Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





NÓNG…




T rời nóng quá thể! Chả có tí gió nào cho mát cái lưng ròm. Mặt nước im phăng phắc, thỉnh thoảng có chiếc lá chao tới chao lui rồi nhẹ nhàng đáp trên lưng con kênh lờ đờ không muốn chảy. Vậy mà mấy hôm trước người ta còn nhiếc móc ông trời sao vội đổ cơn mưa cho đám cưới thiếu điều te tua vì đường đi dầm dề ôi chao là nước. Nước mưa trộn với nước cống đùn lên từ mấy cái lỗ nắp, cứ như con quái vật gì đó đang phì phò dưới giòng nước băng băng, mang theo bao là rác rến và cả niềm vui. Rồi! Trời mưa là hết đi chơi.

Đúng là ông giời! Thích thì mưa, không thích thì nắng chơi vậy đó. Nhìn con chó thè cái lưỡi ra, mắt hướng về phía chủ như thầm than:

- Ông ơi, sao mà nóng dữ vậy.

- Sao tao biết được? Bộ mày tưởng chỉ mình mày nóng sao? Tao mới là nóng đây nè! Mày nghĩ coi. Trời như vậy mà bà vợ vĩ đại của tao còn sai tao chiên cho bả mấy cái chân gà để ăn cho nó sướng cái mồm. Ừm! Mày thì theo phe bả là cái chắc. Cái thân mập như heo của mày mà thấy xương là mày cứ làm bộ liếm chân tao nịnh nọt. Nhột thấy mồ tổ. Chưa nói tới cúm gà cúm chim gì gì đó, nghe nói hát năm en nờ một, rồi lại hát một tưởng là năm, làm tao lộn tùng phèo cả lên. Ăn gà có ngày vô nhà thương nhé con. Trời! Mày còn cười hả?

Trời nóng làm tui mát dây vậy đó. Các ngài nghĩ coi. Trời này mà ăn tô cơm với canh bí, canh bầu gì đó là bá cháy luôn. Ăn xong, ta tà tà ra bờ kênh chơi, hóng may ra có chút gió nào. Nhất là trong cái không khí nghe nói ô nhiễm tư bề đó, thỉnh thoảng phảng phất mùi nước hoa của mấy cô nàng, làm ta thấy dù sao Sài gòn đẹp lắm, Sài gòn ơi! Sài gòn ơi, làm ta thấy trời chắc có dịu cơn nóng đi khi có mỹ nhân trên đường phố.

Nghĩ vậy, chứ ý vợ là ý giời, thế là phải đem chảo ra, theo sự chỉ bảo của… xếp, mà nào đem chảo ra, bật bếp lên cho chảo nóng, rồi đổ dầu vào, rồi vân vân và vân vân, cho đến khi mồ hôi chảy lòng ròng trên cái mặt choắt của tui, thì mấy cái đùi gà đã vàng ươm và béo đáo béo để. Thế là vợ lại sai lấy mấy cục đá ra, rót vào đó lon bia sùi bọt trắng để a lê hấp: Đã bảo ngon mà anh cứ bảo thôi với chả đừng. Cúm ở đâu chứ làm gì có cúm trong nhà của đôi ta (cải lương thấy tổ luôn).Chậc! Dù gì vợ cũng là mẹ ta, mà mẹ ta thì nhất định phải hơn ta là cái chắc. Nhất là, xong lon bia, ta thấy đời cũng đáng sống lắm chớ, bất kể cái nóng đang hành hạ muôn loài, và cái chờ đợi đang hành hạ con chó nhà tôi với mấy cục xương mà nãy giờ nó cứ sốt ruột đứng lên ngồi xuống, ứ ư muốn nện cho mấy cái vì cái tội làm ta xao lãng việc ăn uống rất ư là thiêng liêng của vợ ta và của cả ta nữa.

Dĩ nhiên là tui dành phần rửa chén, đũa, ly liếc này kia để vợ tui còn sửa soạn đi tập thể dục cho bớt mập (bớt đặng còn về ăn đùi gà). Mà tui phải tháp tùng nữa chứ! Hai đứa tui, mỗi đứa một cái xe đạp tập cho mau cong… đuôi. Đường thì chật, dân ta chạy xe rất điêu luyện, chỉ gây tai nạn cho người khác thôi, chứ cái tụi cà chớn có khi nào bị thương đâu? Rồi đường đi cũng… hay lắm. Đang khổng khồng không vậy cái đè đường ra, xẻ tới đào lui, cũng có lấp đàng hoàng đó chớ, nhưng ít bữa chỗ xẻ ra đã trũng xuống làm thành một vệt dài… đã lắm. Mà đâu phải một chỗ và một lần. Làm hoài hoài và mần dài dài. Con đường cứ nhấp nhô như sóng biển cao dâng vậy. Đi xe cứ cà tực cà tực, xe không chết thì người cũng sắp chết vì mấy con đường sửa tới sửa lui vô biên như vậy. Riết rồi cũng lỳ đòn. Không lẽ cứ ở miết trong nhà vốn nóng như cái lò bành mì rồi.

Rồi buổi long rong ngoài phố cũng xong. Về nhà, tắm một phát trước khi đi vào giấc mộng là thích nhất. Nhưng cứ thấp thỏm xem đã đóng mọi cửa sổ chưa, khóa kỹ lưỡng mấy cái cửa ra vào chưa, mấy cái xe cũng… khóa chưa. Và con chó đã nằm đúng nơi đặng coi nhà cho chủ mà không sợ bị bọn bắt chó ném thuốc cho lăn quay không? Nhà ở thành phố văn minh ngủ không được mở cửa, kể cả cửa sổ. Ai đó rảnh rảnh ban đêm sẽ leo rào, leo lên lầu, đủ kiểu cách để câu đi những vật dụng be bé mà nằng nặng như chiếc bóp xinh xinh có tiền mai đi chợ, như cái điện thoại chả đắt lắm nhưng cũng để phải mua cái khác kẻo không cái mà báo cảnh sát rằng nhà tôi mới bị trộm viếng.

Thế đấy, trời đã nóng và lắm thứ nóng cũng đâu kém quý ngài ơi…


(14.05.2013)



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 08.7.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004