Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




EM TÔI









  Tuy em không cùng cha mẹ tôi sinh ra, nhưng chị em chúng tôi đều thương và coi em như em ruột. Em là cháu gọi mẹ tôi là cô

    Năm 12 tuổi lần đầu tiên em thấy xe 4 bánh đậu ở thị trấn Phú phong, em và các bạn trèo lên chơi bất ngờ xe chạy, chạy mãi đến lăng Mai xuân Thưởng, các em hoảng hồn co dò nhảy xuống em bị chấn thương, em đau lắm được các bạn vừa cõng, vừa dìu về nhà , em len lén đi ngõ sau vào nhà nằm, đến giờ cơm mẹ em đi kiếm mới phát hiện ra em nóng sốt, vậy là mẹ em cho uống tiêu ban lộ suốt mấy ngày không bớt mẹ em khóc năn nỉ em mới khai thật mẹ hết hồn vội đưa em đi thầy võ. Em uống thuốc và xoa bóp mãi, nhưng lưng em cứ trụn lần, trụn lần qua năm sau em gù thật sự. Mẹ em khóc thảm thiết,sợ rằng em tật nguyền không biết sẽ làm gì để sinh sống sau này. Nhưng  em vẫn lạc quan yêu đời, em thường nói 'có tật ,có tài' và em cứ  mơ một ngày nào đó thiên tài sẽ xuất hiện ở nơi em.

    Rồi em lớn lên học hành cũng khá. Năm 16 tuổi mẹ em mất. Em đến nhà tôi ở để đi học tiếp, em học trường tư và cứ nhảy lớp, nhảy trường .Bồ đề,Tân Bình, Nhân Thảo, ba trường tư ở Quy Nhơn em đều học đủ , có đều cuối cùng em cũng đậu được mảnh bằng Tú tài rồi em đi làm cho công ty nhựa của người Hoa .Tuy không là thiên tài nhưng em vẽ các mẫu mã đồ nhựa da dụng rất đẹp. Em làm việc có uy tín  được chủ yêu thương ,quí mến.

    Đến năm 1976 theo chính sách người Hoa đi định cư nước ngoài  em được đi theo. Em mừng lắm,em khoe cùng tôi ,em đã thỏa chí tang bồng

    Ngày em đi tôi tiễn  chân em tận bến tàu và nhìn mãi,nhìn theo bóng dáng em khuất dần trong nắng sớm giữa làn nước xanh mà lòng chĩu nặng đầy lo lắng. Mãi hai tháng sau tôi mới nhận được thư em gửi về từ Hồng Kông, em báo em vẫn mạnh khỏe.bình an và sắp được đi New York .Vậy là tôi an tâm.Bẵng đi một thời gian dài bặt tin

    Mười năm sau 1985, một buổi sáng có những tia nắng vàng rực rỡ, tôi đã nhận được thư em, mừng quá tôi mở ra đọc, em đã viết

    ' Mới ngày nào đây mà nay tính lại em đã ăn mười cái tết tha phương. Trong mười năm quê hương mình biết bao là sự thay đổi phải không chị? Nỗi nhớ quê của em bây giờ chỉ còn là mênh mang trống vắng mà thôi, lâu rồi tâm hồn em gần như chai đá. Cũng có nhiều khi nằm nghĩ thân phận mình còn thua nàng Kiều, vì dù sao đi nữa nàng Kiều còn có chút nhan sắc, còn em chẳng có gì tài hoa mà sao phận bạc.

    Mùa đông năm nay, New York cũng như hầu hết vùng Bắc Mỹ châu, lạnh kinh khủng. May mà mấy ngày tết vừa qua, nắng ấm trở lại cho lòng người ly hương bớt lạnh, lạnh ở ngoài trời lạnh ở trong lòng. Năm nay đồng bào tha hương của em cũng  ăn tết như mọi năm, nhưng tròng lòng ai cũng mang một nỗi buồn nhớ quê, xa nửa vòng trái đất. Nhất là những người như em, nó càng làm sao ấy, Em nhìn đi, nhìn lại thấy căn phòng mình đang ở sao mà nó rộng thênh thang. Ngày xưa em rất thích cảnh như Dũng trong ( Đôi bạn )

          " Dũ áo phong sương trên gác trọ

             Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang "

    Ô! Sao mà nó đẹp quá! Can đảm có thừa, dửng dưng với cuộc sống phải không chi? Nhưng bây giờ em lại thấy nó tê buốt làm sao? Bổng dưng em lại nhớ đến Vũ Hoàng Chương trong "  Ba kiếp lang thang "

           "  Âm thanh trống rỗng còn chi nữa

            Gắng gương chi cho lòng nhói đau

             Ba kiếp lang thang ngồi chụm lại

            Chúng ta mất hết, chỉ còn nhau"

    Buồn quá hả chị! Vừa rồi em có làm bài thơ  Tâm sự trong mùa xuân

            Xuân lữ thứ, tết tha phương

            Mười năm lưu lạc buồn thương cả mười

             Bình bồng như cánh bèo trôi 

             Rày đây mai đó, xứ người mênh mông 

             Bạn thì kẻ Bắc, người Đông

             Tròn năm chưa có một dòng thăm nhau

             Nói chi chuốt chén nghiêng bầu

             Tương phùng tóc đã ngã màu có khi

              Họ hàng tử biệt sinh ly

             Anh em kẻ ở người đi không về

              Biết đâu là quán là quê

              Có chăng cuộc sống bên lề đấy thôi

               Ngày vì sinh kế ngược xuôi

                Đêm nằm tủi phận, đất người thân ta

                 Từ khi cất bước xa nhà

               Mấy ai giọt lệ chẳng sa đôi lần

               Còn ai đợi tết mong xuân

               Lấy ai chúc tụng ân cần chúc ai

               Tìm đâu giò thủy cành mai 

               Đi đâu hái lộc cầu tài đầunăm

               Về đâu thắp nén hương trầm........       

    Em viết câu nào cũng nhớ nhà, nhớ quê, em kể tình duyên của em cứ trắc trở không trọn vẹn, không như ý muốn của em, và rồi em ngộ ra , cuộc sống độc thân nó cũng có cái thoải mái của kẻ không gia đình, nhưng những lúc em đau, nằm một mình trong căn phòng không có ai, không người thân thích lòng em nó mênh mang, nó sầu lắng, nó tủi thân, lúc ấy em ước mơ có được mái ấm gia đình,. Em kể có lần em sốt mê man, em nằm nhịn đói đến khi hết sốt mới mò dậy, tự nấu cháo ăn rồi uông thuốc, cảm giác mình lẻ loi, cô độc làm sao, nhớ nhà, nhớ người thân vô bờ bến

    Rồi 10 năm sau nữa em trở về  mạnh khỏe ,đẹp đẽ da dẻ hồng hào nhưng lưng thì vẫn còn gù. Em ngồi bên tôi suốt buổi chiều, em kể chuyện em đi khắp bốn bể năm châu, rằng em ở gần kinh đô chiếu bóng Hollywood. Em kể những năm đầu mới qua em nhớ quê nhà kinh khủng, nhớ tơi bời, nhớ  miên man cháy bỏng .Một lần em đi siêu thị sau nhiều năm trên đất khách, lần đầu bắt gặp chai nước mắm  em liền mua về, em ôm nó vào lòng và nước mắt trào ra, em thấy gần gũi và thân thiết  với quê nhà  biết bao,Cảm giác bơ vơ lạc lỏng nơi đất khách quê người cũng dần  dần tan biến.

    Chị em chúng tôi khuyên em cưới vợ nhưng em từ chối, viện lẽ em đã hơn 50 tuổi rồi, em chỉ muốn có một người bạn tri kỉ để chia sẻ vui buồn và thỉnh thoảng nhận được những cánh thư nồng nàn cháy bỏng yêu thương. Mấy hôm sau em ra đi. 

    Ba năm sau em trở về, em xây nhà từ đường. Lần nầy chúng tôi có dịp về quê Huế và rủ em theo, chúng tôi đưa em đi phố cổ Hội An, kinh thành Huế. Vào nội thành em mặc áo hoàng bào ngồi trên ngai vàng một bên có hoàng hậu đóng giả, em thích chí cười thật tươi, nụ cười của em mới trẻ thơ và tươi sáng làm sao. Lần ấy em ngỏ ý muốn đi thăm Hà nội 36 phố phường, điều mà em ấp ủ từ khi còn cắp sách. Em thích đi cùng chúng tôi và đi đường bộ, để em được ngắm bầu trời quê hương, màu xanh cây cỏ, cùng làng quê Việt Nam ẩn hiện quanh lũy tre làng nhưng thật tiếc là con gái út cuả chúng tôi sắp sinh nên chúng tôi phải về. Tôi hẹn em lần sau, nào ngờ vĩnh viễn chẳng có lần sau vì 3 năm sau khi em trở về, từ sân bay em vào thẳng bệnh viện chợ Rẩy, rồi qua bệnh viện Nguyễn Tri Phương, sau đó em về nhà từ đường dưỡng bệnh, 5 tháng sau em ra đi  nhẹ nhàng thanh thản.Tối đó tôi mơ thấy em mặc đồ trắng đến từ giã tôi, linh tính tôi nghĩ em đã đi rồi. Đám tang em tôi không về được, tôi dành trọn ngày để tưởng nhớ về em. 

    Bây giờ em đã mãn nguyện nằm trong lòng đất mẹ nhưng tôi  thì ray rức, nghẹn lòng mãi vì điều mơ ước nhỏ nhoi của em từ lâu chưa thực hiện được  bởi em cứ mãi đợi chờ tôi.



@.Cập nhật theo bản mới của tác giả chuyển từ Pleiku ngày 10.9.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004