Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





Món Lạ: “Riêu Quái vật”







D ạo này thiên hạ lắm chuyện đồn thổi. Nào là câu dược quái vật ở Hồ Tây nom như hình người, tóc tai rũ rượi. Nào là ngòai chợ Bưởi có con quái vật nửa tôm nửa cua… Dân ta có thói hiếu kì. Thấy đồn cái gì lạ là đổ xô đi xem dầu rằng lời dồn vô cùng hoang đường mà vẫn khối người tin. Thật kì lạ, ở thời buổi Internet này mà thấy vật lạ chẳng mấy người truy tìm xem nó là gì. Muôn vàn người sử dụng Internet nhưng cũng lắm anh chỉ để chơi game hoặc khai thác những chuyện tò mò vô bổ. Cũng qua Internet mà chuyện quái vật chợ Bưởi làm dân mạng náo lọan cả lên. Có mỗi con “tôm rồng” (*) mà đồn ầm ỹ thành quái vật. Báo chí lại được dịp bán chạy như tôm tươi. Thì ra móm tôm bao giờ cũng có giá! Nhân đây, tôi xin hầu qúy vị câu chuyện tôi đã sáng tạo ra món riêu từ quái vật có dạng tôm lai cua kiểu như quái vật ở chợ Bưởi Hà nội như thế nào.


Ngày ấy, đang làm nghiên cứu khoa học ở Berlin, tôi có thú ẩm thực nên hay mò ra chợ dể tìm các của ngon vật lạ ngòai siêu thị. Vào một trưa hè, bỗng quầy cá trong siêu thị có bán một giống vật trông hệt như tôm hùm nhưng chỉ nhỉnh hơn ngón tay út mà gía lại rất rẻ. Chẳng biết món này ăn ra làm sao. Tôi hỏi tay bán cá ở chợ: “Con vật này ăn như thế nào? Luộc, rán hay chế biến theo kiểu gì?” Người bán hàng bối rối vì bản thân anh ta cũng chưa ăn nó bao giờ và cũng chẳng biết ăn ra sao. Tôi nghĩ: Trông nó như tôm hùm thì chắc phải ngon lắm. Tôi đã có đôi lần ăn tôm hùm rồi nên biết. Thịt tôm dầy và ngọt vô cùng. Thế là tôi làm luôn hai kí đem về, định bụng tối nay mời anh em cùng nhà sang làm bữa nhậu bia với “tiểu tôm hùm” cho sang.


Tối đến, tôi bỏ ‘tiểu tôm hùm” vào nồi luộc chin, vỏ tôm đỏ au, những đôi càng to khùynh khùynh như hai cánh tay của chàng hiệp sỹ nom rất oai vệ. Tôi xếp ngay ngắn “tôm hùm” quanh những chiếc đĩa bàu dục, xếp dưới đĩa là lớp rau xà lách xanh rờn. Chỉ nhìn đĩa tiểu tôm hùm tôi bày ra là mọi người cũng đã thấy sướng mắt rồi. Bè bạn tầng trên tầng dưới lục tục kéo sang phòng tôi. Mỗi người khệ nê đem theo cả một túi bia to tướng uống cho đã. Dân Đức có cái lệ uống xong ai nấy trả tiền phần mình rất sòng phẳng. Chí ít thì sau tiệc, chia đều tiền ăn uống và mỗi người đều góp phần, chẳng ai xin ai. Thật minh bạch và bình đẳng. Khác hẳn với dân Nhật, hễ đi với xếp thì thường bao giờ xếp cũng bao. Người có chức vụ cao hơn trong cơ quan thường bao cho người có chức vụ thấp hơn. Bè bạn đi uống với nhau thì thường theo kiểu Đức. Hôm ấy. tôi đã góp tôm hùm thì mọi người góp bia là chí lí lắm.

Bia mở ra sủi bọt, anh em hỏi tôi: Con này là con gì ? Làm ra vẻ sành điệu, tôi ba hoa: Các ông chẳng biết gì cả, đấy là tiểu tôm hùm đấy. Tôm hùm là đệ nhất trong các thực đợn hải sản. Bên Ý một xuất tôm hùm phải mất đến hàng trăm đô trong nhà hàng. Ơ ta chỉ có Vùng Cửa Tùng (Quảng Trị) hay Nha Trang mới có mà có được con nào họ xuất sạch sang Hồng Kông Nhật Bản Đài Loan cả. Chỉ các đại gia mới đủ tiền xơi món này.Tôm hùm người ta chế bíến cầu kì lắm. Có nhà hàng còn làm cả món tiết canh tôm hùm kì lạ lắm…cả lũ cứ vểnh tai nghe thú vị và chờ đợi tôi cho thưởng thức cái món “tiểu tôm hùm” . Ai cũng nghĩ Đại tôm hùm ngon và qúy thế thì tiểu tôm hùm chắc cũng phải ngon lắm. Trên đời này đâu cứ phải to mới ngon. Hạt tiêu sọ mà lại cay nên mới có câu bé hạt tiêu chứ.


Ngồi vào bàn, mọi người hỏi: ăn nó ra làm sao?

Quả thật tôi cũng chưa ăn lòai “ Tiểu tôm hùm” này bao giờ nên cứ phán đại: các cậu thấy đấy. cái càng nó xù xì thế kia nên khi ăn phải bỏ vỏ, cẩn thận kẻo hóc. Ta chỉ ăn thịt nó thôi. Thế là một hai ba cùng cụng li và mỗi anh nhóm một tiểu tôm hùm bóc ra ăn thử. Loay hoay bóc mãi tòan vỏ là vỏ. thịt tôm chỉ có tí xíu, tranh thủ hít được tí nước ngòn ngọt. Thế là cái trò diễn của tôi bị thất bại thảm hại. Tôi phải thay món nhậu bằng cả cây xúc xích Đức to tướng để chịu phạt. Cả lũ say khướt và cười bò lăn bò càng vì cái trò “lừa đảo ẩm thực không chủ ý “ của tôi.

Thôi ! Từ nay xin từ cái anh Tiểu hùm Đại hùm Tây này!

Tôi rút ra được một bài học lớn: có món lạ thì mình phải nấu thử, ăn thử rồi hãy mời bè bạn. Tôi vẫn băn khoăn không biết dân Đức họ ăn cái anh tiểu tôm hùm này theo kiểu gì. Hỏi tất cả các bà các ông trong viện nghiên cứu của tôi và cả đầu bếp trong bếp tập thể cũng chẳng ai biết. Chắc là món này thời ấy thương nghiệp người ta buôn ở đâu đó về bán nên ít người tiêu thụ và lòai tôm này cũng không phải là món phổ biến của dân Đức. Tôi quyết định phải tìm ra bí quyết và tổ chức một bữa nhậu để rửa sai lầm ẩm thực hôm ấy.

Nhìn kĩ thì lòai tiểu tôm hùm này có vỏ cứng giống vỏ cua, nó cũng thuộc lòai giáp xác có tám cẳng hai càng như con cua. Vậy nó cũng nhiều nét tương đồng trong nhóm tôm cua. Tôi quyết định làm một cuộc thí nghiệm nấu bún riêu tôm xem sao.

Mấy hôm sau, lại ra chợ, tôi mua về 1 kí Tiểu tôm hùm, mang về rửa sạch, bỏ vào máy xay thịt, cho thêm tí nước bấm điện, hai lưỡi dao máy xay quay tít, cả vỏ tôm lẫn thịt trong nháy mắt nhuyễn ra như thịt cua giã. Tôi lọc tôm và cho vào nồi nấu nhẹ lửa khấy nhẹ tay. Từng đám cái “cua” nổi lên trên mặt nồi canh. Tôi xào cà chua, bỏ vào mấy lát táo xanh để lấy vị chua, phi hành với gạch lấy từ đầu tôm bỏ vào. Một mùi thơm tuyệt vời bốc lên. Đưa thìa nếm thử ! Trời ơi! Tôi như được ăn bắt canh riêu mẹ nấu cho ngày nào. Sao mà ngon đến thế. Tôi thầm cám ơn mẹ đã dạy tôi biết nấu món riêu cực kì dân tộc này từ thuở còn cắp sách đến trường.

Vào ngày nghỉ cuối tuần sau đó, để sửa lại sai lầm bữa trước, tôi quyết định khao cả nhóm một bữa bún riêu. Tôi ra chợ mua mấy kí tôm hùm nhỏ về sửa sọan cẩn thận. không có bún tôi thay bằng mì sợi to luộc kĩ. Lần này có cả rau xà lách thái nhỏ, hành hoa rắc vào bát bún và tôi chuẩn bị cả mẻ lọc để lấy vị chua…

Đánh tiếng mời bè bạn: “Có người trong nước mới sang, mẹ tớ ở nhà gửi cho ít cua đồng, mình khao các bạn một chầu bún riêu nhé”.

Nghe nói được ăn bún riêu bằng cua đồng Hà Nội, chẳng một ai từ chối và háo hức đến liền.

Múc canh riêu nóng hổi óng ánh sắc đỏ vàng với mấy vụn hành hoa thái nhỏ màu mỡ riêu cua nóng hổi tỏa mùi cua đồng chính hiệu thơm ngát , bỏ vào chút ớt bột chưng mỡ húp một thìa sao nó tuyệt vời đến thế. Cả lũ xì xụp và ai cũng tin rằng tôi đã nấu món riêu cua chính hiệu đem từ Hà nội Thủ đô sang để chế bíến hầu qúy khách món quốc hồn quốc túy. Chỉ thiếu chút mắm tôm và rau canh giói cùng đậu phụ rán là trọn vị .

Tiệc xong, ai cũng tấm tắc khen ngon. Lúc bấy giờ tôi mới cúi đầu thú nhận: thưa qúy vị ! Hôm nay tôi mời qúy vị xơi món “xúp tiểu tôm hùm”. Xúp quái vật nửa tôm nửa cua đấy ạ!


11h21 ngày 16-9


(*) Đây là loài tôm rồng có nguồn gốc từ Bắc Mỹ, tên khoa học là (Procambarus clarkia) , tiếng anh gọi là Crayfish. Lòai tôm này đã đựợc CTTNHH Văn Thái của Trung Quốc đưa vào đầu tư nuôi ở Phú Thọ. Có nhà khoa học lo ngại rằng con tôm này có khả năng gây hại đến các đê điều và đập thủy lợi vì chúng có thể đào hang sâu tới 2m.

Con tôm rồng xuất hiện ở chợ Bưởi Hà Nội là do nó lẫn vào một mẻ tôm cá đem từ Phú Thọ về.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ HàNội ngày 08.7.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004