Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



CHUYỆN TÌNH VÙNG U MINH








 L ời vào chuyện:

Đây là chuyện tình vùng quê tôi, phát xuất từ truyện HƯƠNG RỪNG của Sơn Nam. Xin tóm tt chuyện như sau:

Di dân từ ngũ Quảng vào lập nghiệp vùng rừng U Minh. Ông Hương giáo có một người con gái duy nhất, xinh đẹp mà ông rất thương yêu, tên Hoàng Mai. Khi Hoàng Mai đến tuổi trăng tròn, hỡi ơi ông phát hiện nàng bị bệnh nan y: CÙI.

Tìm trong gia phả có ghi: Luyện thuốc bằng "ngọc" ong mật có thể chữa bệnh CÙI. Ông thuê một chàng trai trẻ làm nghề bắt ong mật tìm"Ngọc" ông để luyện thuốc cho con gái yêu. Ông Hương giáo mời chàng trai ở luôn trong nhà cho có bạn. Ngày đêm, ông chong hàng chục ngọn nến bạch lạp chung quanh mớ “ngọc” để luyện, hy vọng rằng, khi đúng một ngàn ngày, nó sẽ trị được bịnh nan y của Hoàng Mai.

Một hôm tại nhà ông Hương giáo, chàng gặp nàng, người con gái mỏng manh đứng tựa cây hoa sứ nhìn chàng với ánh mắt đầy ân tình. Lòng đầy yêu thương, chàng đến đứng cạnh Hoàng Mai xin được cầm tay nàng.


[- Anh nắm cái chéo tay áo này, em cũng đủ vui rồi.

Cảm đông làm sao!... Và ngạc nhiên làm sao! Một mùi hôi hám từ trong tay áo bay ra khi níu cái chéo tay áo của người đẹp. Tư Lập thấy rõ ràng bên trong, ngón tay của nàng rụng mất hồi nào, chỉ có năm cuộn vải nhỏ vấn khéo léo thay thế.

Hôm sau, chàng trai viện cớ ra đi lúc mùa bông tràm nở trắng rực. Anh không thèm làm nghề ăn ong nữa, về ở Long Xuyên ...] (SN)


Nhưng hương rừng có ma lực quyến rũ. Lúc mới đến thì vui. Ở lâu lại sanh buồn. Xa cách lâu ngày thì đâm ra nhớ không nguôi, không trở lại thì không được. Ôi đẹp quá cảnh rừng tràm lúc ong "đi bông".

Anh lại trở về.

Nhờ người giúp việc cho biết anh về, ông Hương giao nhắn mời anh thăm Hoàng Mai

Người giúp việc ông Hương giáo nói :


[- Trời! Cậu Tư. Về hồi nào! Trời ... sao không lại thăm cô Hoàng Mai?

Tư Lập vuốt mồ hôi trán:

- Thôi! Về đi. Nhắn với ông hương giáo rằng tối này tao tới.

- Buồn lắm! Cô Hoàng Mai yếu nhiều.

Tư Lập thở dài:

- Vậy hả? Ðừng nói nữa. Về trước đi. ] (SN)


Giữa đêm, anh chàng ăn ong xuôi dòng đi mất.

Và đây là đoạn cuối của CHUYỆN TÌNH VÙNG U MINH:


[...Trên thềm nhà, trong bóng mát, hình dáng của Hoàng Mai với đôi mắt và mớ tóc trùm kín trong chiếc khăn. Chiếc tay áo của nàng lòng thòng che khuất mấy ngón tay, từ từ nâng lên như tiễn đưa một hình bóng ... ] HƯƠNG RỪNG- Sơn Nam (1)


@. Cảm thương người con gái, NL xin đổi chữ CÙI bằng chữ MẪU ĐƠN ( nôm na: Mẹ thằng cùi )

Xin mời các bạn đi vào bài thơ !


CHUYỆN TÌNH VÙNG U MINH


I. ANH HÙNG LỠ VẬN


U Minh tràm đước, cóc kèn (*)

Anh hùng lỡ vận lên rừng bắt ong

Bắt sao trúng phải nỗi buồn

Cảm thương phận bạc

Lệ tuôn lưng tròng!


Dõi theo con nước lớn ròng

Bỏ đi trốn bậu

mà lòng xốn xang

Nước mắt sao cứ chảy hai hàng ?

Chèo ghe lướt tới,

mà lòng quay lui !


Rạch sông muôn nẻo ngược xuôi

Cố quên nẻo ấy,

dáng người bên hoa

Mắt xưa giờ chắc lệ nhòa

Gặp nhau chi hở ?

Để cho thảm sầu !


II. "MẪU ĐƠN" HOÀNG MAI


Bên sông tựa nhánh bần xiêu

Lặng êm đêm lạnh,

đìu hiu bên trời

Sương rơi thấm lạnh vai người

Vạc kêu tiếng khổ,

buồn rơi đoạn lòng !


Mắt ơi !

thôi chớ hoài trông

Làm sao giữ được một dòng nước xuôi ?


Về thôi ?

Ừ hãy về thôi

Trăm năm cũng vẫn một đời cô liêu


Về thôi !

Trời ửng bóng nhiều

Ngàn chim ríu rít

như trêu lòng người


Về thôi !

Người chẳng đến rồi !

Gặp chi ?

rồi để cả đôi phải sầu !


Hoa xưa nay có còn đâu !

Còn màu lá úa

Còn đau tình này !



8/2017


(*) Cây cóc kèn: Derris trifoliata rất phổ biến trong những vùng ngập mặn, rừng sác, rừng ngập mặn. là loại cây bò trường thuộc họ Fabaceae.

(1) Sơn Nam: http://vietmessenger.com/books/?author=son%20nam



Cập nhật theo nguyên bản của tác gỉa chuyển từ Garland, Texas ngày 04.11.2017 .


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004