Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




NẲNG Ở KIẾP SAU









  Hai người cứ ngở ngàng nhìn nhau mà không biết họ đã gặp nhau ở đâu, và bao giờ,Cường và Thu cùng làm hồ, anh làm thợ chính còn Thu làm phụ, từ mối cảm nhận thân quen đâu đó mà anh chị thường giúp đỡ nhau trong công việc hằng ngày.

Rồi một hôm, bổng Thu bị té khi đang đẩy xe rùa gạch, tét móng chân, máu ra lênh láng, anh là người đầu tiên lo lắng cho chị nhiều nhất, rồi bổng anh nhớ ra, một chùm kí ức hiện về. Ngày đó ở khu gia binh  tại Hòa Khánh Đà Nẳng

Ba anh là thượng sĩ Quyền thượng sĩ thường vụ, còn ba của Thu là trung sĩ Phan bưu tín viên,  hai nhà ở gần nhau. Một hôm trong buổi chiều vàng, nắng  rất đẹp và bầu trơi tươi sáng, những tia nắng cuối ngày đang buâng khuâng rơi rụng bên thềm, bất chợt từ đâu mấy quả pháo kích bay đến, làm  sập một dãy nhà gia binh, may mà khu anh và chị ở không sao, Khi ấy Thu mới có mười  tuổi, còn Cường mười ba tuổi, hai đứa bé ôm nhau núp trong căn hầm làm bằng bao cát ở trước nhà, ngáy ấy đã xa lắm đã mười hai năm qua, bây giờ anh lại nhớ rõ rất rõ cái tuổi mười ba, hai đứa trẻ chơi chung với nhau rất thân, hai nhà thường nói' lớn lên sẽ làm sui 'Những tưởng cuộc đời xuôi dòng, nào ngờ biến cố 1975 xảy xa hai bên gia đình chạy tứ tán, rồi không hẹn mà gặp nhau tại Pleiku. Chiều hôm đó hết giờ làm, anh vội đưa chị đến nhà anh vì anh chỉ còn có mẹ sống cũng nghèo chị cũng mất cha, vậy là hai người càng gần nhau hơn, họ thường tâm tình và dần dần tình yêu đã đến với đôi trai gái

Anh chị đến với nhau trong hoàn cảnh nghèo khó, hai bên gia đình đều chật vật túng thiếu . Anh làm thợ chính chị  phụ hồ và tình yêu nảy nở giữa nơi cát, sỏi, bụi xi măng, anh thường phụ giúp chị những công việc nặng nhọc. Thế rồi họ cảm mến nhau và yêu nhau, cưới nhau. Những năm đầu hai người sống ở  nhà anh nhưng nhà chật quá. Đến khi chị có thai anh thuê nhà ở riêng. Lúc này anh làm rất nhiều. chị thường bị thai hành nên làm việc không đều một mình anh làm chẳng đủ sống cho hai người, đã vậy chị còn sinh con đứa này tiếp đứa khác. Bảy năm sau anh chị có được hai trai, một gái cuộc sống nghèo vẫn hoàn nghèo. Thỉnh thoảng chị mới đi phụ phơi bánh tráng kiếm chút ít phụ giúp chồng. Cuộc sống thiếu thốn lần lượt qua đi trong nỗi buồn, trong sự hy vọng có ngày được đổi đời. Tuy nghèo túng nhưng anh chị thật sự hạnh phúc. Đôi lúc chị tưởng như  hạnh phúc nhỏ bé mong manh sẽ tan biến vì đói nghèo, vì thiếu thốn nhưng anh đã diều dắt chị vượt qua. Thấm thoát thời gian qua mau mới đây mà đã gần 18 năm. Di  chuyển cũng nhiều chỗ và cũng vẫn là nhà thuê. Gần đây con cái lớn chị quyết định chuyển qua làm

bánh tráng có con phụ giúp. Cuộc sống từ đây có phần sáng sủa anh chị đã sắm được những tiện nghi cần thiết trong gia đình và mua được miếng đất nhỏ, nỗi vui mừng làm sao nói hết cứ tràn trề tan chảy trong lòng hai người, anh chị dự trù sẽ xây nhà trong năm tới, trong nhà đầy ắp tiếng cười, đầy ắp niềm vui thật là hạnh phúc mỹ mãn. 

Nhưng số phận chẳng chiều lòng người chị ngả bịnh mà là bịnh nặng phải đi bệnh viện Chợ Rẫy, vậy là bay đi mảnh đất mà anh chị đã chắc chiu tằn tiện mới có được nhưng bịnh chị chẳng lành. Thấy chẳng còn hy vọng. Những ngày cuối đời chị nằm bệnh viện gần nhà. Khi đã biết mình không còn sống bao ngày nữa, chị cảm thấy dửng dưng, chị chỉ nhìn chồng, nhìn con đầy đau xót chị nói:

-Em thương anh quá, rồi đây gánh nặng sẽ đè lên đôi vai anh, anh vừa làm cha, vừa làm mẹ, làm thầy. Anh gắng cho con ăn học để sau nầy may ra đổi đời nghe anh.

Anh nhìn chị ứa nước mắt:

-Em ơi ! Nếu có kiếp sau em có lấy anh nữa không ?

-Có, có! Em vẫn làm nghề tráng bánh để có bữa sáng cho anh và các con.

-Và anh cũng vẫn làm thợ xây, nhất định kiếp sau anh sẽ cố gắng xây cho mẹ con em căn nhà nhỏ. Nghĩ mà tủi quá hả em? Mười mấy năm qua anh xây cho người ta bao nhiêu là nhà, mà chính bản thân mình lại chẳng có chỗ che mưa, che nắng.

-.Nhất định kiếp sau mình sẽ chọn vùng trời nhiều nắng em nhé. Anh vụt nhớ những  khi mưa cả tháng vợ chồng con cái qua bữa bằng bánh tráng yểu yểu.

-Anh ơi! Khi em đi rồi, anh cứ để em tại bệnh viện liệm tại đây rồi đưa em ra nghĩa trang luôn nghe anh.

-Không! không đời nào nếu vậy những ngày còn lại anh chết mất sống sao nỗi hở em?

-Hay anh che cái lán ngoài đường để em ở đó, em không muốn đợi chủ nhà đuổi tủi lắm anh à.

-Để anh qua cầu xin chủ nhà.

-Không ai đồng ý đâu anh đừng xin mất công.

-Thôi em đừng nói nữa, anh đang đau đớn vô cùng nỗi sắp phải chia ly cùng em, con chúng ta mất đi bàn tay chăm sóc của mẹ hiền, mất đi tình thương bao la của người mẹ, anh mất đi người vợ bao năm tận tụy  thủy chung với chồng, với con, anh chưa kịp bù đắp gì cho em.

-Anh đã cho em quá nhiều rồi, anh đã cho em nguồn hanh phúc lớn lao, gần đây anh đã  chăm sóc em tận tình chu đáo đó là phần thưởng quý báu của cuộc đời em. Em tu từ mấy kiếp mới có được. Chị nghẹn ngào nói tiếp:

-Nhớ lời em dặn anh nhé.

Bao nhiêu hy vọng trong anh đều tắc ngấm, một nỗi đau nghẹn đắng trong lòng. Một chuỗi ngày trống trải u sầu ập tới, hiện diện trong anh. Anh thương chị quá, bao năm qua những lo toan vụn vặt hằng ngày giữa xã hội vô vàn khó khăn thiếu thốn, những toan tính trần tục thường ngày của người đời chị đều vượt qua. Trong trái tim anh như tiếc hận. Một nỗi sợ hãi gờn gợn sẽ mất người vợ yêu thương vĩnh viễn choáng ngợp tâm tư anh, anh ngẩn ngơ thất thần lo sợ nàng sẽ bỏ cõi trần gian này mà đi, anh như người mụ mị thẩn thờ, một tiếng nấc trầm uất từ nơi nào sâu thẳm trong lồng ngực anh dội về thật nặng nề. Những ngày sau này chị yếu đi nhiều, chị chỉ nhìn anh, nhìn các con như cố nuốt những hình ảnh thân thương vào tâm khảm, ánh mắt chị như mờ đi lùi xa tít tắp về quá khứ muôn trùng, cỏi lòng thắt lại với bao nỗi cay đắng mơ hồ. Linh cảm sự ra đi đến gần anh đưa chị về nhà mà lòng nhói lên tê tái, những chuỗi suy nghĩ rối bời, khoảng vỡ trong lòng thẳm sâu vời vợi.

Chị ra đi vào một chiều cuối Thu, bầu trời u ám gió hắt hiu như tiễn đưa một kiếp người suốt cuộc đời vất vả  gian truân. Hôm sau anh thấp thỏm, hấp tấp, vội vàng đưa chị về nơi an nghĩ cuối cùng. Mấy ngày sau người chủ nhà đến:

-Thu đi hồi nào sao không báo cho hai bác biết.

Anh nhìn người chủ nhà với nét mặt đau khổ, ánh mắt bối rối hai tay chắp trước ngực miệng lắp bắp.....

-Con vội quá không báo kịp.

-Báo để hai bác đi điếu tang và đưa Thu một đoạn đường.

Khi ấy anh mới thở phào nhẹ nhỏm:

-Con sợ hai bác làm khó.

-Không đâu ở đời lấy phước trời mà đong thôi con ạ.

Anh ngồi ôm đầu nói trong nuối tiếc:

-Nếu con biết hai bác từ bi đức độ con để nó thêm ngày nữa, một ngày nữa thôi vì hôm sau ngày rất tốt.



@.Cập nhật theo bản mới của tác giả chuyển từ Pleiku ngày 12.11.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004