Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





GIẢI TỎA









Ô ng giáo Thư có thân hình teo tóp,mặt trắng bệch hốc hác,bị bệnh ung thư lâu ngày ông chỉ còn da bọc xương.Thần khí của ông chỉ còn ở đôi mắt .Ông nằm dài trên chiếc giường inox bệnh viện trắng lạnh trông thật thảm thương .Bên cạnh ông là hai người túc trực chăm sóc.Con rể ,con gái ông đấy .Họ ân cần giúp bố nâng nằm nâng dậy ,ăn uống ,đi vệ sinh,khi cần thì gọi bác sĩ .Đã hơn một tuần nay các con ông quyết định thuê phòng theo yêu cầu để bố nằm điều trị chứ ở ngoài phòng bệnh kia chật chội lắm ,hai bênh nhân nằm ghép một giường thì bố chịu sao nổi .

Ông giáo Thư có sáu cặp con rể ,con gái .Khi ông ốm phải đi bệnh viện K . Vợ chồng đứa nào cũng thương luôn có mặt bên ông để chăm sóc .Nhưng ông bảo các con hãy phân công nhau trực để không ảnh hưởng nhiều đến công tác và việc gia đình .Các con nghe ra và làm theo .

Hôm nay đến lượt vợ chồng anh Hải ,chị Nga là trưởng túc trực bên cạnh bố .Ông Thư đã qua trị xạ một tuần chịu nhiều đau đớn ,đầu rụng hết tóc nhưng ông vẫn ráng chịu không hé răng kêu rên .Ông cố tỏ ra mình vẫn khỏe còn lâu mới chết để các con yên lòng .

Nhìn thần sắc bố tươi tỉnh hai người yên tâm tin vào khả năng bệnh viện.Biết đâu đấy bố mình sẽ qua khỏi , dù sao ông mới có 70 tuổi nếu chữa khỏi ông còn sống lâu hơn . Ông ra hiệu cho Hải đến gần rồi bảo đỡ ông ngồi dậy .Hải làm theo nâng ông ngồi lên rồi lấy gối để vào sau lưng cho ông dựa .Sau đó anh đi mua quà sáng cho bố, còn vợ anh pha sữa rồi bưng đến đưa tận tay bố :

- Con mời bố uống sữa cho nóng .Bố thấy trong người đã đỡ chưa ? Ông khẽ nở nụ cười để con gái yên tâm :

- Bố đã đỡ rồi ,đỡ nhiều rồi con ạ

Ông đón ly sữa uống ngon lành ,Nga nhìn theo vui lắm .Lúc đó Hải đã về .Anh đặt gói xôi nóng lên chiếc khay bưng đến bố vợ ân cần :

- Con mời bố ăn sáng để sau uống thuốc ạ -Anh lấy đũa sắn xôi vào đầy bát đưa vào tay bố .Ông đón lấy rồi bảo :

- Các con cũng ăn sáng đi .

-Vâng chúng con ăn đây ạ - Anh Hải đưa bánh mì cho vợ .Hai vợ chồng cùng ăn với bố trong lòng rộn lên bao cảm xúc .

Sau khi ăn sáng rồi uống thuốc giường như ông Thư tỉnh táo hơn .Vẻ thận trọng ông bảo :

- Các con hãy chú ý lắng nghe những điều bố sắp nói ra đây .

- Vâng chúng con xin nghe bố căn dặn ạ -Nga nhìn bố nói .Hải nói theo :

-Bố có điều dặn dò gì cứ nói với vợ chồng con bố ạ .

Ông Thư rút trong túi ra một miếng giấy nhỏ rồi khẽ khàng nói :

- Con đến địa chỉ này tìm bà Xuyên và thằng Tiến và báo cho biết bệnh tình hiện nay của bố .Thằng Tiến là con của bố là em của các con đấy ,còn bà Xuyên là mẹ đẻ ra thằng Tiến .

Vợ chồng Hải ,Nga từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác .Thì ra bố mình đẫ có con trai với người phụ nữ khác mà bấy lâu bố vẫn dấu kín .Anh Hải đã hiểu hoàn cảnh bố mẹ vợ mình sinh con một bề những sáu cô con gái .Do không vượt được quan niệm cũ không có con trai nối dõi ông đã vượt rào thành công .Đến cuối đời ông mới dám công khai việc tày đình này .Có lẽ mình phải vui .Anh bảo với vợ :

- Đây là việc tốt em ạ .Bây giờ em ở lại chăm sóc bố .Anh sẽ đến phố Tôn Đức Thắng

Hải đi ngay .Chỉ một lát sau người lái xe ôm đã chở anh đến phố Tôn Đức Thắng .Địa chỉ tìm không khó .Đón anh là một người đàn bà tên Xuyên chừng 60 tuổi ,đầu phi dê mặc áo kiểu Hồng kong mầu mỡ gà .Bà có thân hình cao đậm ,khuôn mặt tròn có chút tàn nhang .Khi nghe anh trình bày bà chợt hiểu .Bà rót nước mời anh :

- Cháu uống nước đi để cô gọi em nó – Bà ngoảnh vào bên trong gọi :

- Tiến ơi ra đây mẹ bảo con này .

- Dạ con ra mẹ bảo gì ạ ? Sau tiếng đáp ,một thanh niên chừng 20 tuổi xuất hiện .

Anh Hải chợt sững sờ sao cậu ta giống ông Thư thế chứ , y như bản sao Pho to cop py .Nhất là đôi mắt ,cái miệng thì đố có lạc vào đâu được chẳng cần phải đi xét nghiệm ADN .Anh Hải nhìn vào chàng trai lên tiếng :

- Cậu Tiến này ,bố đang bị ung thư đang điều trị ở Bệnh viện K giai đoạn cuối rồi đang chờ cậu đến đấy .

Tiến lưỡng lự ,Hải nói tiếp :

- Anh là Hải là anh rể chồng của chị Nga cậu . Anh chị đang chăm sóc bố .Cách đây nửa giờ bố mới nói cho anh chị biết sự thật và cho địa chỉ này bảo anh đến tìm mẹ và cậu đấy .

Bà Xuyên lắng nghe rồi nói :

-Con đi đi ,mẹ cũng đi nữa con ạ .

Cả ba người cùng lên ta xi đến bệnh viện K .

Mấy người vừa xăm xăm bước vào phòng ,Nga đã nhận thấy thằng Tiến sao giống bố mình quá ,Đích thị Tiến là con bố mình rồi .Nga lại nhìn sang bà Xuyên quen quen quá .Hình như hồi mình chưa lấy chồng bà đã lên chơi nhà mình ? . Như hiểu được ý nghĩ của Nga bà Xuyên nói :

- Cô là cô giáo Xuyên bạn của bố cháu năm xưa .Cô đã có lần về chơi nhà cháu rồi đó .Khi ấy các cháu còn bé .

- Thế ạ -Nga đáp lí nhí .

Ông Thư cảm động lóng ngóng không biết nói thế nào .Ông nhìn Tiến trìu mến bằng ánh mắt của người cha .Bà Xuyên nói với con :

- Đây là bố con ,bố Thư của con đấy.

Tiến ngập ngừng rồi bỗng thốt lên : - Bố , bố ơi.-Giọng nó nghẹn lại.

Tình cảm thân thương bỗng tràn ngập cả phòng bệnh .Nước mắt Nga cứ trào ra .

Có lẽ đến giây phút này bà Xuyên chẳng còn phải giữ gìn nữa .Bà mới hỏi căn bệnh của ông Thư .Khi đã biết ông bị ung thư di căn giai đoạn cuối thì bà không cầm lòng được .Bà xúc động nói :

- Hai cháu về đi hôm nay để cô và em Tiến chăm sóc bố .

Nga và Hải dặn lại bà cách cho bệnh nhân uống thuốc như bác sĩ hướng dẫn rồi ra bến xe Giáp Bát lên ô tô tức tốc về ngay làng ở ven đô thành phố Bắc Ninh .

Vợ chồng Hải Nga đi rồi ,trong phòng bỗng trầm hẳn xuống .Ông bảo bà Xuyên đỡ mình ngồi dậy .Ông dựa lưng vào đầu giường rồi chậm rãi nói :

- Xuyên ạ anh có lỗi với em và con quá .

Bà gạt đi :

- Em đã hiểu anh không cần nói gì nữa .Anh cứ yên tâm điều trị để mẹ con em chăm sóc anh .

Tiến lấy ra hộp sữa Ensur mới mang đến mở ra pha cho bố ly sữa .Nó lóng ngóng đưa vào tay ông :

- Bố ơi mời bố uống sữa .- Rồi nó quay lại nói với bà Xuyên : Mẹ ác quá sao mẹ không cho con biết bố con sớm để đến bây giờ đã quá trễ rồi . Con trách cả hai người .

Bà Xuyên bảo :

- Chuyện đời khó nói lắm con ạ .Bố mẹ là mối tình ngoài luồng nên mới thế con ơi .

Ông Thư nói :

- Bố xin lỗi con .Con hãy thông cảm tha thứ cho bố con ạ .

Bà Xuyên ngập ngừng nói với ông :

- Trước hết là em phải cảm ơn anh đã cho em một đứa con để em được quyền làm mẹ ,có con để nhờ cậy khi về già .Như vậy là anh đã giải tỏa cho em niềm khát khao được làm mẹ đơn thân .Tuy em chịu nhiều dị nghị của xã hội và vất vả nuôi con một mình nhưng bây giờ em vui ,vui lắm vì được con ngoan lắm anh ạ . Nó vẫn hỏi em bố con là ai .Em hứa khi nào có điều kiện mẹ sẽ nói cho con biết ..Và hôm nay đây em đã thực hiện được rồi .

Ông Thư cảm động nói chậm :

- Em ạ ,em cũng giải tỏa cho anh có được người con trai nối dõi tông đường mà anh khát khao mãi tưởng chừng vô vọng thì đã đạt được rồi .Công của em to lắm .

Bà Xuyên tiếp lời :

- Như thế thì chúng ta đâu có lỗi .Đó cũng là do duyên trời phải không anh .Em là người đến sau chị cả thôi .Em chấp nhận thiệt thòi .

- Nhưng mà con nó lớn lên như thế này là nhờ công em nuôi dạy là chính mà anh thì có lỗi quá .

Ông Thư ngập ngừng nói .


Khi Hải và Nga về tới nhà việc đầu tiên là Hải nói cho bà Tha là mẹ vợ và các em biết tin bố có con trai và người đàn bà tên Xuyên . Hai người tưởng mẹ sẽ nổi trận lôi đình để muốn ra sao thì ra . Hai người định sẵn phương án can ngăn khi mẹ giận bố phản bội giận quá mẹ sẽ mất khôn.Nhưng sự lo lắng đó chỉ là thừa .Trái lại khi nghe xong mẹ bình tĩnh nói :

- Mẹ đã đoán biết từ lâu rồi . Hồi bà Xuyên còn là cô giáo Xuyên ấy đã lâu lắm rồi hồi bố con còn dạy ở Gia Lâm . .Cô là gái thành phố nhỡ nhàng cao không tới ,thấp không thông . Cô ấy có lần lên chơi nhà ta bố con giới thiệu cô dạy ở nội thành . Cô Xuyên còn đi trồng khoai lang với mẹ . Cô ấy ngọt ngào lắm cứ chị chị em em với mẹ ngọt sớt như mía lùi , mẹ tình cờ bắt gặp hai người có cử chỉ thân mật tại nhà này mẹ hơi nghi nhưng mẹ lờ đi .Ai ngờ lại thế chứ . Nhưng mẹ hiểu .Mẹ bất lực không sinh được con trai để nối dõi tông đường cho dòng tộc . Bố cũng như mẹ khát khao mãi có một đứa con trai .Mẹ đi lễ chùa Hương mãi mà không được. Mẹ mong mãi nhất là bị áp lực dòng tộc mẹ đã bị kiềm tỏa ức chế trong đầu .Mẹ nghĩ hay là tại cái số của mình .Mẹ nhiều lần bảo với bố các con rằng : Ông hãy đi tìm một người nào đẻ hộ rồi mang con về đây cho tôi nuôi cũng được .Tôi nói thật đấy chứ tôi không ghen đâu .Nhưng bố con đều gạt đi : Ai lại thế , lại thế chứ .

Nhưng rồi lại xảy ra .Thì ra đố có tin đàn ông nói nghĩ mà lộn tiết .Thôi thì sự đã rồi các con ạ .Thằng Tiến nó là em trai các con , Nó đã giải tỏa ức chế cho bố, cho mẹ . Đó cũng là niềm vui chứ sao mẹ lại ghen được mà bố con còn sống được bao lâu nữa mà ghen, nên để bố con có ra đi thì được thanh thản . Bệnh ung thư di căn mạng sống chỉ tính từng ngày . Các con thấy mẹ đại lượng như thế có phải không ?

- Biết đâu đấy có thằng Tiến bố con lại kéo dài thêm được thời gian nữa

- Yếu tố tinh thần quan trọng lắm mẹ ạ .

Các con bàn tán xôn xao .Mẹ lấy khăn tay lau mặt rồi tâm sự :

_ Bố con là người luôn chăm chút cho gia đình . Kỳ thực đồng lương giáo viên cấp 1 khi đang dạy cũng như khi đã nghỉ hưu bao năm nay bố các con đều đưa hết cho mẹ . Như vậy thì bà Xuyên nuôi con một mình mà ông ấy không cho đồng nào thât là tội nghiệp bà ấy quá-Giọng bà trầm xuống

- Như thế thì thằng bé nó sẽ oán bố thiếu trách nhiệm làm cha . À mẹ nhớ ra rồi dạo mới nghỉ hưu ông ấy có thời kỳ đi xây dựng mấy năm , Có lẽ ông ấy có bớt ra để đưa cho cô Xuyên thì phải .Ông ấy mỗi đợt về đưa tiền làm thêm cho mẹ thường ca thán dạo này thu nhập chẳng được là bao . Mẹ cũng chẳng có ngờ . Nhưng thằng bé lớn lên là nhờ mẹ nó là chính khi sài khi đẹn không có chồng cực lắm lại còn dư luận xã hội nữa chứ .Nhưng thôi nói làm gì .Đến nay thì ông ấy cũng đạt khát vọng rồi .Giờ đây các con đã đi lấy chồng cả .Ngôi nhà này mẹ sẽ giao cho thằng Tiến để nó thờ cúng tổ tiên ,hương khói cho bố các con khi ông qua đời .

- Vâng con nghĩ đúng như thế đấy ạ

- Con cũng nghĩ như thế

- Cậu ấy ở thành phố Hà Nội quen rồi Chắc gì cậu ấy đã về quê ở cái xã ven tỉnh lỵ này ? ....

Mỗi người một câu bàn tán xôn xao .


Một tuần sau thì ông Thư không qua khỏi .Bác sĩ đã bó tay trả ông về nhà để gia đình chuẩn bị lo hậu sự. Ông về cõi vĩnh hằng vào đúng tuổi 70 thất thập cổ lai hy . Tang lễ được tiến hành theo nghi thức địa phương .Hội trọng thọ , Hội giáo chức ,chính quyền thôn .Ban giám hiệu trường ở Gia Lâm nơi ông công tác trước lúc nghỉ hưu biết tin cũng mang vòng hoa đến viếng . Nhiều người bạn biết tin quí mến ông dù ở xa cũng đến viếng .Ông giáo Thuần là bạn chí thân của ông Thư từ Phú Thọ cũng có mặt dự tang lễ .Ông chủ tịch Hội giáo chức xã đọc lời điếu ngắn gọn mà súc tích chan chứa tình cảm . Đặc biệt dân làng chứng kiến hình ảnh bà quả phụ Nguyễn Thị Tha đứng cạnh bà Trần Thị Xuyên hai người cùng áo xô khăn trắng chịu tang .Đằng sau là con gái con rể .các cháu khăn tang sụt sùi ngấn lệ . Anh Tiến ,con trai ông mặc áo tang vấn khăn trắng bỏ dọt . Anh đứng trước ban thờ mỗi khi có đoàn vào viếng anh đều cúi rạp đầu đáp lễ . Nhìn cảnh đó ,dân làng lại bàn tán xì xào thì ra ông Thư dấu kín quá .Ông ấy có vợ bé , có con trai rồi . Ông bị khát nước đã phải tìm dừa .Thôi thì ông ấy cũng toại nguyện cuối đời là thanh thản .

Sau lễ truy điệu xe tang của thành phố đưa thi hài ông đi hỏa táng ..Buổi chiều tro cốt của ông được đưa về an táng tại nghĩa trang của làng .

Sau khi xong công việc ,bà Tha nói với bà Xuyên :

- Dì Xuyên này ông ấy đã qui tiên rồi chỉ còn chị em ta với các con các cháu .Hiện nay tôi đã gả chồng hết cho các con rồi .Nhà cửa này tôi giao cho thằng Tiến về ở để thờ phụng bố nó và tổ tiên .Tôi và dì cũng sẽ ra đi vì mình đều già cả .Sinh ,lão ,bệnh tử đố ai tránh được .Đời là vô thường qui luật mà .Con nó sẽ thờ cúng chúng ta đấy .Dì thấy tôi nói thế có phải không ?

Bà Xuyên suy nghĩ một lát rồi đáp :

- Chị ạ em cũng đã già rồi cũng cần có con để nhờ cậy .Thôi thì chị cứ cho thằng Tiến nó chạy đi chạy lại để trông nom cả hai mẹ làm tròn đạo hiếu .

Bà Tha nói :

- Trước mắt thì như thế nhé còn sau này chị em mình sẽ tính sau . ..


Viết tại làng Quan Âm mùa xuân 2017



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 17.5.2017.


VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004