Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






CON GÁI CÔNG THẦN








N hư có ai cầm gậy chọc vào tổ ong. Những tiếng vo ve túa ra, lan rộng. Tôi cũng có mặt trong đám trẻ túm tụm bàn tán chuyện Uyển tự xưng là con gái công thần.

Sao tin được chứ! Con nhỏ đen nhẽm, tóc lưa thưa vàng hoe, chẽ ngọn kia lại là hậu nhân của một vị công thần nào đó. Vậy mà nó nghênh ngang đứng giữa bãi cỏ, tay chống hông, mặt vênh lên trời, vẫu mỏ “Tụi mầy không biết được đâu. Ông cố tổ tao là công thần thời Nguyễn, ông nội tao cũng là công thần thời….gì tao quên rồi. Nhưng ba tao thì tao nhớ chính xác là công thần thời….đấu tranh gìn giữ hòa bình. Rõ ràng là ba tao hy sinh ở biên giới phía Bắc mà. Hihi…Ngày nào tao cũng vào miếu Công Thần thắp nhang. Không tin hả? Bằng chứng đây nầy! Ngay cái tên của tao thôi cũng là một bằng chứng. Ngự Uyển! À, còn nữa, tụi mầy nhìn vào cái gót son của tao nè, sẽ thấy tao không phải là người tầm thường”. Uyển đưa chân lên. Cả bọn bò ra cười khi thấy cái gót dính một bệt bùn đen sì. Uyển đỏ mặt, hấp tấp nói:

- Tụi mầy chờ chút xíu đi. Tao rửa chân rồi sẽ thấy liền hà.

Chẳng hiểu Uyển làm thế nào lại rơi tỏm xuống ao. Khi nó lóp ngóp bò lên bờ thì không chỉ có chân dính bùn mà quần áo, tóc tai cũng bị bẩn. Uyển òa khóc, bỏ chạy. Mặc cho bọn tôi nói vói theo “Tụi tao tin mà! Đừng chạy, té đó…!”

Ngự Uyển là cháu ngoại của bác ba Liên. Mẹ Uyển là con gái duy nhất của họ. Bọn tôi chẳng biết mặt mũi của ba Uyển bao giờ, chỉ nghe kể ông là bộ đội được phân công ra biên giới canh giữ cột mốc. Trong một cuộc truy lùng bọn mua bán ma túy, ông bị thương nặng và hy sinh. Mẹ Uyển chắc muốn cùng lên thiên đường với chồng hay sao ấy. Nên bà sống như lơ lửng trên mây, mê mê tỉnh tỉnh. Suốt ngày cứ cầm chổi quét lá vàng gom thành đống rồi đốt. Bà đứng nhìn làn khói bay lên rồi khóc hu hu…có khi bà lầm bầm:

Mặt trời rụng xuống vườn trưa

Lá ai phơi úa cho vừa tình xa

Có khi bà dùng một sợi dây chì đã rĩ sét để xâu những cái lá úa thành một chuổi rồi cột thành một cái vòng, treo lên nhánh cây sầu đông bên cổng rào. Có ai hỏi, bà bảo đó là quà dành cho người chồng đi xa, xa lắm. Những cái vòng lá mục rã dần, chỉ còn trơ những cọng dây kẽm xù xì xỉn màu thời gian. Không ai nở lấy chúng xuống. Để mỗi khi ngang qua cổng nhà bà, lòng lại bứt rứt, nao nao.

Uyển có đôi mắt to buồn bã như mẹ. Nó hay khóc. Nhưng cũng hay nghênh ngang và hoang tưởng. Có lần đi ngang qua cầu Thiềng Đức, Uyển bảo rằng cây cầu này xưa bắc ngang đỉnh trời. Rồi vì cố tổ nó ra lệnh, cây cầu rơi xuống vắt ngang, nối liền đôi bờ. Uyển hiểu biết rộng hơn bọn tôi. Nó thao thao về Miếu Công thần rằng “Miếu còn có tên là miếu Hội Đồng . Miếu được xây dựng năm 1837 để thờ 85 vị khai quốc công thần, Miếu được Bộ văn hóa công nhận là di tích lịch sử cấp quốc gia vào năm 1998.”(*) Uyển quả quyết là còn nhiều công thần nữa. Nhưng do cái bảng vàng lớn có bấy nhiêu làm sao ghi cho hết tên. Ngôi miếu nầy thờ tất tần tật những ai có công với đất nước. Mà ba Uyển cũng có công. Không gọi là công thần thì gọi là gì ?

Uyển rơm rớm nước mắt:

- Thật ra, tao không thích ba tao ngồi trên bàn thờ đâu. Tao chỉ mong ba tao còn sống, còn ở biên giới bồng súng chỉa ra biển Đông. Hễ tên giặc nào vừa lú đầu ra, ba tao bùm bùm mấy phát cho nó thụp đầu xuống. Tao không thích ba tao yên nghỉ quá sớm. Còn biết bao nơi phải canh, phải giữ. Có lẽ ba tao chỉ là một nửa công thần thôi. Đã vậy, ba còn nắm giữ linh hồn của mẹ, làm cho tao buồn lắm!

Tôi nhìn vào đôi mắt sũng nước của Uyển, lòng cũng buồn bã. Biết nói sao để an ủi nó. Rồi tôi bỗng dịu dàng như vỗ về cô bạn nhỏ:

- Từ từ mẹ Uyển sẽ nguôi ngoai. Dạo nầy, bác gái cũng đã biết ra đồng nhổ cỏ rồi. Chắc không lâu nữa đâu, bác sẽ tỉnh hẳn. Ba Uyển là công thần chứ sao là “nửa công thần” được. Vì ông đã sống và chiến đấu đến giây phút cuối cùng mà.

Các bạn nhao nhao :

- Đúng đó! Người nào hy sinh vì nước cũng là công thần, mà bây giờ người ta gọi là liệt sĩ.

Nhà bọn tôi đều ở gần Miếu Công Thần. Hằng năm, miếu nầy có rất nhiều lần được dân địa phương tổ chức lễ hội. Người lớn không biết thế nào chứ bọn tôi thích mê. Tha hồ ăn uống, chơi đùa. Lễ vật của dân chúng dâng cúng nhiều ơi là nhiều. Bọn tôi là con con cháu công thần nen tha hồ hưởng phước.

Uyển mơ màng:

- Mình sẽ cố gắng học giỏi , làm việc hết mình để ba mình không …mắc cỡ vì mình.

Tôi ngẩm nghĩ giây lâu:

- Nếu vậy, Uyển cố gắng học giỏi để làm việc hiệu quả thì đã là …công dân tốt rồi. Tụi mình cứ ráng học trước đã, Còn chuyện trở thành…cái gì thì để người lớn đánh giá nghen!

Từ đó, tôi thấy Uyển rất chăm học, chăm làm việc nhà và quanh quẩn bên mẹ. Nhìn cảnh bạn ngồi chảy tóc cho mẹ, lòng tôi bùi ngùi làm sao! Uyển cũng hay cùng mẹ kết những chiếc vòng bằng lá. Nhưng nhưng chiếc vòng của uyển kết bằng lá xanh. Uyển cũng treo lên nhánh cây sầu đông. Lá chưa kịp úa, bạn đã treo thêm vòng lá khác. Có phải Uyển muốn bảo rằng bạn chờ đợi điều tốt lành ở tương lai và không bao giờ thôi hy vọng.

Tôi không kết những chiếc vòng màu hy vọng.Nhưng trong tôi luôn cháy bỏng ước mơ trở thành người có ích và lương thiện. Tôi nghĩ làm được như thế mình sẽ ngang hàng với…. con gái công thần/-



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004