Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






HẠNH PHÚC !








  K im, bạn tôi đã trở thành một nhà doanh nghiệp thành đạt. Bạn sở hữu mấy mảnh đất vườn, hai căn nhà mặt tiền tại khu vực sầm uất của thành phố, hai chiếc xe tải chở hàng hóa và một chiếc xe bảy chỗ ngổi cho gia đình du lịch đó đây. Thế nhưng bao giờ Kim cũng ủ rũ và thường than thở có một thứ bạn rất cần lại thiếu. Đó là hạnh phúc!

Tôi ngạc nhiên lắm! Bởi có biết bao người, kể cả tôi ao ước được bằng một nửa của Kim thôi cũng đủ hạnh phúc. Có nhiều bạn thường than thở với tôi rằng đã quần quật hơn nửa đời người mà vẫn ở nhà thuê, đi xe cà tàng và cái ví tiền thường xuyên lép kẹp. Vậy sao Kim lại bảo không hạnh phúc? Bạn làm tôi cứ trăn trở về hai chữ này. Hạnh phúc là gì? Làm sao để có hạnh phúc và chính tôi, tôi có hạnh phúc không?

Đôi khi tôi thấy mình có hạnh phúc. Mỗi sáng thức dậy, tôi tự pha cho mình một tách cà phê đặc quánh. Tôi nhấm nháp từng ngụm nhỏ rồi lắng nghe sự sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Tôi cầm bút lên, viết một mạch hoặc thong thả lau sạch bàn ghế, tủ thờ, bộ máy tính cũ kỹ rồi quét dọn khoảnh sân nhà sau. Tôi hít đầy phổi hương hoa Nguyệt Quế nồng nàn. Lúc đó, tôi cảm thấy cực kỳ hạnh phúc. Tiếp đó, tôi tất tả chạy ra chợ mua các thứ để chuẩn bị bữa cơm trưa. Lúc đó, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc thật gần. Tôi thích gặp những người bạn hàng quen thuộc, trả giá rồi lựa chọn hàng. Dù có lúc tôi chọn nhầm loại không ngon hay mua giá đắt. Sau khi ăn trưa xong, tôi thường ngả lưng trên chiếc giường cũng cũ xì nhưng êm ái bởi lớp nệm dầy cộp. Lúc đó, tôi hay thốt lên câu hân hoan rằng: “Cuộc sống thật là tươi đẹp!” rồi chìm trong giấc ngủ ngắn nhưng cũng đủ để khi mở mắt ra cảm giác khỏe khoắn khiến tôi tươi tỉnh hẳn. Tôi tự pha cho mình một tách cà phê rồi lại vừa nhâm nhi vừa viết. So với Kim, nhu cầu sống của tôi quá khiêm tốn. Hai tách cà phê cho mỗi ngày, một bữa ăn sáng nhẹ và hai bữa cơm cũng đạm bạc. Tôi ra phố bằng chiếc xe cà tàng sản xuất từ đời tám hoánh. Phải đạp gần cả chục cái nó mới chịu chậm rãi nổ phành phạch, phành phạch rồi rướn tới trước y như con ngựa già đi nước kiệu.

Còn Kim, khi bước ra đường đã có tài xế đưa rước. Những bữa ăn hoành tráng và thừa mứa chất bổ dưỡng. Nhưng bạn tôi thường ít khi ngồi yên chỗ để hưởng thụ mà chạy tới chạy lui nếu xe hàng về đúng lúc đó. Kim lùa vội thức ăn vào miệng rồi cầm lấy quyển sổ kiểm hàng. Kim bảo buổi trưa không bao giờ ngủ vì ai sẽ quản lý mọi thứ. Hai vợ chồng cũng ít có dịp ngồi lại bên nhau để trò chuyện. Mỗi người trông coi một căn nhà. Cuối tuần thì đảo qua mấy mảnh vườn để xem có bị trộm cây trái đang mùa thu hoạch không. Hai đứa con của Kim đã có gia đình. Kim tậu cho mỗi đứa một cơ ngơi riêng. Chúng được sinh ra trong hoàn cảnh sung túc nên bao giờ cũng có cách ứng xử và nhu cầu sống của người quý tộc. Thích hưởng thụ hơn là làm lụng hay chia sẻ.

Buổi chiều, khi việc buôn bán tạm dừng thì cũng là lúc bạn tôi cô đơn nhất. Bạn nằm với… chiếc ti vi to tướng. Còn chồng Kim bận dong xe đến tụ điểm ăn nhậu đến nửa đêm mới mò về. Hai đứa con chỉ đến nhà giờ đó khi chúng cãi nhau với chồng. Chúng khóc lóc xong rồi trở về cái tổ riêng. Để lại trong lòng người mẹ một nỗi buồn lo mới mẻ.

Thì ra hạnh phúc rất đa dạng. Đó là những điều mình ước có và mong chạm tới. Đôi khi hạnh phúc là hai tách cà phê, là những giờ tất bật nấu nướng… nhưng, đôi khi là cái áo đẹp mà phải chắt mót dành dụm cả tháng mới sắm được. Nhưng hạnh phúc có khi là tình yêu, là sự quan tâm của người thân dành cho mình, là tiếng nói, nụ cười của lũ con lớn đầu mà còn dại. Như vậy có phải mỗi người trong chúng ta đã có một nửa hạnh phúc. Người có hạnh phúc về vật chất. Kẻ có hạnh phúc về tinh thần. Có cái nầy lại thiếu cái kia. Hạnh phúc vì vậy mãi mãi là một điều bí ẩn mà ai cũng tìm kiếm và trông vời. Nói cho cùng, trong cuộc sống nếu có một nửa hạnh phúc đã là may mắn lắm rồi. Chúng ta hãy tận hưởng. Và hãy… hạnh phúc với hạnh phúc mình đang có, bạn nhé!



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004