Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






HỌ NHÀ TÔM





T in con Câm có bầu náo động làng trên xóm dưới. Con nhỏ gầy khẳng kheo như cây tre, đã vừa câm vừa thiểu năng trí tuệ mà cũng có một gã đàn ông thèm khát, làm nó mang bầu ư? Cái tên “cha căng chú kiết” nào mà độc ác thế?

Con Câm không có mẹ… À, không phải không có, ai mà chẳng có một bà mẹ sinh ra? Nói cho chính xác là mẹ nó bỏ nhà đi từ lâu lắm rồi, lúc con Câm đang vịn giường chập chững tập đi. Nó sống với cha là Lộ và ông nội là lão Vược. Được cái nó cũng dễ nuôi, nước cơm nước cháo thay sữa nhiều lần, nó cũng lớn, ít bệnh hoạn. Dĩ nhiên là lớn xác thôi chứ đầu óc nó vẫn là của một đứa trẻ lên ba.

Lão Vược đi phụ hồ cho người quen còn Lộ lên thị xã chạy xe ôm, bỏ con Câm ở nhà một mình cả ngày, tránh sao không bị kẻ xấu xâm hại? Nó chỉ biết ú ớ, có kêu la được đâu? Hoàn cảnh như thế mà giờ nó lại “đeo ba lô ngược”, cả nhà xoay xở ra sao? Hai người đàn ông mù tịt chuyện sinh đẻ, biết gì mà chăm sóc nó?

Ai cũng chép miệng thương con Câm. Thương nó một thì giận kẻ hại nó mười. Nhẫn tâm! Độc ác! Thú tính! Súc sinh!... Người ta thi nhau gán cho kẻ xấu xa ấy những từ nặng nề. Nhưng kẻ đó là ai mới được chứ? Không ai biết. Họ chỉ đoán mò theo suy diễn riêng của mình thôi. Mà suy diễn thì mênh mông bát ngát lắm, đôi khi rất ngớ ngẩn, như trẻ con. Ấy thế mà cũng có nhiều lỗ tai bị hút vào vòng xoáy suy diễn ấy, biến nó thành lời chứng hùng hồn.

Từ miệng người này thì thào vào tai người khác, chẳng bao lâu ai ai cũng biết: con Câm, thiểu năng trí tuệ -con gái Lộ xe ôm, cháu nội lão Vược phụ hồ- chửa hoang. Có mấy người còn bỏ nhiều thời giờ để tỉ tê hỏi con Câm, một cách vô ích. Đã câm thì làm sao nói được mà hỏi? Ngay cả không câm đi nữa, bộ óc lên ba của nó cũng chẳng thể hiểu chửa hoang, xâm hại, có bầu… là gì? Thế mới chết! À, không phải con Câm chết mà là nhiều anh đàn ông tự nhiên mang vạ lãng nhách. Đã có không ít ông chồng bị bà vợ nghi ngờ, tra khảo. Đã có hàng chục đám đánh nhau ngay trong bữa nhậu. Đã có nhiều cặp đang nồng thắm bỗng mấp mé bờ vực thẳm. Có đôi vất vả đi từng nhà xin lại thiệp cưới lỡ gửi tuần trước.

Xóm làng chẳng còn êm đềm, bình an như trước nữa. Tan nát. Nghi kỵ. Dèm pha…

Có người quay ngược thời gian, truy tìm ai là người đầu tiên loan tin đó, mới biết là mụ Tích.

Mụ Tích kể rằng: hôm qua đi chợ về ngang nhà lão Vược, con Câm đang đứng bên trong hàng rào tre, nhìn ra. Thấy mụ, nó như phát cuồng, vẫy tay ú ớ gọi. Một tay nó giằng cái giỏ đi chợ của mụ Tích, một tay nó vỗ vỗ lên bụng. Mụ Tích hiểu ngay nó đang đói, muốn xin mụ thứ gì đó ăn được. Trong giỏ, lèo tèo mớ rau và mấy khúc cá, còn vài quả chuối và trái bắp luộc là quà mụ mua cho hai đứa con ở nhà. Con Câm thò tay vào giỏ khoắng loạn lên. Mụ Tích nghĩ thế nào nó cũng xin quả chuối hay trái bắp, nhưng không phải, nó sáng mắt lên khi lôi từ đáy giỏ ra một chùm me xanh. Nó hí hửng bỏ ngay vào miệng nhai gau gáu, mặt rạng rỡ như đang ăn bào ngư, tổ yến của nhà vua. Chỉ một loáng là chùm me biến mất.

Mụ Tích trợn mắt nhìn nó:

-Chết thật, mày thèm ăn chua hả, Câm? Từ khi nào thế?

Dĩ nhiên chúng ta không thể chờ đợi câu trả lời của một người câm. Nó cứ ngẩn mặt nhìn xuống giỏ, như còn thèm thuồng lắm. Mụ Tích thương hại đưa cho nó quả chuối nhưng nó gạt đi. Thôi đích thị rồi, con Câm không thích đồ ngọt, chỉ thèm của chua thôi!

Mụ Tích vén áo nó lên, đặt tay xoa xoa bụng nó. Mụ giật nảy người, kêu:

-Sao bụng mày to thế?

Mụ Tích ấn nhẹ tay, khám phá ra bụng con Câm không chỉ to mà còn tròn lẳn, dắn chắc nữa. Theo kinh nghiệm hai lần làm mẹ, mụ Tích đoán ngay: “Ít nhất cũng năm tháng rồi!”

Năm tháng trước ư? Mụ Tích vỗ vỗ trán, nhíu mày cố nghĩ ra thời điểm đó có gì khả nghi không? Và mụ sáng mắt lên, nhớ hồi đó con Câm còn được tự do muốn đi đâu thì đi, chưa bị nhốt trong nhà như lúc này. Nó thích đi chơi lắm, nhiều lần ham vui lạc đường về, làm cha con lão Vược chạy đôn chạy đáo đi tìm, vô cùng vất vả. Sau, lão Vược lấy tre đóng ngang khung cửa nhà, làm thành hàng rào không cho con Câm tự do đi lung tung nữa. Nó cứ việc đứng trong nhà, tay níu những thanh tre mà ngóng ra ngoài.

Mụ Tích cũng nhớ thời điểm đó, trong làng cùng một tuần mà có tới hai đám cưới và một đám ma. Đám nào cũng đầy khách, ăn uống no say từ sáng đến tối. Đích thị có một kẻ xấu xa trên đường về đã tạt vào nhà lão Vược, lúc mà hai cha con lão còn chén tạc chén thù, chưa về. Khi say bí tỉ rồi, còn chuyện gì mà không dám làm chứ? Dù con Câm gầy nhẳng xấu xí nhưng lúc tối lửa tắt đèn “nhà ngói cũng như nhà tranh”, con nhỏ thiểu năng trí tuệ cũng thành “nghiêng thùng đổ nước” kém gì một nàng Công Chúa? Khuyết tật của nó lại hóa hay, thủ phạm không sợ bị nó tố giác.

Nhưng mụ Tích không cam tâm. Mụ nhất định phải tìm ra kẻ xấu đó. Hắn phải bị trừng trị thẳng tay, phải có trách nhiệm với hai mẹ con nó. Đợi con Câm sinh xong, mụ Tích sẽ xúi lão Vược đem đứa trẻ đi xét nghiệm tìm cái ADN, ADM hay AMD gì gì đó, mụ không nhớ. Chỉ nghe nhiều người kể xét nghiệm ấy kỳ diệu lắm, biết chính xác đến 99% ai là cha thật sự của đứa bé. Phải tìm bằng được chứ không thì chỉ vì một kẻ xấu mà làm tan nát nhiều gia đình, khiến tình làng nghĩa xóm hao hụt, nghi kỵ, vợ chồng đánh chửi nhau loạn lên.

Thí dụ như vợ chồng anh Mè ấy.

Như mọi ngày, vợ chồng anh Mè cùng đi chợ. Đi ngang nhà lão Vược, thấy con Câm thò đầu khỏi hàng rào tre, ngóng ra đường. Có người đến gần, nó mừng rỡ vẫy tay rối rít. Hai anh chị chẳng buồn ngó ngàng đến nó, đi thẳng. Nhưng đi được một quãng ngắn, chị Mè bỗng bật hỏi:

-Anh với con Câm có gì không mà nó mừng thế? Hai mắt nó đắm đuối nhìn theo anh mãi.

Anh Mè đỏ tím mặt, tức cành hông, chỉ muốn đạp cho vợ một phát văng xuống ruộng. Anh vốn lầm lì, ít nói, lúc đang tức thì lại càng ú ớ không biết nói gì, chỉ hầm hầm nhìn vợ. Chị Mè dại quá, thấy chồng giận tím mặt thì phải biết im đi, nếu cần còn phải dạt xa ra mới là khôn. Đằng này thấy chồng im lặng, chị càng tăng nghi ngờ, hỏi sát ván:

-Có phải con Câm mang bầu với anh không?

Hỏi thẳng đuột thế, khác gì cầm dao xoáy vào tim anh Mè? Vừa giận vừa thấy nhục quá, anh gầm gừ:

-Im ngay! Nói bậy, ông đấm vỡ mõm bây giờ!

Vì không phải là người đàn bà khôn ngoan nên chị Mè ngửa cổ, cong môi lên thách thức:

-Đây, mõm đây! Thử đấm vỡ mõm xem… Ối làng nước ơi!...

Không chờ vợ nói hết, anh Mè đấm thật, nhưng không nhắm vào mõm mà vào gò má vợ. Chị Mè đổ hào quang, ngã văng ra đường. Thế là vừa gào làng nước toáng lên, chị vừa lăn ra đất, ăn vạ. Tình hình nguy ngập rồi. Vừa may có anh Lực từ đâu chạy đến, nắm tay anh Mè lôi đi:

-Thôi nào, cho tôi can hai ông bà. Ai lại đánh nhau giữa đường như thế? Vào quán uống với tôi ly nước cho hạ hỏa rồi tính.

Ngồi trong quán, vẫn nghe rõ mồn một tiếng chị Mè tru tréo:

-Ối ông Đẹt ơi là ông Đẹt ơi!...

Anh Lực tủm tỉm cười, hỏi bạn:

-Ra ông còn tên là Đẹt nữa đấy?

Anh Mè cau mày, buông sõng:

-Đẹt là bố tôi!

-Ô hay, vợ ông gào tên bố chồng làm gì vậy?

-“Nó” gọi bố tôi về để mách tội tôi vừa đấm “nó”. Tính “nó” thế!

Tiếng chị Mè lại ngân nga thảm thiết hơn:

-Ối bà Sò ơi!...

Anh Lực gật gù:

-Tôi biết rồi, bà Sò là mẹ ông.

-Không phải, là mẹ vợ tôi. Tính “nó” thế!

Bây giờ thì anh Lực không thắc mắc tại sao nữa. Anh đã hiểu chị Mè gọi cha mẹ hai bên về chứng kiến cho thảm cảnh của chị hôm nay.

-Ối Bìm Bìm ơi!...

Anh Lực ngạc nhiên:

-Kìa, Bìm Bìm là ai?

-Là tên “nó”. Thôi, tôi đi đây, thế nào “nó” cũng lại sắp…

Anh Mè bỏ lửng câu nói, xô ghế đứng phắt dậy, cùng lúc với tiếng vợ anh thống thiết:

-Ối Cò ơi!...

Anh Lực ngạc nhiên quá nhưng chẳng còn ai giải đáp thắc mắc cho anh nữa. Anh Mè đã đi thẳng một mạch khá xa rồi.

Con Câm cứ đứng bên trong mà “đắm đuối” nhìn ra thế kia thì không chỉ gây họa cho một mình anh Mè mà còn cho nhiều người khác nữa. Thí dụ như bác Sửu trai ấy. Vì bác Sửu gái cũng có thắc mắc y hệt chị Mè, rằng nếu “không có gì” sao con Câm nhìn thấy bác Sửu trai lại mừng đến thế?

Các bà vợ này thật quá quắt. Chẳng ai chịu hiểu ra điều đơn giản là con Câm bị nhốt trong nhà cả ngày, tù túng lắm. Nó thích đi chơi nên thấy bất cứ ai thong dong xuôi ngược là nó thèm. Đâu chỉ người, có con chó con mèo chạy giỡn, nó cũng thèm thuồng, ao ước được ra ngoài nhảy nhót như chúng.

Bác Sửu trai một phen khốn khổ vì lòng đa nghi của vợ. Khổ đến nỗi bác xách túi quần áo tuyên bố bỏ nhà đi luôn “thề chết không về”. Tưởng lúc giận nói cho sướng miệng, ai dè bác đi thật. Một tuần rồi hai tuần cũng không một tung tích gì. Lúc đó bác Sửu gái mới quýnh lên, nước mắt lưng tròng, nhờ nhiều người đi tìm chồng hộ bác. Giờ thì bác ân hận lắm, đã tin chồng trong sáng rồi. Chồng trong sáng mà bác cứ tra vấn như khảo tù, hỏi sao chồng chẳng nổi điên, “tung hê” tất cả. Lỡ có con nào “nước đục thả câu”, sẵn sàng mở cửa đón chồng bác thì sao? Thì bác mất chồng, các con mất cha, chứ trăng sao gì nữa?

Trên đây chỉ là trường hợp của anh Mè và bác Sửu thôi, còn nhiều nhà khác cũng lục đục tương tự như vậy. Sẽ còn nhiều bi kịch cho đến khi con Câm đẻ xong, lão Vược đưa đứa bé đi xét nghiệm mới trắng đen rõ ràng. Lúc đó mới “ra ngô ra khoai”. Các bà vợ thì thào bảo nhau thế. Nhưng trong lòng ai cũng âu lo đến mất ăn mất ngủ, vì lỡ xét nghiệm ra, đứa bé đích thị là con ông chồng yêu của mình thì ăn nói làm sao? Chắc đành bỏ quê đi tha phương cầu thực mới bớt nhục.


* * *


Bụng con Câm hôm nay đã lùm lùm. Nó có vẻ mệt, hay vòng tay ra sau đấm lưng rồi nhăn nhăn nhó nhó. Mụ Tích mấy lần giục cha con lão Vược đưa nó đi khám thai nhưng cả hai cứ lờ tịt. Không biết có phải sợ tốn tiền hay chỉ đơn giản như lời lão Vược:

-Thấy nó vẫn ăn ngủ bình thường, bệnh gì phải khám? Người ta bảo siêu âm hại thai lắm, lại “lợn lành thành lợn què” thì khốn!

Mụ Tích càng sinh nghi hơn. Con Câm chửa hoang mà sao cha con lão Vược cứ “tỉnh như ruồi” thế? Phải đi trình báo cho người ta truy tìm thủ phạm chứ? Hay lão Vược đã biết thủ phạm là ai rồi? Là ai? Là ai nào?

Mụ Tích bứt tóc nhéo tai nghĩ mãi, cả mấy ngày liền. Sau cùng, mụ trố mắt, kêu thầm một mình: “Không chừng lại chính là lão Vược hay thằng Lộ đấy. Ai trồng khoai đất này nữa?” thời buổi bây giờ chuyện loạn luân ấy đầy ra, vài ngày lại có báo đưa tin.

Mụ Tích gật gù: Ừ phải, cũng có lý đấy. Hai cha con lão Vược đều sống cô độc, thiếu vắng hơi đàn bà từ lâu. Ra vào chỉ có một đứa con gái đang tuổi dậy thì. Dù có thiểu năng trí tuệ thì nó vẫn là con gái. Cha con lão Vược đều nghiền rượu, chiều nào cũng nhâm nhi đến nửa đêm. Ai biết lúc “nhà ngói như nhà tranh” khi nào “ma ăn cỗ”? Đã say rồi thì còn lý trí đâu mà không làm bậy?

Thế là cũng từ miệng mụ Tích, người ta đổ hết tội lỗi cho cha con lão Vược. Họ bảo nhau “tẩy chay”, không nói thẳng ra miệng nhưng xa lánh dần dần. Không chuyện trò, không tiếp xúc, không ngồi chung bàn, cứ như cha con lão là một giống virus thập phần nguy hiểm.

Lão Vược uất lắm. Đã già chừng này tuổi rồi, lẽ nào lão ngu si không hiểu thái độ của người ta? Họ xa xôi bóng gió, mỉa mai, giễu cợt lắm điều đến nhục. Lão cắn răng chịu đựng. “Con dại cái mang”, biết làm sao?


* * *


Nghe nhiều tiếng động lạ bên nhà lão Vược, mụ Tích hoảng hốt chạy sang, thấy con Câm đang nằm giãy đành đạch dưới đất, miệng ú ớ liên hồi. Mồ hôi vã ra ướt áo, mặt nó tái xanh mà tay chân thì lạnh ngắt.

Mụ Tích đỡ nó ngồi lên, hỏi dồn dập:

-Làm sao thế? Đau bụng à? Còn mấy tháng nữa mới đến ngày đẻ cơ mà?

Nhìn bộ dạng con Câm, mụ biết nó đang đau lắm, đau đến sắp ngất lịm mất rồi. Mụ vội dìu nó xuống đò, chèo qua khỏi khúc ngã ba sông mới có xe lên bệnh viện thị xã.

Lúc Lộ hay tin, bỏ dở cuốc xe ôm chạy vào bệnh viện thì con Câm đã được người ta đưa đi làm các xét nghiệm cần thiết xong xuôi rồi, đang chờ bác sĩ hội chẩn.

Khoảng nửa giờ sau, một cô điều dưỡng ra gọi người nhà vào gặp bác sĩ. Lộ vừa dợm đứng lên thì mụ Tích đã giành lấy:

-Để tao. Mày đàn ông biết gì sinh đẻ.

Lộ thấy có lý, ngồi lại chờ.

Một lúc, mụ Tích quay ra, đưa cho Lộ tờ giấy, bảo:

-Đi đóng tiền ngay. Bác sĩ sắp mổ cho con Câm.

Lộ sửng sốt:

-Nó làm sao mà phải mổ? Bị gì nặng lắm à?

Mặt mụ Tích tiu nghỉu:

-Bác sĩ bảo nó bị u xơ tử cung, thêm nang buồng trứng xoắn. Phải mổ cấp cứu liền.

Lộ ngớ ngẩn, hỏi thêm:

-Còn đứa bé có khỏe không?

Mụ Tích cau có:

-Chẳng có đứa bé nào cả. Con Câm bị bệnh thôi, mổ cắt bỏ khối u là xong.

Lộ trố mắt như không tin vào tai mình, lắp bắp:

-Không phải… nó… chửa hoang à? Thế mà…

Mụ Tích buông tiếng thở dài:

-Lúc nãy tao cũng hỏi bác sĩ thế, bị bà ấy mắng cho xấu hổ. Bảo con bé không chửa đẻ gì cả. Nó vẫn còn nguyên si!

Nó vẫn còn nguyên si” chỉ một câu gọn gàng thế thôi mà làm Lộ muốn khóc tu tu lên quá. Như trút bỏ được hàng tấn đá xanh vác trên lưng mấy tháng nay, hắn đứng thần mặt ra.

Mụ Tích lại gắt:

-Còn không đi đóng tiền à? Nhanh lên!

Vừa lúc lão Vược vào đến. Lão vồ lấy thằng con, hỏi:

-Con Câm sao rồi? Đẻ chưa? Trai hay gái?

-Nó bị khối u thôi, không đẻ chửa gì cả. Bà bác sĩ bảo nó còn nguyên si!

Lão Vược khác nào vừa lọt vào thiên đàng, mắt mi đỏ ửng, tim đập rộn ràng như trống trận. Lão xúc động nhìn con trai:

-Thế mà tao lại nghĩ mày bậy bạ với nó…

Lộ trừng mắt nhìn cha, cơn giận bốc lên hừng hực. Hắn ước gì có thể đấm cho lão vài cái mới hả. Nhưng hắn là con, đánh lão thế nào được? Lộ cố kìm cơn giận xuống mà khó quá. Sao cha hắn lại có thể nghĩ ra được chuyện kinh khủng ấy? Chẳng lẽ hắn tệ hại hơn súc vật hay sao? Và hắn “trả thù” cha bằng một câu nhẹ nhàng:

-Thì tôi cũng thế. Tôi tưởng ông loạn luân…

Như bị một cao thủ võ lâm giáng Hàng Long thập bát chưởng trúng hồng tâm, lão Vược gầm lên, thộp lấy ngực áo Lộ, đấm thùm thụp:

-Thằng bất hiếu!... Thằng súc sinh!... Mày nghĩ tao khốn nạn đến thế à?

Rồi lão buông tay, ngồi thụp xuống, bưng mặt khóc ồ ồ. Bao nhiêu uất ức, nhục nhằn dồn nén trôi theo dòng lệ, lão thấy lòng nhẹ hẳn đi. Lão từ từ bình tâm lại, thấy con trai không đáng trách nữa. Thì ngay chính lão cũng đã nghĩ xấu cho hắn đấy thôi. Lẽ ra lão phải tự trách chính mình, “thượng bất chính, hạ tắc loạn”. Nếu ghép tội thì tội lão lớn hơn Lộ nhiều. Thôi, dù sao cũng tai qua nạn khỏi rồi, trắng đen minh bạch, từ giờ không còn ai xì xèo nữa.

Lão Vược nghĩ: đợi con Câm xuất viện về nhà, thế nào lão cũng phải làm một bữa ăn mừng, mời đông đủ làng xóm. Có phải đi vay nợ lãi suất cắt cổ, lão cũng tổ chức bằng được! Để giữa “ba quân”, lão sẽ dõng dạc nói to lên rằng:

-Cha con tôi nghèo hèn thật nhưng vẫn là con người. Có phải họ nhà tôm đâu mà phân lộn lên đầu?!



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 29.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004