Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





TỰU TRƯỜNG




D ù có nhớ sao là nhớ, thì chẳng còn ngày tựu trường khi tuổi đã… sồn sồn.

Ôi, làm sao quên được những tháng ngày đầy kỷ niệm êm đềm xa xôi ấy! Ngày tựu trường đầu tiên có thể có khóc nhè be bét khi “chia tay” với mẹ, nhưng ngay hôm sau, sự bịn rịn ấy ít nhiều cũng… tinh giản biên chế! Bằng cớ là chỉ hơi dụi dụi mắt rồi ù té vào với mấy đứa nhi đồng rất chóng vánh kết thân. Không nhớ ra ư? Thì cứ dắt cháu đi học thì cuộn phim ngày nào sẽ hiện lên không một vết xước!

Có thể thằng bạn ngày xưa vẫn trở lại trường bằng chiếc áo trắng đồng phục có vệt mực vắt xéo từ trên lưng vai thẳng băng xuống tận lưng quần. À! Đó là tác phẩm rất thú vị của ta sau một hôm ngẫu hứng, ta đã vẩy luôn một đường bút vừa chấm đầy mực, khiến ta bị thầy bắt quỳ cả giờ ngoài cửa lớp. Thằng quỷ ấy nào có vừa vặn gì, vì một hôm, nó giả bộ thúc cùi chỏ vào lọ mực của ta - mà ta quên béng mất nhãn hiệu rồi. Ái chà chà! Ta tặng cho nó chỉ một vệt, mà nó xơi ta cả một lọ đen đúa, đi luôn cả trang giấy khiến ta phải xé đi, làm quyển vở đã mỏng theo những chiếc tàu bay giấy lại càng mỏng lét. Dĩ nhiên, ta bù lu bù loa là đúng rồi! Vì có thế nó mới bị quỳ ít là phải… khệnh khạng mới đứng lên được khi thầy tha mạng. Ờ, mà chính vì quyển vở ngày càng mỏng khi ngoài bìa tập vở Cyclo rõ rành rành ghi “96” trang, mà cha ta bắt ta phải đánh số vào mép trang, khiến việc sản xuất tàu bay giấy của ta đành ngưng trệ…

Ngày tựu trường của những tháng năm râu ria bắt đầu lún phún, có thể là ngày chú mục vào một hình bóng đã đi vào con tim héo hon suốt “mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…”. Ôi trời, sao người ấy hôm nay lạ thế, đẹp thế và nhìn hết hồn thế! Mặc xác tiếng trống thùng thùng, mặc xác nó có thể được thay bằng tiếng chuông reng reng lanh lảnh, mặc xác “đàng trước, thẳng!”, vài cái đầu cứ giữ vững hướng nhìn tỏ rõ lập trường nhất quán là, mục tiêu số một là cô nàng hôm nay có mái tóc demi garçon vừa mới mẻ, vừa tinh nghịch, lại vừa dễ… ghét gì đâu! Bỗng, có lẽ cổ nàng nóng ran, nên quay ngoắt lại nhanh như hỏa tiễn chứ không phải tên lửa Saturn, khiến kẻ nhìn trộm vừa bẽ bàng, vừa khoái trá, vừa thừa cơ hội nhay nháy mắt một phát với hy vọng cú mắt nhay nháy ấy cũng… đáng yêu lắm chứ!

Rồi đàn chim phải vỡ tổ thôi. Ngày tựu trường bây giờ là của lũ nhóc tì, của lũ thiếu niên nghịch ngợm, mà không còn là của những kẻ từng như thế. Tất cả đã bị giòng suối cuốn trôi ra biển cả bao la và lạ lẫm. Mọi sự dần nhạt phai vì thời gian đã pha loãng mọi thứ trong cái xô bồ và vô tình của nó. Thỉnh thoảng có gặp lại con nọ thằng kia, thì: “Ô hay! Hôm nay là ngày nó cưới vợ ấy mà”; hoặc: “Trời! Xấu như ma mà mày cũng lấy được chồng ư!”.

Đôi khi ở một ngã rẽ cuộc đời, bỗng có bà bán bắp vì mải gánh gồng mà đâm sầm vào kẻ nhàn du. Đến khi trắng con mắt bực, mới phát giác đứa gồng gánh ấy là con bạn ngày xưa chung lớp:

- Sao mày ra nông nỗi này?

- Tại… chồng chết!

Hm, chẳng lẽ hồng nhan đa truân lại một lần nhắc nhở…

Ở trước một quán cà phê khác, người khách đeo kính đen to bản bước xuống xe xích lô:

- Bao nhiêu đấy anh?

- Anh cho…

- Này!

Người khách dúi vào tay người phu xích lô cả cọc tiền, rồi lôi anh ta vào quán:

- Tao nè Hùng…

Vui ơi là vui mà cũng tủi sao là tủi khi kẻ thì giàu mà người thì mướp đắng. Nhưng dù sao, những trái tim ấy vẫn còn chứa ăm ắp những tháng ngày không quên nơi ghế nhà trường…

Ngày tựu trường bỗng một hôm nhớ lại sau những bước đời vội vàng. Bọn nghịch ngợm ngày nào hẹn hò ở bất cứ nơi nào nghĩ ra được. Một quán cà phê, một góc công viên, hay:

- Lại nhà tao đi, chồng tao thoải mái lắm

Thế là cái bọn sồn sồn lộn xộn ấy túm lại nơi nhà cái con “đen đen mà có duyên ấy”. Đám con của cặp vợ chồng gia chủ há hốc miệng nhìn bạn bè của mẹ nó hết ực bia lại láp nháp những chuyện xưa như trái đất, để rồi giới thiệu với ba nó, tay lôi xềnh xệch ông bạn đang cố trì đôi chân lại:

- Ông xã! Giới thiệu với ông xã, đây là Nguyên, bạn học của em.

Rồi bà ấy tí tởn với ông bạn ngày nào:

- Ông Nguyên! Giới thiệu với ông đây là ông xã đẹp trai của tớ! Giá mà ngày xưa ông yêu tớ như tớ ước mong ngày ấy, thì tớ… vuột mẹ nó mất ông xã bây giờ rồi…

Cũng có thể họ “tựu trường” nơi họ từng tựu trường ngày xưa với không khí không kém náo nhiệt là mấy. Mỗi năm, trong họ cũng thiếu đi người này, mà lại tăng thêm những học sinh đầu bạc mới toe và cực kỳ lạ lẫm, cực kỳ phấn khích. Họ tròn cả bốn mắt để “ồ” lên mọi thứ, mọi người quen mà lạ, lạ mà quen, xưa mà mới, mới mà nhớ lại ngày xưa rất xưa.

Có người chỉ thích nhâm nhi với mấy đứa thật thân, nhất là mấy đứa đã từng chung trường lại chung quân ngũ. Có người chỉ muốn ít bạn đến nhà chơi, ăn uống, ka-rao-kê, kể lể chuyện chồng con, thầm thì chuyện khó nói.

Có người lại tựu trường với đầy vẻ hoành tráng của nó. Họ móc ruột ra cho tràn trề mọi sự! Họ móc tiền ra cho niềm vui không dứt! Họ nhe cả hàm răng xiêu vẹo ra để cười nụ ngày nào! Họ hát những bài tình ca đã nửa thế kỷ với cái tự hào, tao chỉ thích thứ nhạc này và chúng là của tao! Họ có thể hôn chùn chụt người khác phái đã vừa khen họ là “trẻ quá”, cho dù họ biết lời khen ấy… không mấy thật. Nhưng bù lại, bàn tay bắt nhau sao mà chặt thế…

Nếu có ai tựu trường mà không nhận ra được một bóng hình ngày cũ, một vóc dáng quen thuộc, hay một giọng nói gợi nhớ nào đó, thì hẳn rằng, trong cõi nhân sinh lúc ấy, biết đâu cũng có ai đó, nhiều những ai đó cũng đang một mình xoay xoay cái ly mà tưởng tượng về một ngày xưa. Rồi dần dà, những hoài niệm, những cố nhân sẽ từng phút… hiện về rất rõ!


26.07.2017



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 10.9.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004