Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Tranh minh họa: Phạm Hồng




Chuyện Ông Chủ Sở Lưới

Cất Miếu Thờ Thần Biển








1.


Cái miếu mái tôn lụp xụp, dựng tạm trên bãi cát để làm chỗ thờ Ông lụy năm ngoái bỗng nhiên được ông chủ sở lưới đăng làng Bích Điệp cho khẩn trương nâng cấp, cất mới thành một ngôi miếu mái ngói chính thức thờ bộ xương cá voi, tức di cốt của Ông lụy. Và theo tập tục, dù đây là nơi thờ phượng thần Biển của một làng ngư dân người Việt nhưng ngôi miếu vẫn đề bảng hiệu chữ Hán đỏ chói “Miếu Nam Hải tướng quân” thật uy nghiêm, đường bệ. Gạch, cát, xi măng ùn ùn từ đất liền chuyển ra đảo, để vừa cất mới ngôi miếu thờ Ông vừa sửa nhà ở của ông Bảy.

Mọi người thì thào rằng hình như ông chủ Bảy muốn đánh dấu, muốn chuẩn bị cho một điều gì đó thật hệ trọng, hay muốn bắt đầu một việc gì đó thật ý nghĩa, ngay ở làng Bích Điệp trên đảo này chứ không phải ở làng Kim Bông trên đất liền, nơi có nhà từ đường của dòng bên nội ông Bảy.

Thật ra thì từ lâu rồi, nơi con người ông Bảy đã bắt đầu cùng lúc có đến hai nghịch lý trầm kha, đeo đẳng như mệnh kiếp.

Vóc dáng mạnh mẽ, thích ăn ngon mặc đẹp, ưa chuộng chuyện ân ái…, rõ ràng ông là đỉnh cao của sinh lực đàn ông, tràn đầy dương tính, phải nói là mẫu mực ưu thắng của nam giới. Nhưng điều nghịch lý thứ nhất, có tính ngoại tại và thể hiện nơi sinh hoạt hằng ngày, chính là tình trạng bên cạnh ông, kề cận ông chỉ thường trực toàn là nữ giới, tràn ngập âm tính, điển hình là ba bà vợ và sáu đứa con gái.

Rồi bậc nam tử hán khôi ngô tuấn tú, niềm hãnh diện của dương gian, tràn đầy dương khí của người phàm này thì lại có kiểu mặt “tâm linh” – một cánh cửa u linh dẫn vào cõi âm. Trong những giây phút khác thường, đôi mắt Âm Dương đã cho phép ông Bảy nhìn thấy các loại hồn, từ thần linh cho đến ma quĩ, dần hồi dẫn đến điều nghịch lý thứ hai, rằng bề ngoài thì gã ngư dân trung niên này tràn đầy sinh lực, nóng ấm Dương khí nhưng bên trong thì tâm hồn gã đã lầy lội Âm khí lạnh lẽo, ảm đạm. Cứ thấy ma quĩ, thần linh mãi – thường khi là ngoài ý muốn và gần đây nhất là nằm mộng thấy thần Biển hiện về ngay sau khi xác cá voi tấp vào đảo, các thế lực bên ngoài Dương thế là cõi Âm, cõi Thần linh không thể không can thiệp hoặc có ảnh hưởng nhất định vào cuộc đời của ông Bảy.

Xét về bề ngoài, ai cũng thấy ông Bảy không thể là người vô thần, vì ông luôn luôn tỏ ra sùng tín, nghiêm cẩn trong tín ngưỡng của mình. Trong nhà ông có một căn phòng riêng biệt dành thờ Phật, cũng như trên chùa Hải Đức cũng có một khuôn bảng thếp vàng dành riêng để ghi phần công quả đóng góp liên tục và hậu hĩnh của ông.

Ông Bảy còn tin chắc rằng bên cạnh cuộc sống, vật chất thế gian có thể nhìn thấy và cầm nắm được, còn có các thế giới siêu nhiên khác, hoạt động song hành với cõi dương trần – đó là cõi Âm, cõi Thần linh chớ có gì lạ. Đó là các thế giới vô hình, có một số cư dân thượng lưu siêu hạng được gọi là các thần linh. Đây là những người phàm có quá trình tu hành tích lũy từ nhiều kiếp trước; lịch sử cuộc đời của họ ghi nhận dù chỉ là dân thường hay có chức vụ xã hội này nọ, họ đều thường làm việc tốt, theo nghĩa là việc có lợi cho xã hội người phàm, Còn lại ở thế giới vô hình là số cư dân mạt hạng, không danh giá, dễ làm điều xấu, theo nghĩa là những điều bất lợi cho người phàm, thì chính là đám ma quĩ, cô hồn các bác…

Nhưng sâu xa hơn, nếu tuệ nhãn thần thông đạt đủ trình độ cao diệu, các thần linh sẽ cảm thấy không hãnh diện chút nào khi biết được thực chất lòng tin tưởng của ông Bảy đối với họ. Ở vị thế một người có kiểu mặt “tâm linh” và cặp mắt “thông linh” nhìn thấu cõi Âm, ông Bảy đã dửng dưng cào bằng, xem như ngang nhau mọi thứ hồn phách muôn phương, nói chung là mọi thực thể vô hình, vô chất, dù là ác linh hay phúc thần cũng thế.


2.


Riêng về thần Biển mới được ông Bảy dựng miếu thờ, trong thâm tâm ông chỉ xem là đây là một loại hồn phách cổ xưa, tồn tại trong lòng biển cả - tồn tại thôi, không thể nói hồn phách vô hình lại sống thở, đổ mồ hôi như các loài sinh vật, thực vật.

Cũng có huyền thuyết cho rằng loài thủy tộc thượng đẳng là cá voi, nếu tu luyện lâu năm – thường phải là niên hạn kha khá, cỡ vài trăm năm, vài ngàn năm - thì khi chết đi, cá sẽ hóa thần. Dù sao nghi vấn này cũng chỉ có thể thuộc về một thuở hồng hoang nào đó, tức lúc loài người chưa có mặt trên trái đất. Khi loài người xuất hiện, một số cá thể hồn phách thần linh, kiểu thần Biển, lại tiếp tục tồn tại theo biển. Đến lượt loài người chết ngoài biển thì theo lẽ tự nhiên, một tập đoàn hồn ma gốc loài người lần hồi thành hình nhưng một chủng ma mới, tồn tại bên cạnh các hồn thần linh. Tuy sinh sau đẻ muộn nhưng lực lượng hồn ma người ở biển thì phồn tạp gấp vạn lần nhúm hồn thần linh. Chết từ sông hồ trôi ra biển; chết vì chìm ghe, đắm tàu, rơi máy bay; chết vì bị hải tặc quăng xuống nước; chết vì sóng thần tràn vào bờ, lũ cuốn ra khơi .v.v…, số lượng hồn ma người ngoài biển không lúc nào ngừng tăng thêm. Đó là chưa nói đến trường hợp tro cốt được đổ xuống biển theo ý nguyện của một số người đã chết trong đất liền, nghĩa là từ nguyên khởi, cái chết của họ không dính líu gì đến sóng nước, biển khơi.

Nói khác đi, khi vì lợi ích riêng mà phải đầu lụy các loại, hạng cư dân của biển cả, thì mọi con người - như đám ngư dân, hay ông chủ của họ là ông Bảy - đều vừa có thể van vái thần Biển lại vừa có thể cầu cạnh những oan hồn lang thang vẩn vơ trong sóng nước. Do đó, điển hình như cách hành xử của ông Bảy, chỉ cần là khôn khéo khi chọn lựa các giao dịch thích hợp đối với các thế giới vô hình này, chứ con người không cần thiết phải có tấm lòng kính sợ, thật sự thần phục đối với một hay cả hai loại hồn ma đối tác – dù là thần linh hay ma quĩ.

Căn cứ vào những tín ngưỡng dân gian, kiểu tin tưởng cùng lúc cả Phật Tổ, Phật Bà Quan Âm, Ngũ Hành Nương Nương, Thần Tài, Ông Nam Hải…, lẫn vô số cô hồn các bác trên biển, người ta có thể gọi ông Bảy là người đa thần, cùng lúc thờ nhiều thần thánh. Chính xác hơn thì phải gọi ông Bảy là người phiếm thần, tức tin rằng ở đâu cũng có thần, mọi vật đều ẩn chứa thần. Đó là một tâm thức lưu truyền từ con người thượng cổ, do trong thiên nhiên có đủ thứ sức mạnh, như: sấm sét, bão bùng, lũ lụt, thú dữ…, có thể dễ dàng giết chết họ nên họ cứ phải tin tưởng và thờ phượng đủ thứ thần. Loài người sơ khai nhìn đâu cũng cho là có thần, từ thần Sấm Sét, thần Gió, thần Bão, thần Lửa…, cho đến thần Sông, thần Rừng, thần Hổ, thần Cá, thần Mam-mút.v.v…

Theo dòng lịch sử và huyền thoại, các tín ngưỡng đa thần và phiếm thần đã để lại nhiều dư âm, dư ảnh trong đời sống tâm linh nhân loại, đặc biệt đậm nét đối với ngư dân. Một loài thủy tộc to xác, một hòn đảo, một vực biển, một luồng lạch, một xoáy nước, một trận gió…, tất cả đều là thần linh các cấp lớn nhỏ, hoặc ít ra là đều có thần linh cai quản, buộc ngư dân phải cúi đầu kính sợ, cảnh giác.

Thậm chí, giữa đêm mắc tiểu, bước đại ra một mé vườn, một gốc dừa nào đó, ông Bảy không bao giờ bỏ quên thói quen van vái khi vén quần đứng tiểu.

Cô hồn các bác nào đó, làm ơn xích ra cho tôi đái, cám ơn”, ông Bảy luôn luôn nói thành tiếng, nói ra lời rõ ràng dù lúc đó ông có kịp nhìn thấy trong khoảng tăm tối trước mặt có ai hoặc cái gì hay không đi nữa. Nghĩa là theo ông Bảy, chỗ nào có bóng tối âm u là có sự tồn tại của người khuất mày khuất mặt. Và phép lịch sự của người đứng tiểu là phải lên tiếng - không phải là xin phép mà là thông báo, đề nghị các vị ẩn mặt nào đó nếu tình cờ xớ rớ ngay lúc đó thì nên tránh qua một bên để khỏi bị dính nước tiểu của người phàm.


* Trích truyện kỳ ảo NGƯỜI THẾ HỒN CHO THẦN LINH của Phạm Nga - Ebook Việt Văn Mới 2013



PHẠM NGA


@.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 22.11.2017.

trích đăng lại bài vở đăng tải trong việt văn mới - newvietart.com xin vui lòng ghi rõ nguồn

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004