Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






DUYÊN




Đ i đâu cũng kè một… đống đồ, nên hay rách việc lắm!

Hai cái điện thoại, định bỏ đi cái Samsung cũ mèm, nhưng kẹt nỗi nhiều bạn bè vẫn gọi qua số ấy, nên đành xài cả hai cái cho thêm phần… rầy rà.

Đêm mưa Đà Lạt, bày đặt đi nghe nhạc… Đường hết lên dốc lại trườn xuống vực, cái chui tọt vào khung cảnh ẩm mốc mà nghe tỉ tê Trịnh Công Sơn. Xách cả đống máy đi mà tay nghề thì loạng choạng. Đành cứ bấm bừa, vừa nghe vừa chụp, vừa xem những thế bấm guitar của tay nghệ sĩ tài hoa. Lạ là, anh ta tuy đẹp trai mà chẳng ăn ảnh, nên cứ nhè tay mà chụp thôi…

Rồi lại… bò lên bậc tam cấp bằng đá chẻ chật chội trong cái nhá nhem lúc gần nửa đêm để trở ra. Rồi hú hồn vì đồ nghề còn nguyên vẹn. Ngồi chờ các bạn trên băng ghế “xe nội bộ” với chút ướt át của một đêm mưa, nối tiếp lũ mưa xám xịt từ những 2 giờ chiều. Có anh chàng đi vào, rồi lại đi ra cổng. Nhìn nhau mà chẳng ai nói với ai một lời trong cái không gian se se ướt át ấy…

Rồi hè nhau đi taxi về…

Rồi phát giác ra cái Samsung cũ mèm rơi mất tiêu! Chẳng biết rơi ngoài quán nhạc hay trong xe nữa. Bèn alo, alo, alo, alo, alo 5 lần mà chẳng thấy tăm hơi. Bà bạn đi cùng cũng gọi vào cái Samsung ấy. Dĩ nhiên nó cũng lặng ngắt, nín câm!

Hm! Lần này thì mày đi luôn là được rồi. Chỉ tiếc là tiền cứ nạp hoài để có cái mà gọi, mà nhắn, chủ yếu là tổ chức này nọ, thăm viếng kia khác mà thôi.

Cái, thở một hơi dài sảng khoái vì chia tay được thứ đã gắn cùng bó cỡ dăm sáu năm…

Cái, Samsung gọi:

- Ô! Mừng quá, chắc bạn nhặt được điện thoại của mình phải không?

Có lẽ kẻ nhặt được đoán mình lớn tuổi, vì cái điện thoại ấy chỉ có thể dành cho quý cụ, quý ông sồn sồn hay quý bà khệnh khạng thôi, nên hắn gọi là “anh” ngay:

- Vâng! Em nhặt được nó ở…

- Vậy cho tôi xin lại nhé! Bạn cho tôi biết chỗ của bạn…

- Thôi! Anh cứ cho em địa chỉ là em đem tới tận nơi ngay mà…

Quái lạ! Sao lại có người tốt đến thế:

- À! Tôi đang ở… nhé, và tôi sẽ ra trước cổng đón bạn đây…

Thế là lóp ngóp chui ra, đứng bên vệ đường. Lúc sau, có chiếc xe trờ tới, trở đầu rồi thắng lại ngay chóc. Anh chàng lái xe chìa ngay cái Samsung, mà chẳng hề có động thái nào muốn xác minh xem có thật chủ nhân cái Samsung là lão già già này không. Anh ta chỉ phân bua:

- Nãy, anh gọi em mấy cuộc, nhưng em đang lái xe chở khách nên không tiện trả lời…

À, thì ra anh ta lái taxi. Cả hai chợt nhận ra họ đã gặp nhau ở trong sân quán nhạc lúc nãy. Có lẽ anh ta là tài xế taxi đậu ngoài cổng nên thỉnh thoảng chạy ra chạy vào đấy thôi…

Anh ta rất tự nhiên nhận chút quà chỉ bằng tiền cước cú taxi khứ hồi mà chúng tôi vừa trả.

Trước mặt anh là mẫu tượng Đức Maria Ban Ơn. Hóa ra, chúng tôi cùng chung một niềm tin. Chúng tôi bắt tay nhau, kẻ bên vô lăng, kẻ ngoài cửa xe. Đà Lạt như thân thiện hơn dù mưa còn bay bay trong bầu trời. Tôi hỏi anh có xài FB không. Rồi vừa gật đầu, anh ta vừa ghi lại số điện thoại của tôi, để anh sẽ kết bạn…

Về tới Sài Gòn, đã thấy người lạ mà quen “xin kết bạn” với mình. Dĩ nhiên là tôi đồng ý ngay tắp lự. Tôi chỉ nhớ câu cuối cùng của anh:

- Nếu cần đi đâu, anh gọi cho em nhé!

Huy à! Anh về Sài Gòn rồi! Giờ này nếu mời được chú mày một ly cà phê thì thật là tuyệt vô cùng! Nhưng chú quên chưa cho anh số điện thoại của chú nhé…

Dù sao, một lần nữa cám ơn Huy, và trân trọng giới thiệu với toàn thể thế giới, với muôn loài, người bạn mới tinh tình tình của tôi: Huy! Và tài khoản FB của chàng là “Quochuy Dang”

Chú Huy! Chú cho anh xin số điện thoại, để thỉnh thoảng, anh sẽ lấy cái Samsung trời đánh ấy mà leo lẻo với chú, nha!


05.04.2017



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 15.5.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004