Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





Tự Nhiên





T ự nhiên, anh đến nhà tôi chơi. Từ hồi nào có khi nào anh ghé đâu. Nhà tôi còn bừa bộn lắm sau ca bán hàng. Tôi kéo cái ghế con con cho anh ngồi. Tôi cười với anh. Anh cũng thế. Rồi anh chia sẻ về những buổi học hỏi gì đó về kinh thánh tại DCCT. Chúng tôi bàn luận trong không khí vừa ân cần vừa hướng tâm. Rồi anh ra về sau nụ cười hiền lành. Hai hôm sau, tôi được tin anh mất. Việc anh đến nhà bất ngờ quả là một ấn tượng sâu sắc cho tôi mãi đến bây giờ.


Chị không lập gia đình. Mang khối u trong ngực mà chị như mang niềm vui. Đi đâu cũng Halleluia, Tạ ơn Chúa. Trên đường đi lấy thuốc nam về “uống thêm”, chị vô ý tông xe vào người khác. Đôi bên chào nhau vui vẻ vì chẳng ai làm sao cả. Rồi chị phát giác ra bàn chân chảy máu dầm dề. Về đến bệnh viện, chị quăng xe và vào phòng cấp cứu. Bác sĩ xem vết thương và nói rằng chị mất 2 ngón chân. Chị nhe răng cười và tự đặt cho mình biệt danh “tám ngón”. Rồi chị phẫu thuật 1 bên vú. Chị cập nhật biệt danh thành “tám ngón một núi”. Chị vẫn yêu đời. Vẫn Halleluia, Tạ ơn Chúa. Đi đâu cũng đi. Trên chuyến xe ra Vũng Tàu, chị ngồi rũ mà vẫn mỉm cười khi có ai hỏi han chi đó. Rồi chị không còn đi đâu được nữa. Đến thăm chị, chị ngồi đó, ôm cái bàn nhỏ chống chọi với cơn đau. Bọn chúng tôi thì thầm với chị mấy câu kinh, hát qua kẽ răng những bài ngợi ca Đấng Toàn Năng. Đêm đến, chị ngồi đó, mấy đứa em nằm chung quanh. Khi cần điều gì, chị lấy cái que nhỏ chọc chọc vào em nào đó giúp chị chút việc cần. Rồi chị cũng ra đi về bên kia thế giới. Kẻ ở lại có thật nhiều điều để nói về người đã khuất.


Tòa giải tội của ngài khá đặc biệt. Ngài ngồi ở giữa tòa có màn che kín, 2 bên là 2 bàn quỳ cho kẻ đến xưng. Khi giải tội cho ai xong, giọng ngài lớn và rõ: Việc đền tội, con đọc năm chục một lần! Ai cũng vậy! Và ngài kéo cái cơ phận gì không biết, nghe “rột” một cái: đến phiên người bên kia xưng. Tối đến, Ngài đi tuần chung quanh nhà thờ, có lần, biết lũ trẻ cứ trượt patin trên thềm cửa trước nhà thờ. Ngài lặng lẽ đi bộ đến, tay cầm cái roi mây. Khỉ thật! Mấy đứa nhỏ nghịch ngợm chỉ còn có nước ôm mấy cái cột mà ăn roi, chẳng chạy đâu khỏi. Có khi, mấy chàng thanh niên mấy cô thiếu nữ trong xóm tụ tập cạnh nhà thờ hát hò ồn ào khi đêm đã khuya. Ngài nhẹ nhàng như con mèo lẻn đến, tịch thu của lũ gái trai kia cây guitar khi bài ca đang còn dang dở. Đem về cất trong phòng vừa xong, thì cái lũ ấy mò đến đập cổng ầm ầm, réo tên của ngài inh ỏi. Ngài ra mở cổng; chúng chạy mất. Ngài rượt theo. Và chiến thuật dương đông kích tây của lũ ấy thành công mỹ mãn. Có đứa vòng lối ngược lại, vào phòng ngài, lấy lại cây đàn cũ để mai còn có cái mà hát, mà nhảy nhót trêu ngài, khi ngài đứng trên lan can rọi ánh đèn pin, xua qua xua lại như nhắc nhở, khuya rồi, về đi nhé. Rồi Ngài cũng theo bước tiền nhân mà về cõi vĩnh hằng. Có một cha xứ như thế đó. Có một cha xứ giỏi võ tay xách thùng nước nhảy băng qua các mái nhà để chữa cháy cho cái xóm gần đó...


Ba chàng chơi với nhau khá thân. Hắn bự con nhất. Có lẽ cũng ăn chơi nhiều nhất. Mà cũng tốt bụng như cả gia đình cha mẹ, anh em hắn. Có lần họ rủ nhau đi chụp hình. Lên sân thượng của tiệm chụp để có không gian rộng lớn. Đẩy qua, đẩy lại, anh chàng bé con nhất đứng giữa vì hắn không tin dị đoan; Anh chàng cận thị một bên, bên kia là hắn. Kiêng với chả cữ sao đó mà rốt cục người đứng giữa vẫn nhăn răng sống, anh chàng cận thị bệnh tật đầy mình, ba chìm bảy nổi, hàng tỉ cái lênh đênh vẫn nhìn đời dù phải qua cặp đít chai. Còn hắn - kẻ bự con nhất - lại nằm đó. Các em hắn sẵn sàng giúp anh mình dù phải tốn rất nhiều tiền. Bác sĩ mời vợ anh đến. Khi biết 2 đứa con còn rất nhỏ mà kết quả cuộc giải phẫu không lấy gì làm phấn khởi, bác sĩ khuyên nên dành số tiền ấy cho các cháu bé thơ ngây. Thế là anh ra đi như phải thế...


Dường như ai đó chết đi cũng để lại ít nhiều kỷ niệm không bao giờ quên được. Còn ta thì sao nhỉ? Lát nữa, ta phải đến nhà cậu em lai rai với cậu, sau mấy lần từ chối vì bận việc. Liệu mai ta còn sống không đây nữa...



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 12.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004