Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Ivan Turghenev (1805-1883)






3 Truyện Ngắn của Ivan Turghenev








CON CHÓ



H ai chúng tôi ở trong buồng: con chó và tôi. Ngoài trời giông tố khủng khiếp, điên cuồng.

Con chó ngồi trước mặt tôi - và nhìn thẳng vào mắt tôi.

Và tôi cũng nhìn vào mắt nó.

Dường như nó muốn nói điều gì với tôi. Nó không biết nói, nó im lặng, bản thân nó không hiểu mình - nhưng tôi hiểu nó.

Tôi hiểu rằng, trong giây phút này, cả ở trong tôi và trong nó cũng đang có chung một tình cảm, rằng giữa hai chúng tôi chẳng có gì khác biệt. Hai chúng tôi đồng nhất, trong mỗi chúng tôi đang cháy và thắp sáng một ngọn lửa run rẩy.

Thần chết ào đến, chớp cánh xòe rộng giá lạnh của mình dập tắt ngọn lửa...

Thế là kết thúc!

Sau đó ai đi mà xem xét đích thị ngọn lửa nào đã cháy trong mỗi chúng tôi.

Không! Đây không phải cái nhìn của loài vật và cái nhìn của con người trao đổi nhau...

Đấy là hai cặp mắt như nhau hướng vào nhau.

Và trong mỗi cặp mắt ấy, trong con vật và trong con người - chỉ là một cuộc sống như nhau sợ hãi nép vào nhau.


Tháng Hai, 1878



ÔNG LÃO ĂN MÀY



T ôi đang đi trên phố thì một ông lão lọm khọm nghèo khổ chặn đường tôi.

Đôi mắt sưng mọng, nhòe nhoẹt lệ, cặp môi tím tái, quần áo tả tơi, chân tay lở loét. Ôi, cái nghèo khổ đã gậm nhấm cái thân thể bất hạnh đến nỗi thảm hại nhường này.

Ông lão chìa bàn tay bẩn thỉu đỏ lựng sưng mọng ra. Ông lão rên rỉ, ông lão búng búng cầu xin được chút bố thí.

Tôi đưa tay lục lọi tìm hết mọi túi áo lại túi quần, không có ví tiền, không có đồng hồ, thậm chí không có cả khăn mùi xoa. Tôi quên không mang theo gì hết.

Còn ông lão ăn mày thì cứ chờ đợi... và bàn tay của ông lão run lẩy bẩy.

Bối rối, sượng sùng tôi đưa tay nắm lấy bàn tay bẩn thỉu, run rẩy này... “Xin thứ lỗi cho, người anh em, tôi chẳng có gì cả, người anh em ạ”.

Đôi mắt sưng mọng của ông lão ăn mày nhìn tôi đăm đắm, cặp môi tím tái của ông lão nhếch cười - và đến lượt mình, ông lão siết chặt các ngón tay của tôi.

- Thì có sao đâu, người anh em,- ông lão thì thào,- vậy tôi cũng lấy làm cảm ơn rồi. Đấy cũng là món quà rồi, người anh em ạ.

Tôi hiểu rằng thì cả tôi cũng đã được nhận được của bố thí của một người anh em này.


Tháng Hai, 1878



ÔNG GIÀ



N hững ngày tăm tối, nặng nề đã đến...

Bệnh tật của bản thân, bệnh tật của những người yêu thương, giá lạnh và u tối của tuổi già... Tất cả những gì anh từng yêu quý, với cái mà mình đã tự cống hiến cho đi đều không còn trở lại, đều mất biến đi không còn gì và đều tan nát cả. Con đường đi dẫn xuống dốc chân núi.

Thì ta làm gì đây? Ngồi đau buồn ư? Thương tiếc ư? Cái đó chẳng giúp gì cho chính bản thân mình, cũng như những người khác.

Trên cái cây đang khô héo, bị chế ngự lá mỗi ngày một ít hơn và thưa thớt hơn - nhưng mầu xanh của nó vẫn thế.

Thì cả mi cũng hãy nén mình lại, lặn vào trong bản thân, vào những hồi ức của mình, và ở đó, trong sâu, sâu thẳm, trong tận đáy cùng của tâm hồn tập trung tư tưởng, cuộc sống trước đây của mi, chỉ một mình mi hay biết, lóe hiện ra trước mi với toàn bộ vòng quay của nó, mọi cái vẫn một màu xanh tươi nguyên và của mùa xuân dịu dàng và mạnh mẽ!

Nhưng hãy cẩn trọng nhé... đừng nhìn lên phía trước, hỡi ông già tội nghiệp!


Tháng Sáu năm 1878


                chuyển dịch


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004