Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới

Tranh của Nguyễn Sơn






VỀ THAY ÁO MỚI ĐI, ĐỒ NGỐC!






N ăm 24 tuổi, nghe câu hỏi: “Bao giờ lấy chồng?” tôi cười khì khì, mặt tươi hơn hớn, thầm kêu: “Chồng con gì giờ này hả Trời? Để tui đi làm chục năm tích lũy tiền bạc đã chứ!”

Người hỏi là vài bà hàng xóm cả ngày có rất ít việc để làm.

Năm 27 tuổi, nghe lại câu hỏi cũ: “Tính bao giờ mới lấy chồng?” tôi cười xòa, lảng sang chuyện khác, mặt vẫn tươi nhưng có kém hơn hớn đôi chút, nghĩ: “Sao mọi người cứ thích săm soi cuộc đời tui chi vậy? Tưởng tui ế chắc? Ế kệ tui!”

Người hỏi là bạn bè và chú bác cô dì hai bên nội ngoại.

Năm 31 tuổi, nghe thêm lần nữa câu hỏi giờ đã gây ngao ngán cực độ: “Định đến bao giờ mới chịu lấy chồng đây?” tôi nhíu lông mày kềm cơn giận có thể bộc phát, vừa tránh đi nơi khác vừa hậm hực một mình: “Ừ, tui ế rồi đó. Có mắc mớ gì tới ai không?”

Người hỏi không chỉ gồm hai nhóm tôi đã kể ở trên, mà còn bật ra từ chính mẹ và anh chị tôi nữa.

Nhìn bạn thân lần lượt “theo chồng bỏ cuộc chơi”, thú thật tôi cũng có lúc chạnh lòng. Nhưng tôi không để nỗi buồn vò xé vì tôi không đặt nặng chuyện hôn nhân. Phụ nữ chỉ có mục tích duy nhất là lấy chồng thôi sao? Với tôi, yêu là phải cưới, không có chuyện “yêu suông”, “yêu theo thời vụ”, “yêu cho bằng chị bằng em”. Nhất định rồi! Muốn “yêu” thì trước tiên phải có đối tượng thích hợp khiến trái tim tôi rung động đã. Người ấy chắc còn đang ham vui tận đẩu tận đâu nên chưa tìm ra địa chỉ nhà tôi.

Một đứa bạn thân đã tếu táo bảo rằng:

-Chồng tương lai của mày có lẽ lúc này đang được mẹ dắt tay gửi vào lớp Mẫu giáo. Sáng nào tên nhóc ấy cũng khóc nhè, gào toáng lên “Không đi học đâu!... Không đi học đâu!...”

Tôi phì cười. Ừ nhỉ, chuyện gì đều có thể xảy ra được mà. Cũng thú vị đấy!

Bạn tôi nhún vai:

-Mày thấy thú vị chứ chưa chắc “nó” đã thú vị.

Tôi tin duyên số. Vợ chồng là duyên nợ kết thành từ nhiều tiền kiếp, thế nên trên trái đất 9 tỉ người này chỉ có 2 người mới là duyên phận đích thực của nhau thôi. 2 trên 9 tỉ người? Oh my God! Hiếm hoi thế làm sao không gian nan trên hành trình tìm và nhận ra nhau cho được? Có khi lận đận tìm cả đời cũng không gặp, nếu cái nửa kia của mình đã bị một kẻ bộp chộp nào đó tưởng bở, “nhận vơ” trước mất rồi!

Tin duyên số nên tôi luôn bình tĩnh, làm một FA lạc quan, đầy sức sống. Đã không phải duyên của mình thì cưỡng cầu cũng đâu được? Thì vất vả ngược xuôi tìm kiếm làm chi cho héo úa dung nhan? Đến ngày đến giờ, duyên sẽ sừng sững hiện ra chói lòa trước cửa nhà tôi. Cứ tô son điểm phấn mà đón nhận. Mà giả sử Thượng Đế đã định cho tôi trọn đời là FA đi nữa, thì tôi (một hạt bụi nhỏ nhoi lơ lửng) chống lại được quyền năng của Ngài sao? Hay vì Ngài đã cho tôi nhiều ưu điểm nổi trội rồi nên cũng cần “nhéo” bớt lại một tí chăng?

Đôi lúc tôi vẩn vơ tự hỏi: Tôi chưa tìm ra người xứng hợp hay tôi bị ám ảnh vì hôn nhân thất bại của hai người thân thiết nhất là mẹ và chị hai, nên tôi tự đặt ra nhiều rào cản ngăn chặn các bạn trai lăm le bật tín hiệu với mình? Tôi không biết mà cũng không mất thời giờ tìm biết. Đã nói tôi không đặt nặng chuyện kết hôn mà!

Ba tôi đột tử sau một đêm “dốc cạn ly đầy, rót đầy ly cạn” với nhóm bạn của ông, bỏ lại cho mẹ tôi năm đứa con mà tôi khi ấy còn đang nằm trong bụng mẹ, chị hai lớn nhất cũng vừa lên tám. Năm đứa con leo nheo lóc nhóc, vắt cạn sức lực lẫn nước mắt của mẹ. Chị hai bỏ học, ở nhà thổi cơm, giặt giũ, trông em cho mẹ ra chợ buôn bán, lặn lội như đàn cò, kiên nhẫn như lũ kiến, chăm chỉ như đám ong thợ.

Cái nghèo cái đói cột chặt chân sáu mẹ con. Suốt thời thơ ấu, chị em tôi thường xuyên ăn đói mặc rách. Nhà thiếu người đàn ông trụ cột thường thế đấy. Các anh chị học hành lem nhem và bị chính họ hàng khinh rẻ, ức hiếp đủ đường. Những lúc ấy, tôi lại ngấm ngầm oán giận ba “trốn nợ đời” quá sớm. Nếu còn ba, chị em tôi đâu khổ thế này? Tôi đem nỗi uất ức ấy kể cho Soeur đang dạy tôi giáo lý ở nhà thờ. Soeur lắng nghe rồi nhỏ nhẹ khuyên:

-Con không được oán trách ba như thế. Ba con đã làm xong nhiệm vụ trần gian nên được về thiên đàng hưởng vinh phúc đời đời…

Tôi không dám cãi nhưng lòng đầy ấm ức. Ở miền vinh phúc đời đời ấy, ba có nhìn thấy chị em tôi không? Nếu thấy, liệu ông có thanh thản vui sướng khi chồng chất gánh nặng nuôi dạy đàn con nhỏ do chính ông tạo ra, lên hai bờ vai gầy guộc của mẹ? Tôi vẫn trĩu nặng nỗi dỗi hờn.

Đâu chỉ có vậy, tôi còn nghe nhiều người kể rằng, ngày còn sống, ba rất gia trưởng, vũ phu, nóng tính. Vài ngày mẹ lại bị một trận đòn, với những lý do đôi khi rất nhỏ nhặt, tào lao. Đuôi mắt và gò má mẹ luôn có những vết bầm tím. Vết bầm trước chưa kịp tan đã chồng lên vết bầm sau. Khi trời trở lạnh, suốt đêm mẹ không ngủ, kêu đau nhức xương cốt.

-Là mẹ cháu bị đòn nhiều quá mà ra đấy.

Bác dâu tôi kết luận thế. Bác còn kể mẹ có “tật” rất dở: biết sắp bị hành hung là mẹ ôm chặt ngay lấy đứa con nhỏ nhất trong nhà. Ôm rất chặt, ai muốn đưa đứa bé đi chỗ khác cũng không gỡ tay mẹ ra được. Tôi hiểu mẹ làm thế để ba thương hại, sợ làm tổn hại nó mà bớt đánh mẹ. Nhưng những lúc ấy, ba như lên cơn điên, có chùn tay đâu. Không đánh vào bụng vào ngực thì ba đấm vào mặt, thụi xuống lưng, đạp lên đùi. Một đứa bé mới vài tháng (nhiều nhất là 2 tuổi thôi) bị quăng quật, xô đẩy, lăn ngang lộn dọc giữa tâm điểm “chiến trường” khốc liệt ấy dĩ nhiên đã rất sợ hãi, khóc ré từng hồi. Các anh chị khác mặt tái mét, run rẩy rúc kỹ vào một xó kín đáo nào đó mà gặm nhấm nỗi khiếp sợ tột cùng. Có lẽ vì vậy mà các anh chị đều yếu thần kinh, sốt mới 38 độ đã sùi bọt mép, giật kinh phong đùng đùng. Sau này lớn thêm, bệnh ấy mới dần hết.

Dì tôi tỉ mỉ hơn, còn kể thêm: ba “giữ ấn nguyên soái” trong nhà, mọi việc lớn nhỏ đều do ba “điều binh khiển tướng”. Cây chổi cùn, cái chén mẻ hay chiếc nồi lâu ngày đã móp méo thì mẹ cũng không dám mua cái khác thay thế, nếu ba chưa gật đầu cho phép.

Không cần hỏi, tôi cũng biết mẹ khổ sở thế nào với người chồng như thế. Tôi bức xúc, hậm hực hỏi:

-Sống khổ thế sao mẹ cháu không ly dị hả dì?

Giọng dì tôi ngậm ngùi:

-Mẹ cháu sợ đàn con mất cha nên cắn răng chịu đựng. Vả lại ông bà ngoại cũng không cho phép đâu.

Tôi càng xót xa thương mẹ. Ở đời không thiếu những hoàn cảnh tương tự thế. Suốt đời, mẹ sống mà chỉ lo quan sát người xung quanh, luôn nơm nớp sợ họ phê phán, chỉ trích từng hành động riêng tư, vụn vặt của mình. Những người xung quanh ấy (dù là thân thiết ruột rà) cũng có vác lên lưng gánh oan khiên thay mẹ đâu, nên họ vô tâm, vô tư và vô lý lắm. Họ đòi hỏi người phụ nữ phải luôn biết hy sinh, chịu đựng. Mà cho ai? Cho người đàn ông không đáng mặt làm chồng, cho đàn con khát khao “thoát cũi sổ lồng” hơn cả mẹ.

Năm tôi 16 thì chị hai đi lấy chồng. Ở nhà chồng tuần trước, tuần sau đã thấy chị về, kéo mẹ ra một chỗ mà sụt sùi thì thào cả buổi. Đứng xa nhìn trộm, tôi thấy chốc chốc mẹ lại thở dài rồi kéo vạt áo lên chấm mắt. Loáng thoáng chuyện chị hai kể, có nhắc tên các chị em chồng.

Một lần, tôi nghe lỏm được mẹ khuyên chị hai:

-Cũng may nó không vũ phu đấy, chứ nếu giống tính ba mày thì… Thôi, vợ chồng cũng là duyên số cả. Chứ chuyện ấy mẹ làm sao mở miệng nói với nó được? Giờ cứ mắt nhắm mắt mở mà sống, con ạ. Khi có đứa con, chắc nó sẽ nghĩ lại…

Chị hai nhắm mắt hay mở mắt, tôi không rõ. Chỉ thấy chị thậm thụt về, kể lể với mẹ thường xuyên hơn. Cả thời gian bụng bầu vượt mặt, chị kéo lê từng bước nặng nề, vừa ưỡn bụng vừa một tay chống sau lưng như giữ cho khỏi bật ngửa ra đường.

Rất lâu sau, mẹ mới nói thật cho tôi biết: chị hai nghi ngờ anh rể ngoại tình, từ trước đám cưới kia. Tôi sửng sốt quá, không ngờ anh “gan” thế, có cả tình nhân dấm dúi ở đâu đó.

Anh rể là người tốt bụng, bộc tuệch và khá hài hước. Có anh ở đâu là chỗ đó đầy tiếng cười. Thậm chí, hài hước đến độ trong tiệc cưới của mình, anh cầm micrô rống toáng lên câu nhạc chế lúc ấy đang rất thịnh hành: “Anh sẽ vì em… làm cha thằng bé…”. Khách vỗ tay, đập bàn, gõ ly, cười rần rần. Còn chị hai mặt tái xanh, chết đứng tại chỗ. Được cái hơn năm sau, chị mới cấn bầu con đầu lòng nên mọi người đều hiểu do anh rể vui quá, lỡ miệng hát thôi chứ không phải “ăn cơm trước kẻng”.

Tuy ngoại tình từ lâu nhưng được cái anh rể chưa cạn lương tâm, vẫn chăm sóc vợ con chu đáo. Ốm o hao mòn vì ghen, nuốt nước mắt nhiều hơn cơm gạo, chị hai đổ bệnh đau ốm liên miên, gầy như xác ve.

Tôi nhìn chị, thêm ngao ngán. Ôi lấy chồng mà khổ thế thì làm FA như tôi cho xong. Tung tăng dạo phố, mạnh tay mua sắm và tự do du lịch nước trong nước ngoài, toàn quyền sử dụng đồng tiền do chính tay mình làm ra, tôi thấy mình sung sướng hơn các anh chị rất nhiều.

Chồng tôi sau này (nếu Thượng Đế không bỏ sót tôi) nhất định không giống ba hay anh rể. Anh ấy rất mực chung tình và không bao giờ giả dối. Anh ấy có thể xấu xí một tí, nghèo nghèo một tí, vụng về một tí nhưng biết tôn trọng và yêu toàn bộ các mặt ưu khuyết của tôi…

Chà chà, coi bộ hơi khó tìm nhỉ? Thì khó chứ sao, thế nên tôi vẫn FA đây nè…


* *


Cuối cùng, anh ấy đã đến. Không cưỡi bạch mã, không đi xế hộp, chỉ qua Facebook thôi.

Chúng tôi kết bạn với nhau do cùng là bạn với người thứ ba. Cái nickname ngồ ngộ và ảnh đại diện là một nhánh lộc vừng khiến tôi chú ý. Tôi cũng rất thích lộc vừng có những dải hoa buông xuống như một tấm rèm cửa. Ảnh đại diện của tôi cũng chụp từ một chậu lộc vừng, dàn hoa đẹp lung linh, ai nhìn thấy cũng trầm trồ. Tiếc rằng tôi hớ hênh mua nhầm chậu hoa giả: người ta dùng keo dán sắt đính từng dải hoa tươi lên thân cây nên chỉ vài ngày sau là hoa đổi màu, héo úa, rụng lả tả.

Người bạn chung nhanh chóng giới thiệu tôi và anh. Tôi cẩn thận giao hẹn trước:

-Chỉ kết bạn thôi, không cần biết mặt nhau. Nghĩa là em không cần gặp anh ngoài đời đâu nhé.

Anh vui vẻ OK ngay.

Mỗi tối, chúng tôi vào mạng trò chuyện mấy giờ liền. Anh rất đứng đắn, thân thiện, ngôn từ có kiểm soát, rành tâm lý và ga-lăng nữa. Anh lại đang ở khá xa, tận Phú Quốc, làm việc trong một công ti chuyên về thủy hải sản, gần nhà. Điều đó khiến tôi thích thú.

Đứa bạn lại hỏi:

-Xa xôi thế, nước non gì mà quen cho mất công?

-Kết bạn cho vui thôi, có yêu iếc đâu mà cần nước non?

-Làm gì có chuyện “cho vui”? Thế nào tình yêu cũng phát sinh, lúc đó mày mới thấy yêu xa là thiệt thòi.

-Thiệt thòi gì?

-Thì thí dụ ngày kỷ niệm hay lễ tết, anh ta ở xa thế, đâu thể đưa mày đi ăn hay nhớ quà cáp cho mày.

Tôi cười xòa:

-Yên chí. Tao dư sức tự mua quà cho mình, không cần anh ta phải nhớ.

-Điên! Khùng!

-Điên khùng cái gì? Nói thế thôi chứ bao nhiêu người còn yêu xa nửa vòng trái đất đấy? Phú Quốc với Sài Gòn đã có gì là xa?

-“Xa mặt cách lòng”, lỡ có đứa khác nhảy vô hốt là mày mất người yêu như chơi.

-Nếu anh ấy dễ dàng để đứa khác hốt vậy thì tao càng nên mừng. Phải nói cám ơn ngàn lần mới xứng.

Không như đứa bạn nói, anh chu đáo lắm, tỏ ra quan tâm tôi đặc biệt. Lễ hay ngày kỷ niệm nào, anh cũng không quên gửi điện hoa hoặc nhờ dịch vụ chuyển tới tôi món quà nhỏ: thú bông, cuốn sách, tấm thiệp viết tay lời đề tặng không hề rập khuôn hay sáo ngữ. Sinh nhật tôi tuần trước, anh gửi quà là xấp vải thêu hoa hồng rất đẹp. Tôi ưng ý lắm, đã mau chóng bỏ tiệm may ngay. Một lần nhận quà là niềm vui của tôi kéo dài suốt tuần.

Rốt cuộc rồi sao? Rốt cuộc rồi chỉ vài tháng sau, cả hai chúng tôi cùng thay đổi cam kết. Anh là người đề nghị biết mặt nhau qua Facebook. Suy nghĩ hai ngày, tôi đồng ý nhưng yêu cầu dùng Webcam chứ tôi không thích đưa ảnh lên tường. Hầu hết những bức ảnh ấy thế nào mà chẳng ít nhiều dùng ứng dụng chỉnh sửa xóa đi khiếm khuyết nào đó trên gương mặt chủ nhân?

Mọi người sẽ không tin chăng? Vì làm gì có chuyện không đưa bất cứ hình ảnh nào của mình lên tường Facebook chứ? Thậm vô lý! À, dĩ nhiên là thỉnh thoảng cũng có đấy, nhưng hầu hết đều là ảnh chụp chung cả nhóm trong bàn tiệc, khi đi dã ngoại hay ở buổi hội họp đông người. Giữa hàng chục khuôn mặt lố nhố, đố ai xác định được anh là ai hay tôi đứng vị trí nào? (Cũng có thể anh đã tò mò hỏi người bạn chung nên đã biết tôi rồi. Phần tôi thì không).

Nếu tôi đã tự tin không làm anh thất vọng thì anh cũng không khiến tôi phải vỡ mộng. Trái lại nữa đấy. Nhìn anh trẻ hơn số tuổi 33 nhiều. Cao ráo, điển trai, hiền lành, vui tính… Tôi rất hài lòng.

Thế là chúng tôi chính thức hẹn hò. Thế là từ giờ tôi cũng đã có “gấu” như ai rồi nhé. Thế có người nào còn sợ tôi ế nữa không?

Bắt chước ngôn ngữ tuổi teen trên mạng, anh gọi tôi là “Gấu Bé Bỏng”. Tôi hỏi:

-Sao không gọi Gấu Mẹ Vĩ Đại?

Anh bật cười:

-Với anh, em sẽ mãi là Gấu Bé Bỏng!

Rồi anh vui miệng khoe:

-Lũ bạn anh trêu anh tối mắt tối mũi, bảo anh có “ghệ”… “ngon lành cành đào” nhất bọn.

Tôi mỉm cười, thích thú ngôn từ mạng quái quái, ngồ ngộ, rất đáng yêu. Yêu anh, dĩ nhiên tôi thiện cảm với tất cả bạn bè anh.


* * *


Mọi người ơi, tôi vui quá! Chiều tối nay tôi có một cuộc hẹn rất quan trọng. Với anh? Dĩ nhiên rồi, vì chỉ gặp anh mới khiến tôi hạnh phúc đến phải khoe lên cho thiên hạ đều nghe như thế.

Anh có chuyến công tác mười ngày ở Sài Gòn và Bình Dương. Mà anh không đi một mình đâu nhé, còn dẫn theo ba mẹ và một người chú. Những người ấy sẽ đại diện họ nhà trai đến gặp mẹ tôi “nói chuyện” đấy. Kìa, mọi người không tin ư? Nhanh quá à? Chưa gặp con người thật của nhau ngoài đời mà đã quyết định lấy nhau? Vô lý! Không tin được! Nhưng sự thật chuyện hai chúng tôi là thế đấy. Tôi không nói dối đâu. Tin hay không là quyền của mọi người, tôi làm sao bắt ép được? Tôi chỉ thuật lại diễn biến của nó thôi. Tóm lại: hai chúng tôi yêu nhau thật sự và nghiêm túc muốn chung sống trọn đời với nhau. Tóm lại lần nữa: tình yêu kỳ diệu lắm!

-Em sẽ ra sân bay đón ba mẹ anh chứ?

-Nhất định phải thế rồi. Em sẽ đón anh.

-Nhớ mặc cái váy hoa hồng cho anh dễ nhận diện, Gấu Bé Bỏng!

Anh cẩn thận dặn thêm.

Cái váy hoa hồng -loài hoa biểu tượng tình yêu- ư? Đã được tôi đặt may từ xấp vải anh tặng sinh nhật vừa qua. Nó đâu rồi? Đang treo trong tủ áo, lộng lẫy như xiêm y Công Chúa kia kìa!

Đột ngột, bốn giờ chiều, mẹ gọi điện thoại, giọng đầy hốt hoảng:

-Con sang với chị hai, nhanh lên!... Nó sắp đi đánh ghen đấy!... Phải chặn nó lại… Trời ơi, lỡ ra…

-Đánh ghen ai? Ở đâu hả mẹ?

-Mẹ không biết… Nó chỉ nói thế thôi… Mẹ sợ quá…

Tôi cũng sợ quá, cuống quýt gọi Taxi đi ngay.

Chị hai vẫn còn ở nhà, chưa đi đánh ghen. Tôi sững sờ thấy chị áo quần xốc xếch, đầu tóc rũ rượi, mắt sưng húp, đồ đạc trong nhà đổ vỡ ngổn ngang như vừa có cơn bão quét qua.

Chị ôm chầm lấy tôi, khóc như mưa. Chắp vá những lời kể lể rời rạc, tôi mới hiểu thì ra hơn chục năm qua, anh rể vẫn lén lút qua lại với tình nhân. Nghi ngờ, kiểm soát nghiêm ngặt lắm mà vẫn không tìm ra “cái tổ con Tò vò” ở đâu, chị đành bỏ tiền nhờ dịch vụ thám tử tư theo dõi chồng. Và họ vừa báo cho chị biết anh rể đang ở trong nhà nghỉ với một ai đó mà họ chưa nhận diện được.

Thế nên chị hai mới điên cuồng đập phá. Chị dọa tạt acid, quăng bom xăng, rạch mặt… làm tôi sợ bay hồn bạt vía, run rẩy hai chân:

-Trời ơi, không được đâu… Làm thế là vào tù đấy… Cứ bình tĩnh, nghe em…

Chị giận dữ đẩy tôi ra:

-Em thì biết gì? Chị buồn khổ bao năm qua, em có biết không?…

Tôi chẳng biết gì thật, ngoài chuyện kè kè bên cạnh để có gì còn kịp ngăn không cho chị quăng bom xăng, tạt acid hay rút dao lam rạch mặt tình địch. Tôi không tưởng tượng được bà chị hiền lành của tôi lúc lên cơn ghen lại “kinh khủng” đến thế. Nếu sau này anh cũng ngoại tình như anh rể, tôi có lồng lộn như chị hai bây giờ không nhỉ? Nghĩ đến anh, tôi giật mình chợt nhớ có hẹn ra sân bay đón chiều tối nay. Nhưng tình thế này không cho phép tôi bỏ mặc chị hai một mình được. Tôi thầm cầu mong sự việc sẽ được giải quyết tốt đẹp và nhanh chóng, kịp cho tôi về nhà tắm rửa, thay váy hoa hồng, tung tăng đi đón anh.

Mất 40 phút, chúng tôi mới tới được địa chỉ cần đến. Luồng gió mát trên đường có lẽ đã làm thần kinh chị dịu lại, tỏ ra bình tĩnh, cứng cỏi hơn. Nhưng nhìn sâu vào mắt chị, thấy tia lấp lánh rất lạ, khiến tôi nhớ đến dòng dung nham chảy trào ra từ miệng một ngọn Hỏa Diệm sơn. Tôi hồi hộp quá, biết chị đang cố gắng kềm giữ.

-Tôi đem tiền đến cho ông khách thuê phòng 106. Tôi là em gái ông ấy.

Chị hai bình tĩnh nói với cô lễ tân. Tôi nghĩ cô ta sẽ từ chối. Nhưng không ngờ cô lại tươi cười chỉ tay hướng dẫn:

-Mời chị lên cầu thang, lầu một.

Tôi thầm kêu: “Là chị tôi đi đánh ghen đấy. Phải đuổi chị ấy về chứ! Cô đã biết có đôi nam nữ đang thuê phòng 106, sao còn dám để chị tôi vào tự do thế? Cô làm lễ tân bao lâu rồi mà non nớt kinh nghiệm vậy, hả?”

Vừa thầm trách móc cô lễ tân phạm sai lầm chết người, tôi vừa lẽo đẽo bám theo chị hai. Hai tay chị trống trơn, vậy chị giấu chai bom xăng và lọ acid ở đâu? Chắc chị dọa cho sướng miệng thôi. Tôi chỉ cần chú ý ngăn chặn không để chị rút dao lam trong túi ra là được. Chuyện này không quá khó.

Chị Hai đập cửa rầm rầm. Một lát, anh rể tóc tai bù xù, mặt còn ngái ngủ, hé cửa thò đầu ra:

-Có việc gì đấy?

Chị hai không đáp, sồng sộc vào phòng. Đúng như tôi nghĩ, trên chiếc giường đôi có một người đang nằm chùm chăn kín mít, quay nghiêng mặt vào tường. Áo sơ mi của anh rể vắt trên tay ghế. Trên bàn ngổn ngang mấy hộp thức ăn thừa và vài vỏ lon bia đã cạn.

Chị hai gào lên:

-Đồ khốn kiếp!

Thấy chị hùng hổ toan nhảy phóc lên giường, cả hai người -tôi và anh rể- giật bắn, cùng lao theo giữ lấy hai cánh tay chị. Anh rể kêu to:

-Em ơi, dậy đi!... Chạy ra ngoài, nhanh lên!...

Dĩ nhiên “em” đây là cô ả đang ngủ say trên giường kia kìa. Chắc quá mệt nên ngủ ngon lắm, không biết tai họa sắp đổ xuống mình.

Nghe tiếng ồn, nhân viên nhà nghỉ hốt hoảng rầm rập chạy lên.

Chị hai nghiến răng ken két:

-Con khốn! Mày sẽ biết…

Chị hai sẽ cho “con khốn” biết gì nhỉ? Một cú đá xuống bụng? Mấy quả thụi vào ngực? Vài đường dao lam xẻ đôi gò má “nó” chăng? Tôi và anh rể ra sức kéo chị lùi lại. Ba người xúm xít vào nhau. Tự dưng chị hai khỏe lắm, đã rút được một tay ra và nhanh như chớp, chị nắm góc chăn giật tung lên. Trong lúc giằng co xô đẩy, vai áo tôi bị tay ai không biết, kéo rách xoạc một đường, lộ bờ vai trần, thật đáng xấu hổ. Nhưng lúc này tôi còn tâm trạng nào nữa mà nghĩ đến vai áo rách?

Cả chị hai cũng đứng chết lặng, tay thõng xuống, mắt trợn trừng nhìn “con khốn” bây giờ đã bật dậy, ngồi co rúm trên giường, mặt kinh hoàng lẫn ngơ ngác như chưa hiểu chuyện gì xảy ra.

Liệu đã kinh hoàng bằng tôi chưa? Liệu có đau đớn giống tôi không? Vì người đó chính là… anh!

Chị hai ơi, bom xăng, acid, dao lam của chị đâu hết rồi? Có phải vừa dội xuống người em không mà em như tan chảy, như đang trên giàn hỏa thiêu thế này? Sao tôi lại gặp anh đúng thời khắc này chứ? Cuộc hẹn hò đầu tiên của chúng tôi đã được ấn định vào chiều tối nay cơ mà? Lúc ấy, tôi sẽ mặc váy hoa hồng anh tặng chứ đâu phải cái áo cũ kỹ vừa bị kéo rách xoạc vai?

Tôi chỉ còn kịp làm một chuyện là quay đầu bỏ chạy như ma đuổi, một mạch xuống đường. Thây kệ anh rể! Mặc xác chị hai! Cứ để họ tự giải quyết chuyện riêng của họ đi!

Tôi chạy như người điên. Mất phương hướng. Tôi có thể lao chính diện vào một xe tải đang phóng rất nhanh. Tôi có thể nhào xuống dòng nước, nếu gần đây có sông hay kênh rạch gì đó. Tôi có thể cắm đầu vào đoàn xe lửa… Tóm lại, tôi đi chết đây! Tử thần ơi, bây giờ thì tôi muốn đặt một cuộc hẹn với ông đấy. Hãy sai ngưu đầu mã diện của ông đến đón tôi đi! Tôi chẳng còn thiết tha sống nữa…

Chạy lâu lắm mà chưa chết, tôi mệt quá rồi, ngồi phệt xuống đất dựa lưng vào một gốc cây lớn, thở hổn hển. Nhiều người đi qua ái ngại nhìn tôi, chân hơi ngập ngừng một chút rồi lại chặc lưỡi tiếp tục hành trình dang dở của họ. Nhìn bộ dạng tôi, họ thừa biết tôi đang thất tình, đang đau khổ cực độ. Miễn hỏi!

Một lúc sau, tôi dần trấn tĩnh lại, bắt đầu nghiền ngẫm sự việc. Không thể ngờ anh là người tình đồng giới của anh rể, người đã biến hôn nhân của chị hai thành địa ngục, cũng là người có hẹn sẽ đưa gia đình đến gặp mẹ tôi.

Phải làm gì bây giờ?”, tôi đau khổ, thổn thức kêu lên.

Điện thoại của tôi có tín hiệu cuộc gọi đến. Như một phản xạ, tôi đờ đẫn nhấn nút nghe.

-Anh đang ở sân bay Phú Quốc đây. Hẹn gặp em một giờ nữa nhé, Gấu Bé Bỏng!

Tôi giật thót người, như vừa vô ý chạm tay vào ổ điện. Tôi nhìn trừng trừng màn hình điện thoại để thấy anh đang nháy mắt nghịch ngợm và chu môi gửi một nụ hôn xa. Đi gần anh còn ba người nữa mà anh vừa lia máy như ngầm “giới thiệu” trước với tôi. Cả ba người cùng có nét tương tự nào đó của anh.

Tôi cứ ngồi chết sững như thế, tim đập thình thình, tay run lẩy bẩy. Tôi nghĩ mình đang chìm trong một giấc mơ xấu, và khi thức dậy, chẳng có chuyện gì kinh khủng xảy ra cả: chị hai không đi đánh ghen, anh rể không có mặt ở nhà nghỉ và dĩ nhiên, “gấu” của tôi không bao giờ nằm tênh hênh trên chiếc giường đôi ấy cả.

Nhưng kìa, tôi vẫn đang thức chứ có ngủ đâu mà mơ? Tôi sờ lên vai áo để xác nhận nó đã bị xé rách một đường dài. May tôi không bật webcam nên vừa rồi anh không nhìn thấy đường rách ấy.

Tôi phải làm sao đây? Tôi biết làm sao đây? Có ai làm ơn chỉ cho tôi biết ngay lúc này tôi cần phải làm gì không?

-Về thay áo mới đi, đồ ngốc!

Nghe tôi dồn dập hỏi, bộ não siêu việt của tôi cáu kỉnh lên tiếng.

Đồ ngốc? Ừ nhỉ, hình như tôi ngốc thật đấy! Lại điên nữa, đúng như đứa bạn đã phê phán.

Tôi nhìn đồng hồ hiển thị trên điện thoại. Sát giờ hẹn rồi mà tôi còn ở đây, lang thang vất vưởng như một linh hồn mồ côi. Không muốn lỡ hẹn chứ? Câu thơ xuất thần của ai đó “Đôi khi lỗi hẹn một giờ / lần sau gặp lại phải chờ trăm năm…” đánh động tôi. Chờ trăm năm nữa thì tôi 131 tuổi, da nhăn như trái táo khô, mắt lòa tịt, miệng móm sọm, tóc bạc loe hoe và cơ thể mang đầy bệnh tật chết người. Lúc đó anh còn đặt một cuộc hẹn nữa với tôi không?

-Bộ não thông minh tuyệt vời của ta ơi! Mày cứ chửi nữa đi! Cứ mạt sát ta ngu ngốc, điên khùng, lẩm cẩm hay trẻ con cũng được, ta không giận đâu. Chỉ cần lúc nào mày cũng gửi đến cho ta một lời khuyên kịp thời và vô cùng đắt giá, như mẫu câu “Về thay áo mới đi, đồ ngốc!” vừa rồi ấy. Cám ơn mày nhé! Ta về thay váy hoa hồng đây. Chào mày!



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ SàiGòn ngày 15.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004