Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới


Giọt Mưa,

Giọt Dương Cầm, Giọt Vang, Và...









Khuya.

Mưa nhẹ hạt.

Bên ngoài 48 độ F.

Bên trong căn phòng nhỏ ấm áp, người đàn bà với ly rượu vang trên tay. Thỉnh thoảng nhấp vài giọt. Màu vang tím thẫm, mươi hai phần trăm chất cồn, vừa đủ nồng, vừa đủ ngọt, vừa đủ chua, vừa đủ chát. Người đàn bà chỉ nhấp vài giọt mỗi lần. Và tự nhủ thầm, tôi đang chết, tôi đang chết, tôi đã chết...

Đôi mắt người đàn bà nhìn mông lung vô định.

Trên màn hình TV, các kênh Youtube cứ tha hồ tự động nối tiếp nhau lướt qua. Ca nhạc, quảng cáo... Tiếng Mỹ, tiếng Việt...

Bỗng người đàn bà giật mình, chồm tới phía trước. Từng giọt dương cầm... Từng giọt mưa... Một cậu bé độ chừng 4, 5 tuổi ngồi trước chiếc đàn piano khá lớn, đang nhón những ngón tay bé tí xíu tung vẩy từng giọt mưa... Từng giọt mưa... Từng giọt mưa...Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ ...

Người đàn bà sững sờ, kinh ngạc, chăm chú nhìn những ngón tay của chú bé nghệ sỹ, và lắng nghe tiếng mưa... Chiều nay còn mưa...

Người đàn bà cầm cái remote control, cứ lùi tới...để nghe hoài nghe mãi, không biết bao nhiêu lần, những giọt dương cầm, những giọt mưa. Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ ...

Có ai đó đang bấm chuông cửa, một hồi, hai hồi, ba hồi. Mỗi hồi chuông vang lên hai giọt. Tính tang, tính tang. Tính tang. Ngân nga. Tắt. Im lặng... Người đàn bà vẫn ngồi im. Nhắm mắt. Nghe mưa... Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng...

Có tiếng gõ cửa? Tiếng thì thầm? Nội đó phải không? Dạ cháu đây. Cháu đang nhìn những giọt mưa rơi trên vuông sân rộng rãi của nhà nội. Cháu thấy cả đám bong bóng trôi phập phồng thoắt hiện thoắt tan. Kìa, mưa vừa tạnh, như có phép lạ, sân bỗng ráo nước ngay. Cháu đi chân trần trên lớp đất mát mềm như lụa. Cô Út cũng vừa đi dạy về, đôi guốc cao gót của cô để lại hai hàng lỗ nhỏ tí tẹo. Cháu ngồi thụp xuống, thọc ngón tay trỏ vào, khoét cái lỗ ấy sâu và rộng hơn. Rồi cháu vạch một đường dài cách cái lỗ chừng vài mét để chơi trò ném đồng xu.

Dạ cháu đây. Nội ơi, miền trung quê mình mùa đông đêm mưa dầm lạnh thấu xương. Trong gian bếp nhỏ ấm áp, ngọn lửa hồng càng ấm áp hơn khi cháu ngồi trong lòng nội. Nội đang chụm lửa, thỉnh thoảng nội cầm cái ống thổi lửa, chúm tròn môi, thổi, nghe vang âm u u xa xôi. Rồi nội tiếp củi vào. Đó là những nhánh dương liễu đã được phơi khô, bẻ khúc ngắn gọn. Củ lang, củ mì, hột mít... sém vàng dưới làn tro nóng. Hai bàn tay khum khum lăn củ khoai qua lại cho mau nguội, cháu lột lớp vỏ thơm lừng ra, hít hà ngon quá nội ơi, ngọt quá nội ơi.

Nghệ sỹ bé con vẫn tiếp tục. Âm thanh của từng giọt mưa vây phủ người đàn bà. Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động. Làm sao em nhớ...

Chuông cửa tính tang tính tang. Những đêm mưa, mẹ thường dạy bé con hát. Đó là những đêm thảnh thơi của mẹ. Mẹ ngồi trên giường, tay ôm chiếc đàn măng-đô-lin, vừa đàn vừa hát. Giọng mẹ trong, nhẹ và ấm. Bé con ngồi bên cạnh, hát theo mẹ. Rồi cứ sau mỗi câu hát, bé con vội lặng im để lắng nghe tiếng rung tròn trịa thoát ra từ những ngón tay của mẹ. Bé có cảm giác như tiếng rung bắt đầu từ một chấm nhỏ rồi lan rộng ra, rồi lại nhỏ dần , nhỏ dần... như vòng xoáy của con ốc... Rồi bé ngủ thiếp đi trong lòng mẹ lúc nào không hay với những giấc mơ tràn đầy những nốt nhạc nhảy nhót cùng tiếng hát cũng là lời ru êm ái của mẹ xa dần, nhỏ dần... Tính tang tính tang...

Những giọt chuông ngân nga. Từng giọt mưa rơi xuống lối xưa. Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng. Ngày sau sỏi đá...

Người đàn bà vẫn ngồi im, nhấp tiếp vài giọt vang. Tỉnh lẻ nhỏ xíu như lòng bàn tay nhưng nhiều trường học và tiệm sách. Học sinh trường nam trường nữ đồng phục chỉnh tề. Nam sinh áo trắng quần xanh nước biển. Nữ sinh quần trắng áo dài trắng. Tất cả đều có phù hiệu trên ngực áo thêu bằng chỉ đỏ tên học sinh, tên trường lớp. Mùa đông ướt át lạnh lẽo, phải co ro trong áo mưa, đám con gái nhanh trí, cắt hai tà áo dài cũ, ghim vào phía trước phía sau áo len, nháy mắt nhìn nhau cười tinh nghịch.

Kìa! Những ngày mưa anh vẫn đi ngang nhà em mỗi tối. Anh đi bộ như hầu hết học trò ngày đó. Áo mưa lùng bùng nhưng em vẫn nhận ra anh từ xa. Anh đi dạy kèm về. Ngang qua nhà em, anh nhìn lên ban công. Em lấp ló sau cánh cửa. Nghe hạnh phúc quá đỗi. Tình yêu trong trẻo như trang giấy trắng.

Tính tang. Tính tang. Tính tang. Kìa ai gõ cửa nhè nhẹ sau ba hồi chuông? Ừ, tình yêu gõ cửa. Người đàn bà lại nhấp giọt vang. Qua cơn mưa đêm, cây nguyệt quế trắng muốt hoa, màu trắng tinh khôi, nở bung, thơm man mác, da diết, rụng đầy cả góc sân trước thềm nhà, tỏa hương thơm ngọt dịu. Không gian buổi sáng mai tinh sương mát lành thấm đẫm mùi nguyệt quế. Anh đến, đứng trước cổng nhà. Em mở cổng. Cả hai ngồi dưới gốc nguyệt quế. Anh thì thầm, hình như tóc em thơm nguyệt quế. Ừ, tóc em ngày đó đen tuyền, mềm mượt ôm kín cả bờ vai, chảy dài xuống tận thắt lưng. Anh, em và nguyệt quế, và bầu trời buổi sáng mùa xuân, sau cơn mưa xuân.

Những buổi chiều, em đến thăm anh. Sân nhà anh trọ học đầy những hoa phù dung đỏ thắm như son, ướt đẫm sau cơn mưa. Dưới gốc ngọc lan thoang thoảng hương thơm, chúng mình ngồi bên nhau. Và những bài tình ca êm như ru. “Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau phong thư ngào ngạt hương. Nét bút đa tình lả lơi... “Người ơi còn nhớ mãi trưa nào thời nào vàng bướm bên ao....” Giọng anh trầm ấm. Giọng em trong trẻo. Mình hát nho nhỏ đủ cho nhau nghe, bàn tay không dám chạm nhau vì sợ ai đó đi ngang qua nhìn thấy.

Có lần anh bịnh phải vào bệnh viện, em cúp hai giờ học cuối, ôm cặp vào thăm anh. Anh vẫn còn yếu, nằm im trên giường, em ngồi cạnh. “Em biết anh đang thèm gì không?” “Gì?” “Thèm được nghe em hát”. Và em đã hát thật nhỏ đủ anh nghe. “Xuân vừa về trên bãi cỏ non. Gió xuân... Anh nhắm mắt, miệng mỉm cười...

Cả một năm trôi qua, tình yêu chúng mình vẫn chỉ cái nắm tay khe khẽ ngại ngùng. Rồi anh đậu tú tài. Ngày sắp đi học xa, anh đứng ngoài cửa sổ lớp, năn nỉ em trốn học. Hai đứa lang thang trên những con đường quê ven thị xã. Chỗ vắng người, anh đặt nụ hôn vội trên má em. Cả hai vụng về, rụt rè, mắc cỡ quá chừng.Trang giấy trắng học trò vẫn thơm hoài theo năm tháng. Nên thơ và đẹp lạ lùng.

Giọt vang bỗng dưng ngọt ngào, bỗng dưng thơm lừng. Kỷ niệm như còn nóng hổi. Cám ơn tình yêu trang giấy trắng học trò vẫn cứ là tình yêu trang giấy trắng.

Chuông cửa tính tang. Người đàn bà nhổm dậy, nhưng lại ngồi xuống. Nhấp giọt vang. Qua khung cửa kính, những giọt mưa nối đuôi nhau đang lăn dài. Phía ngoài, dưới ánh đèn vàng nhạt nhòa mưa, cây lá run nhè nhẹ. Trên màn hình TV, chú bé nghệ sỹ vẫn đang say sưa với những giọt mưa.

Giọt mưa đêm nay, hôm qua và ngày xưa, xa lắc...

Người đàn bà chợt ngơ ngác. Rồi như bừng tỉnh sau cơn mê dài.

Thầm hỏi tôi là ai? Tôi đang ở đâu? Tôi vẫn còn đang sống?

Lâu lắm rồi, không biết bao nhiêu năm tháng đã trôi qua, người đàn bà nước mắt lặng lẽ tràn mi. Những giọt nước mắt đã đặc quánh.

Lần cuối cùng gần nhất tôi đã khóc là khi nào? Dường như lâu lắm?

Giờ đây tôi đang khóc.

Có nghĩa là tôi vẫn còn đang sống đó sao? < /p>

***

Sáng hôm sau, khoảng tám giờ, cây cỏ vẫn còn đọng sương. Khu apartment yên tĩnh và vắng vẻ.

Trên tầng hai, ai đó mở cửa sổ. Ai đó hơi ngạc nhiên khi thấy một người đàn bà châu Á nhỏ nhắn che dù màu trắng điểm chấm tròn tím, ôm cái giỏ đen trước ngực, đang bước từng bước nhỏ, chầm chậm ra hướng cổng.

Dáng vẻ của người Nhật? Người Đại Hàn? Người Việt Nam?...

Con đường dẫn ra cổng khá dài, quanh co với những khóm hoa rực rỡ sắc màu viền quanh lối đi. Vài giọt nắng đầu ngày xuyên qua kẻ lá, rắc hạt nhỏ trên bãi cỏ xanh mượt, nơi bầy sẻ nâu đang nhảy nhót vũ khúc vui nhộn và chuyện trò ríu ran.

Nét gì đó, dễ thương như cổ tích, nên thơ như giọt mưa xuân, đáng yêu như trang thơ học trò, xao xuyến như bản tình ca... trong dáng dấp người đàn bà nhỏ nhắn che dù, nhẹ nhàng thong thả nhón từng bước chân trong buổi sáng mùa xuân đẹp trời. Nếu ai đó đến gần, sẽ nghe người đàn bà đang hát khe khẽ một giai điệu ngọt ngào, ngọt đến nao lòng.

Tôi dõi mắt theo hình bóng người đàn bà.

Sau nhiều tháng ngày tự nhốt mình trong căn hộ nhỏ xíu trên tầng bốn dãy nhà phía sau cùng của khu apartment, hôm nay người đàn bà kia bỗng bước ra ngoài.

Hôm nay sao người đàn bà kia bỗng bước ra ngoài?

Lúc nãy tôi cũng tò mò xem người đàn bà hăm hở bưng hai chậu cúc vàng èo uột ra ban công để hứng nắng. Chắc vài ngày tới, những bông cúc kia sẽ tươi tắn, tròn trịa, sẽ vàng rực hơn, và lá sẽ xanh hơn.

Người đàn bà lách ra khỏi cánh cổng nặng nề, bước ra đường. Tôi ngữa mặt nhìn lên cao. Bầu trời trong veo, xanh ngát. Không gian ngập nắng. Nắng màu vàng chanh tươi non óng ả. Nắng lấp lánh trên từng phiến lá, từng cành cây, ngọn cỏ. Hai bên đường, những thân cọ mảnh khảnh, mềm mại dẻo dai, và chỏm lá cao tít trên ngọn đang say mê uốn éo điệu đàng với nắng với gió. Một bầy chim nhỏ vừa xoãi cánh bay vút lên không trung mênh mông...

Nhịp đời rộn rã xiết bao.

Chỗ góc đường, nơi trạm xe bus, có đôi trai gái da nâu thẫm, hãy còn rất trẻ, đang ngồi ghế chờ, đang tay trong tay, nở rộng nụ cười tỏa sáng hạnh phúc sau nụ hôn dài.

Tôi mỉm cười với đôi tình nhân.

Tôi mỉm cười với nhịp đời.

Không dưng giọt lệ ứa ra, màu nắng ban mai bỗng lung linh trong ngấn nước mắt.


(California, 2017)


. Các nhạc phẩm được trích trong truyện: “Diễm Xưa” (Trịnh Công Sơn) “ Lá Thư”(Đoàn Chuẩn, Từ Linh), “Hương Xưa” (Cung Tiến), “Hoa Xuân”(Phạm Duy)

. Trong truyện có hình ảnh thần đồng piano Evan Le.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HoaKỳ ngày 10.9.2017.


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004