Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






CỎ DẠI HỒI SINH









1


Ông muốn tất cả những ngọn cỏ đang rạp mình chết khô kia vươn mình xanh ngát trở lại. Đủ loại cây cỏ dại sống bám trong khu vườn nhỏ không chịu nổi cái nóng mùa hè đã chết rụi

Cái ý nghĩ kì lạ, có phần điên rồ rằng cây cỏ cũng như con người, phải có quyền được sống dù là cây cỏ dại, chúng chỉ làm phiền những cây khác mang lại lợi ích cho con người

Không, chúng phải được sống, được chăm sóc, có cho là chúng xanh tốt cũng chẳng để làm gì nhưng ông không muốn chúng chết khô đau đơn trong khu vườn của mình.

Với ông, chẳng có loại cây nào là cỏ dại, là không có ý nghĩa thực vật. Trong một hoàn cảnh, tình huống nào đó, một loai cây nào đó mọc không đúng chổ, không có giá trị nơi này nhưng được yêu mến nơi khác


2


Tiếng súng ngừng bặt một lúc, người lính trẻ trồi đầu lên khỏi mô đất nhìn xuống sườn đồi. Lớp lớp những thân người lăn lóc đủ tư thế phơi mình dưới cái nắng nung da thịt. Mùi tử khí xốc ngược lên trên, bay khắp cả ngọn đồi cỏ cháy

Ba ngày hai đêm, đơn vị của anh và cả đối phương kẹt lại giữa ngọn đồi này. Hình như cả hai bên hi sinh gần hết nhưng không bên nào chịu nhường ngọn đồi để rút đi

Cổ họng anh bỏng rát, từ chiều qua chẳng có giọt nước nào, con đường mòn duy nhất xuống khe suối đã bị pháo cày nát, chẳng ai đủ can đảm làm bia cho đối phương tập bắn

Thỉnh thoảng tiếng đạn rít vu vơ của bên này hoặc bên kia như muốn báo cho đối phương biết rằng ta vẫn còn sống và sẵn sàng chiến đấu

Nắng leo qua phía trái ngọn đồi rồi lịm tắt, anh gọi khẽ người đồng đội duy nhất còn lại. Đằng sau mô đất cách anh vài mét, đồng đội anh nằm ngửa nhìn lên trời, miệng lẩm bẩm điều gì đó không nghe rõ lắm

Bóng đêm là tai ương, sợ hãi hay không thì đêm vẫn cứ đến, anh kiểm tra vũ khí và số đạn còn lại của mình. Có lẽ đối phương cũng sợ hãi như anh. Cũng có thể họ đang lợi dụng ban đêm để tấn công hoặc rút đi

Sương xuống, anh cảm nhận cái lạnh từ từ, bắt đầu từ sau cổ lan dần lên mặt. Anh đã không chết vi đạn, không chết vì cái nóng nướng chín người thì anh cũng không thể chết vì lạnh. Nhất định anh phải sống sau trận chiến này

Ba ngày hai đêm rồi, gần như không được ăn uống, đối Phương cũng chẳng hơn gì, cuối cũng có lẽ phe này, phe kia cũng nhận ra rằng chẳng phải họ đang giết lẫn nhau mà là ngọn đồi chết tiệt đang dần tiêu diệt họ


Tiếng hát !

Có tiếng hát rất nhỏ phía bên dưới ngọn đồi. Không phân biệt ca từ của bài hát nào phát ra trong mịt mù bóng tối nhưng anh biết rõ đó là thứ âm thanh của một bài nhạc. Lại là âm thanh của một con người. Một người Việt Nam !

Anh gọi khẽ đồng đội lần nữa. Không nghe tiếng trả lời, có lẽ cậu ta đang ngủ, anh nhẹ nhàng bò đến bên cạnh, lay nhẹ. Đồng đội anh đã chết từ lúc nào rồi, sờ lên mặt, tay anh chạm cái xương hàm nhơn nhớt

Tiếng hát to dần. Không phải là tiếng hát nữa. Đó là tiếng nói của người điên. Tiếng gào thét thì đúng hơn. Mở chốt an toàn khẩu súng trường, anh chỉa về hướng có tiếng động. Trên tảng đá mồ côi trơ trọi loang loáng dưới ánh sao, lờ mờ hiện ra thân người đang dang tay lên trời, múa vũ khúc của thần chết

Trong bóng đêm, anh không phân biệt người đang đứng trên tảng đá kia là địch hay phe ta, anh cũng tin rằng bản thân người lính đó cũng chẳng biết mình ở phía nào, thậm chí không còn biết mình là ai

Còn anh, anh là ai bây giờ trơ trọi trên ngọn đồi quái ác này cùng với một chiến binh điên loạn. Có thể người đó sinh ra và lớn lên cùng một làng quê với anh. Có thể người đó là anh em cùng huyết thống

Nhất định anh phải sống và người anh em kia phải sống, hai con người vừa mới chiều nay đối đầu nhau, tiêu diệt lẫn nhau và định mệnh buộc họ phải sống sót, nhân chứng cho sự kiêu hãnh, tàn ác của ngọn đồi thần chết


Nhổm người, nhẹ nhàng cố không phát ra tiếng động, anh sợ người kia hoảng sợ rơi xuống khỏi tảng đá, phía sau là vực

Người chiến binh đối phương không còn làm chủ đuợc mình, điên thật rồi, anh ta có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Trong giây phút quyết định, anh chồm người lên tảng đá, nắm cánh tay người chiến binh giật mạnh về phía mình. Và cũng trong khoảnh khắc đó anh không kịp nghe tiếng đạn rít lên


Triệu triệu vì sao trên bầu trời bừng sáng, nối nhau xếp hàng quay tròn, nhỏ trước, lớn sau. Sương lạnh bỗng tan đâu mất, anh nhận ra trong đêm tối đôi mắt người phụ nữ đẫm lệ thảng thốt nhìn anh. Chỉ có là đôi mắt người Mẹ

Xoay một vòng tròn, uốn cong như cái phểu, anh ngã xuống sóng soài bất động trên mặt đất, bên vai phải, chiếc áo trận vừa khoét một lổ tròn


Anh không chết, viên đạn đi qua bả vai, cứa ngọt lịm, vài mảnh xương đòn gánh văng ra ngoài, nhanh đến mức anh không hề cảm nhận cái đau trước khi bất tỉnh

Trong mê sảng giữa khuya anh cảm nhận bàn tay đặt trên trán mình. Hình như là bàn tay của mẹ đang vuốt mái tóc cháy nắng cho cậu bé mười hai tuổi

Không đau đớn, anh mơ

Trong vườn hoa cải, cậu bé lúc thúc theo sau mẹ. Lũ bướm đủ màu vẫy cánh trên những cánh ho màu vàng. Bọn chuồn chuồn bay thấp, bay cao lượn lờ, thôi miên đôi mắt trẻ con.Tháng ba, mây đen ùn ùn kéo đến, cơn giông cuồng nộ trút mưa như thác, vườn hoa cải ngã nghiêng, bầm dập Cậu bé bất lực đứng nhìn, khóc òa như lần mẹ dọa bỏ đi vì cậu hư quá, trốn mẹ chui lổ chó qua nhà hàng xóm chơi

Nhà hàng xóm cũng có vườn hoa cải vàng như nhà mình nhưng quyến rũ cậu bé hơn vì có cô bé thắt nơ màu tím hay tung tưng trong sân vuờn

Tiếng âm âm u u xa xôi vọng về, giống như tiếng sấm từ hướng tây. Anh thấy lạnh trên mặt, hình như có vài giọt nước vừa nhỏ xuống trên môi anh

À, không phải, đó là tiếng còi tàu rời ga, anh mang theo giọt nước mắt của mẹ. Trên toa tàu chật kín người, anh chọn một chổ ngồi gần của sổ, bắt đầu một chuyến đi xa

Chuyến tàu chở anh lên ngọn đồi chết chóc


3


Lúc bình minh chưa lên, trung đội bạn vượt dốc tái chiếm ngon đồi. Không một hỏa lực nào ngăn chặn họ. Dọc sườn đồi là những xác chết của các chiến binh hai bên, xen kẻ nhau. Những cái xác trừng trừng mắt vô hồn nhìn lên bầu trời xanh thẳm, không than thở, oán trách. Những kiểu nằm thanh thản kì lạ

Cơn đau buốt nơi vai hành hạ anh


Dơ tay lên !

Tiếng hét của đồng đội anh khi phát hiện người chiến binh đối phương đang ngồi bên cạnh, nhỏ vào miệng anh từng giọt nước, tay vuốt nhẹ mái tóc của anh


4


Giữa thành phố ồn ào, náo nhiệt này, ông thường lang thang một mình trên hè lát gạch hay vào quán cafe ngồi một mình, nghe vài bài nhạc tiền chiến, cảm nhận khoảnh khắc giữa ngày và đêm, giữa sự sống và cái chết. Bốn mươi năm trôi qua, ông bình thản giữa dòng đời hối hả, không sân si hận thù. Được sống và hít thở là đặc ân thượng đế ban tặng cho ông mà đáng ra ngài đã lấy đi trong đêm tối trên ngọn đồi thần chết

Hai năm trong tù ông học thêm được sự chịu đựng và kiên nhẫn

Người chiến binh phát điên đã tỉnh lại sau khi được ông cứu khỏi ngã xuống vực, lúc viên đạn của đối phương hay có thể của đồng đội ông bắn xuyên qua vai. Suốt đêm, ông ấy đã trả cái ơn cứu mạng, ân oán sòng phẳng, như ngọn đồi được gọt sạch bởi đạn bom.

Ông ấy trở về với ruộng đồng của mình, vài năm sau vào nam lập nghiệp

Định mệnh tình cờ gặp lại nhau trên chuyến tàu về trung, họ kết nghĩa anh em

Định mệnh cho hai người trở thành sui gia với nhau. Hai đứa trẻ học chung đại học ở Saigon, yêu nhau, kính tặng cho họ hai đứa cháu kháu khỉnh

Năm nay mùa hè nắng nóng kinh khủng, thời tiết ác nghiệt kéo dài khiến vai ông đau nhức. Vườn cây sau hè tàn héo, không còn sức sống. Đám cỏ dại úa vàng ngã rạp xuống đất. Cỏ ba lá, cỏ lá tre, cỏ nhung, cỏ chỉ thậm chí loại cỏ ống mạnh mẻ mọc quanh hàng rào cũng không sống được

Cỏ cũng là một loại cây, cũng có quyền được sống. Ông nhất định sẽ hồi sinh cho chúng, muốn nhìn thấy màu xanh đày sức sống chung quanh mình

Như ông khao khát được sống trên ngọn đồi thần chết



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ ĐàNẵng ngày 15.10.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004