi nam châm bên kia hút không cách nào cưỡng nổi. Cô bực mình vì có kẻ dám nhìn mình lúc mình đang soi gương. Cô trợn mắt nhìn kẻ quan sát mình, cằm hếch lên nhè nhẹ.

Thằng khốn đã chả thèm sợ, lại còn bụm miệng cười tủm, khiến cô tức điên lên được. Nó lại còn giở trò, bắt chước cô khum bàn tay lại rồi nheo mắt nhìn vào lòng bàn tay ấy như nhìn vào chiếc gương vô hình, rồi nó len lén thầy giáo, giơ ngón cái về phía cô, ngầm khen cô là num bờ oăn. Thế mới chết chứ!

Giờ ra về, cô định ra chửi nó một trận nên thân cho bõ ghét, thì nó đã cao chạy xa bay như Tôn Ngộ Không. Những ngày sau đó, bộ mặt Vương càng trở nên lì lợm, đến độ có lần cô bật cười vì cái bản mặt nhơn nhơn đắc chí của nó. Chỗ ngồi của Vương gần lối ra vào, nên cô chẳng làm sao nói chuyện phải quấy với nó sau giờ học, vì nó đã co giò chạy mất xác, trước khi cô kịp chen ra khỏi lũ học trò hào hển tung ra như đàn chim vỡ tổ.

Rồi một hôm “thằng khốn” ấy không chạy trốn nữa, mà nó nấp sau cây phượng già vừa tàn màu hoa lửa. Cô vừa bước tới thì nó nhào ra hù cô khiến hồn vía cô lên mây. Nó chẳng thèm bỏ chạy, mà đứng cười ha hả, khoái trá. Cô nhéo nó một cái… tới nơi. Cái bản mặt cô vừa kịp nhận ra cũng khá đẹp trai chỉ hơi nhăn nhó một chút rồi giả lả:

- Bớt giận đi… em gái!

Cô nộ khí xung thiên:

- Ai là em của… mày!

- Ơ! Láo nhỉ! Đẹp giai như Vương đây mà dám gọi là mày cơ à! Thôi! Trẫm tha tội cho khanh đó! Có đi ăn chè không thì bảo.

Đó! Nó nhập đề thẳng băng như sợi chỉ vậy đó. Chẳng hiểu sao, cô gật đầu.

- Ăn ở đâu?

- Thì cứ đi hẵng biết…

Thuở ấy, có Honda Dame là oách lắm chứ chẳng chơi. Vương chở bạn ra mãi bến Bạch Đằng. Nó mua mấy con mực khô xay mềm xèo, chấm tương ớt cay xè. Cô bảo:

- Đưa đây coi!

- Đưa cái gì?

Chẳng nói chẳng rằng, cô kéo tay Vương lại, bẻ quặt tay anh chàng, để lộ ra mấy vết móng tay của cô lúc nãy đậm đà in trên cánh tay trắng như con gái. Vương chu miệng:

- Tác phẩm đẹp đấy chứ, em gái!

Cô thè lưỡi, liếm ngón tay của mình, rồi lấy cái ngón tay xinh xinh ấy, xoa lên tác phẩm điêu khắc của mình, cái miệng thật là duyên của cô nhẹ thốt:

- Xin lỗi nhé, anh giai!

Mẹ ơi! Nham nhở như Vương mà ngực nó như muốn vỡ tung ra khi đôi mắt bồ câu của nàng cười mát rượi.

Mùa Noel đến, như bao cặp tình nhân khác, họ cũng hò hẹn nhau một tối Noel thật nồng nàn. Lễ xong, họ cùng nhau rong ruổi qua bao phố xá rộn ánh đèn. Họ chẳng cần phải ghé vào đâu tìm kiếm cái gì bỏ bụng, vì họ có cần gì hơn cái dịu ngọt đang quấn đầy trái tim say đắm. Họ mơ màng đi trong ánh sao đêm huyền diệu, cho đến lúc cô tỉnh dậy thì cũng là lúc mẹ cô lay cô, giọng bà ràn rụa:

- Thúy, Thúy, con… con có sao không?

Cô kịp nhận ra cô đang trong bệnh viện. Mẹ cô đang run rẩy vì lo cho cô. Vương đứng bất động bên cạnh. Anh áy náy chẳng biết nói gì khi tai nạn xảy ra. May mà Thúy chỉ bị xây xát. Dù sao, thì trên má cô cũng còn lại chiếc sẹo to tướng, kỷ niệm cho một câu chuyện tình…

Sau tai nạn ấy, Vương chuyển trường đi đâu không rõ. Thúy mơ hồ cảm thấy tâm hồn mình hụt hẫng. Cô không tin chuyện tình sẽ vỡ tan như có những tích tắc cô mường tượng ra. Chỉ có điều, Vương không gặp cô nữa. Cô cũng chẳng dám đến nhà Vương, vì cô biết cha mẹ Vương không thích cô chỉ vì nhà cô nghèo. Nay thêm cái sẹo trên mặt, chắc là ông bà ấy lại thêm ghét mình! Cô xót xa vì ý nghĩ ấy cứ lởn vởn mãi trong đầu cô.

Rồi mẹ cô lâm bệnh. Bà phải bán căn nhà 2 mẹ con đang ở mà mua căn nhà khác bé hơn để lấy tiền trang trải cho chi phí thuốc men. Rồi bà cũng qua đời như phải thế. Chưa kịp lấy được cái bằng Tú tài thì Thúy phải nghỉ học để bươn chải với cuộc đời. Cô tránh xa mọi ánh đèn. Cô che đi mọi cảm xúc. Tình yêu đầu đời làm cô quên đi mọi niềm vui. Đến bây giờ, niềm an ủi duy nhất mà cô có được chính là lời ai đó khen, bánh cô ngon quá…

Định dắt xe đi, thì có tiếng mở khóa cổng:

- Cô ơi! Bán cho con 2 cái.

- Chờ cô chút…

Thối tiền cho cậu bé xong, cũng là lúc chị phát giác ra cái bánh xe xẹp lép. Chị buột miệng:

- Chết rồi!

Rồi chị tháo hai sợi thun cột cái cần xế ra, định bê xuống, thì trong nhà có ai đó chạy ra:

- Làm sao thế chị?

Người phụ nữ, chắc là mẹ cậu bé lúc nãy, vừa mau chóng mở cổng, vừa hỏi chị.

- Ơ! Xe em hư ấy mà!

- Chị định làm sao?

- Thì em bỏ bánh xuống, rồi sửa chị à. Thỉnh thoảng xe vẫn hư như thế nên quen rồi.

Nghĩ sao, chị chủ nhà hỏi:

- Chị còn bao nhiêu bánh vậy?

- Dạ chắc còn vài chục cái.

- Hay để em lấy hết cho…

- Thôi mà chị à. Cám ơn chị nhiều lắm, nhưng em sửa xe xong rồi đi bán vẫn còn kịp chán…

- Có sao đâu! Một phần vì chẳng bao nhiêu tiền, em chia cho mỗi nhà một hai cái là hết chứ lo gì. Mà cũng là cái quà làm quen với lối xóm, vì em cũng mới dọn về được vài hôm thôi.

Rồi chị gọi con trai lớn chị ra, bảo nó:

- Má nhờ con chở cô về nhà nhé. Còn xe để đây đi, sáng mai cháu sẽ mang sửa giúp cô. Đừng lo, chị em giúp nhau tí chút có sao đâu?

Thúy đứng như trời trồng. Chị ngạc nhiên vì ở đời còn thật nhiều người tốt. Chị lúng túng cầm lấy số tiền chủ nhà đưa cho mà chẳng biết nói gì. Những cánh sao dường như đang hấp háy trên bầu trời cao…

Một hôm, cũng trong một tối như thế, chị gõ cổng nhà ấy, với ý định đưa cho mấy cậu bé ít cái bánh cho vui. Chị nghĩ một chút thì cũng là tấm lòng…

- Ai đấy? Giọng chị chủ nhà

- Em đây! Thúy đây!

- Vào đây đã…

Định bước chân vào, nhưng chị chợt giật mình vì thấy ai đang ngồi trên ghế sa lông, coi TV.

- Không sao đâu chị… Ông xã em đấy mà!

Thúy cúi đầu, khẽ liếc mắt về phía người đàn ông ấy. Chị nhận ngay ra người ngày xưa chị từng yêu mến. Chị lí nhí:

- Thôi để em đi bán hàng kẻo trễ rồi, cho em gửi mấy cái bánh cho các cháu chị ạ…

Rồi Thúy đi thật nhanh ra cổng, không dám chào lại người phụ nữ hiền lành kia, khiến chị này ngạc nhiên, tròn mắt nhìn theo.

Thế là Thúy bỏ cái xóm ấy. Tiếng rao của chị không còn vang trong không gian tĩnh lặng ấy nữa. Người vợ buồn miệng nói với chồng mình:

- Chẳng hiểu sao mấy hôm nay không thấy cô bán bánh giò đi qua đây…

Vương chỉ ừ hử. Anh không quan tâm đến ba cái chuyện vớ vẩn ấy. Nhưng chị vợ vẫn cứ lèng èng:

- Chắc chị ấy bị làm sao rồi!

- Làm sao là làm sao, Hoàng?

Thế là Hoàng kể cho chồng nghe về Thúy, về cái hôm Thúy hư xe, hôm ấy Vương đi xa không ở nhà nên không biết. Hoàng kể về vết sẹo trên má Thúy… Lúc này, anh mới trố mắt nhìn vợ, quên đi trận banh đang hồi gay cấn trên truyền hình. Anh nói mà như mơ:

- Hay hôm nào vợ chồng mình đến thăm cô ấy vậy…

- Ừ! Vậy đi anh! Hay tối Noel mình đến nhà chị ấy, biếu chị chút quà cho vui…

Rồi đúng như ước hẹn, họ rủ nhau đến nhà Thúy. Căn nhà be bé, lọt thỏm trong một góc xóm, có thể nói vừa xinh xinh, lại vừa cô đơn. Hoàng bấm chuông trong khi Vương còn nấn ná với cái xe. Trong ánh chập choạng chớp tắt của dãy đèn xanh đỏ, Thúy hiện ra với vẻ mặt lạ lùng. Chị lúng búng:

- Mời anh chị vào chơi!

Hai người phụ nữ vào trước. Vương còn thập thò. Hoàng lấy làm lạ vì thái độ của chồng mình hôm nay, khác hẳn mẫu người chị kề cận suốt bao tháng năm. Thúy lí nhí:

- Mời anh vào…

Thúy quên cả rót nước mời khách. Cô quên tất cả mọi vật trên đời. Bất chợt, cô chú mục vào Hài Nhi bé nhỏ đang giơ hai tay trong hang đá. Cô mụ người đi. Cô chẳng biết mình vui hay buồn nữa. Hoàng lay cô:

- Chị làm sao vậy?

- Em có làm sao đâu! Thúy ú ớ như kẻ bị mộng du.

Hoàng đứng lên, tiến lại góc tủ, định rót cho Thúy ly nước. Chẳng thấy cái ly nào ngoài chai nước, chị hỏi Thúy:

- Ly ở đâu chị Thúy nhỉ?

- Dạ, đàng sau bếp chị ạ.

Hoàng ra nhà sau. Vương đỡ lấy vai Thúy, giọng anh đứt quãng:

- Anh… xin lỗi em, Thúy ạ…

Rồi mắt anh mờ lệ. Hoàng bước ra, ngạc nhiên nhìn chồng. Thúy lắp bắp:

- Em không sao đâu anh chị ơi! Cảm ơn anh chị đã đến chơi nhé.

Thúy chẳng trông mong vào điều gì cả, vì biết còn trông mong gì cho cuộc đời về chiều của mình. Nhưng sâu trong tâm hồn, chị thấy có le lói một niềm vui mơ hồ.

Ít ra, người ấy còn biết xin lỗi mình…



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 01.02.2018.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004