Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




LỜI THÌ THẦM CỦA BIỂN






Dù là con sóng giữa trùng khơi xa tít, thoả thích tung tăng cùng nắng gió nhưng lúc nào sóng cũng mong mỏi vào bờ dẫu biết rằng sẽ tan tành như sương khói. Những con sóng trắng trẻo, tinh khiết và trẻ trung ấy không biết vì lý do gì mà người ta gọi là sóng bạc đầu. Dù không lãng mạn hay đa cảm thì người ta cũng phải công nhận là chúng rất đẹp bởi sóng là hiện thân của những đám mây trắng xoá bềnh bồng hay những mặt trời bé con chợt ánh lên rồi vụt tắt khi ta đi ngược về phía chúng.

Nơi tôi sống cũng là nơi biển sống, nơi tôi cõng mặt trời trên lưng đi qua thời thơ ấu cũng là nơi biển cõng bão tố phong ba đi qua tuổi trời. Tôi yêu biển không phải vì biển đẹp mà vì biển nuôi sống bao người trong đó có gia đình tôi. Biển cho niềm vui, hạnh phúc và cả đau thương nhưng người ta vẫn một lòng ơn biển.

- Em nghĩ gì mà trầm tư thế. Biển vẫn đẹp mà em.

Anh vẫn thường hỏi tôi như vậy mỗi khi về phép và ngồi bên nhau.

- Em không nghĩ thế, em nghĩ về đảo xa. Về nơi ngày mai anh đến đó.

- Cũng như nơi này thôi em à. Khác chăng là nơi đó toàn lính là lính, còn biển thì rất sáng nhưng lại vô cùng quạnh quẽ, nhiều vất vả gian lao nhưng ít tiếng cười…

- Thế những lúc không phải canh gác thì anh làm gì ?

- Đến với biển nhưng không phải để ngồi nhớ tình yêu mà là giăng câu thả lưới.

- Hèn gì chẳng bao giờ em bị hắt hơi hay máy mắt.

Anh nheo mắt láu lỉnh nhìn tôi rồi choàng tay qua vai tôi cười cười :

- Ngoài thời gian đó là nhớ em.

- Xạo quá đi cha nội.

- Thề…

Gia đình chúng tôi nghèo, cái nghèo muôn năm cũ của kiếp dân chài, của đời sương gió, muốn thoát ra nhưng chẳng thể đành bám biển để được sinh tồn. Ở đó nỗi đợi chờ là dài hơn cả và mọi sự trở về đều là hạnh phúc của cả dân làng. Làng không có nhiều người học hành tới nơi tới chốn. Duy nhất có anh là tốt nghiệp phổ thông trung học và đang công tác ngoài đảo xa.

Vì là nghèo nên không có ghe lớn, không có mấy tàu đánh bắt xa bờ nên con cá, con tôm cũng chỉ loanh quanh chợ làng, chợ xóm bởi sản lượng bấp bênh nên không thể lọt mắt thương nhân là những người luôn tính toán và chỉ biết lợi nhuận là trên hết.

Ba tôi và ba anh là đôi bạn chài thân thiết đã cùng vào sinh ra tử đôi lần khi mà tàu lạ húc thẳng vào ghe của họ giữa đêm tối thâm u nhưng họ vẫn bám biển, chia sẻ gian lao cùng biển để rồi ngày về là những mất mát thương đau.

- Mày ngồi thế thì không cảm được con cá rút mồi. – Ba anh nói với ba tôi.

- Thòng hai chân qua thành tàu như mày chứ gì ?

- Chỉ có cách đó thì mày mới có chỗ gác tay cần được chứ, mới nghe mồi động.

Vì là đêm, không có đèn soi thì chỉ còn cách câu chìm nghĩa là câu không có phao nên sợi cước lúc nào cũng căng, chỉ cần con cá đội mồi lên hay dìm mồi xuống thì người câu đều dễ dàng nhận biết. Đó là tư thế mà ba tôi và ba anh ngồi câu và luôn bắt được những con cá lớn. Đó cũng là niềm vui của hai gia đình khi tàu về bù lại những lúc lo âu đợi chờ của vợ và các con. Những lúc đó người ta thường thấy những người đàn bà tay dắt con đi dọc dài theo bờ biển mắt nhìn ra khơi, buồn buồn. Rồi nỗi buồn ấy bật dậy thành tiếng khóc khi người ta khiêng ba tôi và ba anh lên bờ và chuyển nhanh đến bệnh viện. Hai đôi chân của hai người đã để lại biển khi một tàu lạ đâm thẳng vào mạn thuyền của họ cũng một đêm trời tối như bưng.

- Tết này anh có về không ? – Tôi hỏi anh.

- Đúng ra là anh được về nhưng anh nhường cho anh em khác.

- Sao thế. Chắc có gì vui ngoài đó chứ gì ? – Tôi ghen tuông.

- Có gì mà vui, toàn đực rựa không chứ có ai. Em giỏi đoán già đoán non…

- Bộ anh không thương ông bà già sao ?

- Có chứ nhưng vài tháng nữa là anh xuất ngũ rồi, ăn thêm một cái tết ở đảo anh thấy cũng hay.

Thì ra là thế, anh có lòng hy sinh hơn tôi nghĩ. Tôi cười sung sướng vì tình yêu tôi chọn không lầm. Hình như anh cũng sung sướng khi thấy tôi cười bởi tiếng cười hầu như đã xa lánh tôi từ khi ba tôi mất đôi chân. Từ khi mọi lo toan cho gia đình đổ ập lên đời mẹ tôi còn tôi thì làm sao có thể đứng nhìn. Tôi thành cô hàng cá từ đó. Và cũng từ đó hai gia đình tôi và anh thương yêu nhau hơn, có bát canh ngon cũng chia ngọt, củ khoai cũng chia bùi. Còn anh thì luôn bên cạnh tôi khi không có gì để làm, giúp tôi những công việc nặng và luôn cười với những ánh mắt tinh nghịch trêu anh. Tình yêu của chúng tôi có lẽ cũng bắt nguồn từ những điều vu vơ như thế. Tôi cảm thấy yên ổn và hạnh phúc dù chúng tôi còn rất trẻ, dù ngoài hai bàn tay trắng thì chúng tôi chẳng có gì. Trời sinh voi sinh cỏ không phải là cách nghĩ hay nhưng không có lý do gì để ta phàn nàn. Điều quan trọng là ta biết đặt mình ở đâu, nhìn về cái gì và quyết tâm hướng tới.

- Có một cơ quan trên thị xã đã đồng ý tiếp nhận anh khi anh ra quân. Mình sẽ lên thành phố sống em nhé. – Anh se sẽ thăm dò.

- Em biết rồi nhưng em không thể, em còn mẹ già, cha tật nguyền và em dại.

- Hoàn cảnh anh cũng thế.

- Nhưng anh chỉ có ông bà già, anh có thể đưa họ lên đó chung sống với anh. Khác em nhiều…

Anh đưa mắt nhìn về xa xôi dẫu biển của chúng tôi chỉ là cái vịnh nhỏ. Tôi cũng thả hồn theo những con sóng xinh xinh rượt đuổi nhau rồi lặn mất khi chạm vào bờ. Hình như chúng đang chơi trò kiếm tìm. Giống như tình yêu của tôi và anh chăng bởi tôi cũng thấy mình là con sóng, sẽ vỡ tan khi va vấp ngang trái cuộc đời. Lồng lộn ư, chỉ làm đau thêm sự yên bình vốn có. Tôi không phải là gió nên không thể chắp cánh cho sóng thêm hung dữ, bạo tàn. Cúi xuống nhìn vào cái khoảng không ngắn ngủi trước mặt, tôi mới nhận ra rằng cát sẽ không là cát khi chúng không ở bên nhau. Hai dòng nước mắt tự dưng trào. Biển mênh mông quá còn tôi thì bé nhỏ quá. Chỉ duy nhất một tia hy vọng nhưng khá mỏng manh để cho tình yêu của tôi nắm níu vào, đó là câu nói của mẹ anh mà tôi nghe được :

- Cứ gì phải là nhân viên của nhà nước mới yêu nước hả con. Bám biển, giữ biển như cha con từng làm cũng yêu nước vậy. Đó là suy nghĩ của mẹ nhưng cũng là suy nghĩ của đa số dân làng chài này. Không có người mẹ nào muốn con vất vả nguy nan nhưng biển đã nuôi sống gia đình ta bao đời. Ơn biển biết làm sao trả nhưng tùy con, con phải tự quyết định tương lai của mình mà không phải ai khác.

Chiều xuống chậm, ánh nắng như còn bịn rịn không muốn giã từ những con sóng lao xao, nhấp nhô. Những con sóng nối đuôi nhau đi vào quên lãng để lại cho người ta nỗi nhớ da diết khi phải rời xa. Níu tay nhau đứng lên, bỏ lại sau lưng tiếng thì thầm của biển. Tôi chợt nhận ra là con đường nào cũng có những lối rẽ không tên.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 20.5.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004