Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới







CƠN HẤP HỐI






Ô ng già vẫn hoi hóp thở, sau một ngày một đêm được đưa từ bệnh viện về nhà. Nghĩa là sai khá xa với dự đoán của hầu hết mọi người: số giờ sống của ông già sẽ chỉ còn đếm bằng ngón của một bàn tay! Cũng có nghĩa những lo liệu hậu sự hết sức chu đáo của cả một gia đình tận tụy vẫn tạm thời gác lại, chưa có cơ hội sử dụng đến.

Cây kim dài nhất trên mặt chiếc đồng hồ treo tường không ngừng miệt mài nhảy nhót, như đùa nghịch, như trêu ngươi!

Ngoài sân, bóng nắng xế dần… Rồi nhập nhoạng tối… Rồi màn đêm buông xuống… Rồi một bình minh mới vươn vai nhỏm dậy…

Ông già thì vẫn nằm bất động y như lúc được người ta khiêng từ xe cứu thương đặt vào giường. Không mở mắt. Không rên rỉ. Không thấy nhúc nhích ngón tay hay ngón chân. Cũng không cần ăn uống. Chỉ hoi hóp thở. Ôi chao, sốt ruột quá!

Gia đình sốt ruột, mặt mày phờ phạc vì túc trực suốt đêm canh ông già.

Cậu nhân viên trẻ nhà đòn phái đến, cũng sốt ruột. Chốc chốc từ quán cà phê đầu ngõ, cậu chạy vào ghé đầu quan sát tình hình rồi ỉu xìu thất vọng, quay lại quán cà phê, tiếp tục điệp khúc… chờ. Chiếc quan tài có giá tiền cao nhất đã được lệnh khiêng sẵn lên xe, tài xế đang đợi một cú điện thoại của cậu là xuất phát.

Thầy Tư Tô lại càng sốt ruột. Thầy đã thấm mệt vì ê a cạn sạch chồng sách kinh đem theo rồi mà tình hình chẳng mấy… khả quan! Thầy đã tuyên bố chắc nịch: theo số tử vi thì tuổi ông già “đi” ngay trong tuần này rất tốt, vợ con ông sẽ phất lên hơn diều no gió, phát lộc kiết tường. Tuyệt đối không để leo sang tháng sau, lại hóa… đại hung!

Ông già có biết điều đó chăng mà chưa chịu chết ngay cho vợ con nhờ? Chẳng lẽ những hứa hẹn hấp dẫn của miền “thiên đàng, cực lạc” trong lời kinh thầy Tư đọc ra rả vẫn chưa đủ sức nặng dụ dỗ được ông?

Hay đúng như lời xì xầm của kẻ nhiễu sự nào đó, rằng vì thầy Tư Tô là “thầy dỏm” nên Ơn Trên chẳng “chứng” cho? Cứ theo lời kẻ nhiễu sự ấy, trước kia vợ chồng con cái thầy Tư kiếm sống bằng nghề đi bán vé số dạo. Sáng sớm là cả nhà tản ra, mỗi người rẽ một hướng với xấp vé số dày cộm, rong ruổi miệt mài đến chiều tối. Sau này già rồi, lưng đau chân yếu không thể đi bán dạo được nữa, thầy Tư Tô ngồi nhà, treo ngoài cánh cửa cái bảng con con “CHUYÊN XEM TỬ VI, NGÀY GIỜ TỐT XẤU”. Người xung quanh chưa có một ai điên đem tiền cống nạp cho thầy, nhưng nhờ mấy đứa con thầy tích cực quảng cáo và cò mồi trên Facebook, cũng không ít khách từ các nơi xa tìm đến.

Chị con gái lớn của ông già là một người khách như thế. Chị rước thầy Tư về nhà “tụng” cho bố chị sớm “thăng thiên” đúng thời điểm… đại cát.


***


Thêm ba ngày nữa, ông già vẫn hoi hóp thở. Ôi chao, sốt ruột quá!

Thầy Tư Tô cảm thấy mất mặt quá xá, dù vẫn được gia chủ kính trọng, tin tưởng lắm lắm. Để vớt vát cái uy tín đã phần nào sứt mẻ, thầy cố tìm cho ra nguyên nhân lý giải: nhất định ông già còn đang “đợi”… ai. Một khi còn đang nắm níu điều gì đó, làm sao người ta có thể dễ dàng rũ áo thẳng đường mà đi cơ chứ?

Cả nhà nhìn nhau. Ừ nhỉ, cũng có lý!

Nhưng điểm lại thì vợ, con, dâu, rể, cháu nội, cháu ngoại đều tụ họp ở đây. Họ hàng hai bên nghe tin mấy ngày nay cũng lần lượt ghé thăm ông già, chí ít người nào có ở xa hay sức khỏe quá yếu không thể đến được thì cũng gọi điện hỏi han mấy câu rồi. Vậy ông già còn “đợi” ai?

Bà già hết sụt sịt khóc lại sườn sượt thở dài. Nhìn cây kim ngắn nhất trên mặt đồng hồ chỉ uể oải nhích từng li cũng đã xoay tròn được rất nhiều vòng, bà càng thêm nóng ruột, chốc chốc lại ghé tai ông, nhắc mãi một câu:

-Thôi ông ạ, ai thương tiếc ông thì đều đến nhìn mặt ông lần cuối cả rồi. Còn đứa nào quên ông thì ông chờ thứ bạc bẽo ấy làm chi? Ông cứ yên lòng đi đi kẻo lỡ mất ngày linh!

Có lẽ đã yếu sức quá nên ông già không còn nghe được, hoặc là có nghe loáng thoáng đấy nhưng không hiểu nghĩa. Chứ nếu nghe hiểu, hẳn ông đã răm rắp tuân theo ngay, vì như thông lệ xưa nay có bao giờ lệnh bà ban ra mà ông to gan dám cãi?


***


Ông già vẫn hoi hóp thở. Ôi chao, sốt ruột quá!

-A, phải rồi!

Bà già đột ngột đập mạnh tay xuống đùi và kêu lên. Bà vừa chợt nghĩ ra:

-Chúng mày ạ! Phải… cúng kem!

Cả nhà ngây mặt ra, ngơ ngáo vì mới nghe một từ rất lạ lần đầu.

Ai không hiểu “cúng kem” là gì thì hãy nghe bà già giảng giải: Thí dụ, có lần, ông già sang chơi nhà một ai đó (hoặc họ hàng, hoặc bạn bè, hoặc lối xóm -bất kỳ!) vào đúng lúc nhà đó đang ăn (hoặc ăn cơm, hoặc ăn quà vặt -bất kỳ!). Lịch sự và hiếu khách, chủ nhà vồn vã mời ông vào bàn cùng ăn. Ông già (hoặc ngại ngùng hoặc không thích thứ đó -bất kỳ!) từ chối bằng lời nói dối: “Cám ơn nhé! Tôi vừa ăn (tên một món gì đó chợt nghĩ ra -bất kỳ!) xong, đang còn no anh ách đây”. Ông già đâu biết lời nói dối cho qua đó vô tình biến thành món nợ dai dẳng đeo vào cổ. Nếu sau đó trong đời, ông vẫn chưa có dịp nào thưởng thức cái món ăn tưởng tượng ấy thì đến lúc ông gần chết, “nó” sẽ đòi ông phải thực hiện bằng được!

Giải thích xong, bà già chốt hạ:

-Bây giờ phải mua đúng món đó về để thầy Tư Tô cúng “giải lời nguyền”. Người ta gọi thế là “cúng kem”.

Con cháu càng ngơ ngáo hơn:

-Biết món gì mà mua?

Ôi, cái bọn “người to, óc bằng trái nho” này tối dạ quá! Món gì cũng mua hết, trước cúng sau ăn chứ mất đi đâu? Đằng nào cả nhà cũng phải ăn chứ nhịn đói được à? May mắn tìm đúng ngay ra món cần tìm thì hay quá! Thôi nào, ù té lên, kẻo trễ!

Thế là cả con gái lẫn con dâu nháo nhào… chạy.

Món ăn lần lượt được mua đem về, chất đầy mấy chiếc bàn lớn. Bò, heo, gà, vịt, tôm, cá, cua, ốc… với đủ các kiểu quay, nướng, chiên, xào, hấp, luộc, tái, chín… tỏa mùi thơm nức, rất ngon!

Bà già bảo “trước cúng sau ăn” nhưng quá nhiều thứ thế kia, cả nhà chẳng thể nào ăn hết nổi. Trời trưa đang nắng nóng gay gắt, nóng đến muốn cháy xém da người. Dưới những cây quạt máy phành phạch mở hết công suất, món ăn chỉ vài giờ sau dần dần đổi sang màu thâm xì, khô cứng. Lũ ruồi háu đói cũng chê, vo vo lượn qua mà chẳng thèm hạ cánh.

Thầy Tư Tô đã cúng “giải nguyền” xong xuôi rồi, kỹ lưỡng từng chi tiết. Vậy mà…

Thầy lắc đầu, phán: Chưa đúng món cần mua!

Thế này thì còn hơn đánh đố, tài thánh cũng chẳng ai đoán ra thứ quái chiêu bí hiểm nào! Có khi lại là “đặc sản” chế biến từ gián, giun, bọ xít, sâu róm, lăng quăng… ấy chứ? Chịu, họa may có Trời biết!


***


Buổi sáng ngày cuối cùng của tháng. Ông già vẫn hoi hóp thở. Ôi chao, sốt ruột quá!

-A, đúng rồi!

Bà già lại đột ngột đập mạnh tay xuống đùi và kêu lên. Bà vừa chợt nhớ ra: ông già chưa “đi” được chỉ vì đang còn chứa đầy ứ trong ngực nỗi giận… lũ con dâu đấy thôi! Chứ gì nữa? Làm sao ông già hài lòng với ba đứa con dâu hậu đậu, vô tích sự, nhìn hết bề dọc sang bề ngang cũng chỉ thấy đầy nết hư tật xấu kia? Từ ngày về làm dâu ông già, chúng nó gây ra hằng hà lỗi lầm, có lấy thúng lấy nong mà đựng cũng chẳng thể nào chứa hết! Ấy thế mà chúng vẫn nhơn nhơn, như ngây thơ vô tội lắm, chẳng bao giờ biết nói nửa câu sám hối. Bảo sao ông già vì ấm ức quá nên không thể… chết được!

Thế là bà già gọi ngay các con dâu bắt phải lập tức đến xin lỗi ông già.

Lần lượt ba nàng dâu đến quỳ bên giường, ghé tai ông già thì thào… thì thào… -như hối nhân xưng tội với linh mục-, nhìn bộ dạng rất thành tâm. Nhưng có phải là lời xin lỗi chân thật tự đáy lòng không thì chẳng ai bảo đảm. Nghi lắm!


***


Từ lúc con dâu nghiêm túc thú tội xong đã qua hơn nửa ngày.

Ông già vẫn hoi hóp thở. Ôi chao, sốt ruột quá!

-A, đúng rồi!

Thêm lần nữa, bà già lại đột ngột đập mạnh tay xuống đùi và kêu lên.

Hai chàng rể giật thót người, mặt biến sắc, lấm lét liếc trộm mẹ vợ. Hai chàng tưởng đến lượt mình… lên bảng Phong thần! Nhưng, may quá, chỉ là bà già đột nhiên nghĩ đến chuyện: có thể ông già còn nợ nần ai hoặc có ai đang thiếu tiền ông mà quên trả. Nên ông mãi… lấn cấn!

Nghe bà già nói thế, chẳng những hai chàng rể mà hai cô con gái đồng loạt… thở phào! Hú vía! Cứ tưởng…

Ừ, phải rồi, hai chàng trai gan dạ cùng mình -vào một ngày đen đủi nào đó- đã bốc đồng xung phong nhào vô, tình nguyện “rinh” hộ ông già hai hũ mắm treo lửng lơ chẳng biết sắp rơi tuột xuống vỡ toang lúc nào. Ông già hàm ân hai kẻ liều mạng này còn không hết, chứ giận dỗi nỗi gì?

Nhưng có liên quan đến chuyện nợ nần thật không? Nợ ai? Ai nợ? Nói đến tiền bạc là lôi thôi rắc rối lắm, chẳng đùa đâu. Ai nấy thừ mặt ra, cảm thấy có gì đó khó xử.

Hai cô con gái cùng nhau phân tích tình hình: Chuyện ông già thiếu nợ, chẳng có gì chắc chắn! Nhưng chuyện có ai đó đang nợ tiền ông, có thể tin được! Vì tính ông xưa nay vừa thật thà vừa hay thương người, mà trong số ông quen biết lại có nhiều người túng bấn hơn ông. Ngay cả không túng bấn đi nữa, nếu thấy có thể lợi dụng ông được, họ cũng chẳng dại gì bỏ qua cơ hội bòn rút. Chẳng thế mà đời nay người ta vẫn nhắc nhở nhau: “Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều”…

Rồi hai cô lại ước: phải chi bây giờ đột nhiên ông già tỉnh táo dậy, dăm ba phút thôi cũng được, để đủ kịp nói ra tên con nợ nào đó của ông, thì may mắn quá.

Nhưng anh trai trưởng khôn ngoan hơn, nghĩ ngược lại: ông già cứ nằm im lìm bất động thế kia càng may mắn hơn. Chứ lỡ ra, tỉnh lại, ông thú nhận đang thiếu ai dăm cây vàng chẳng hạn, thì đứa con nào sẽ lãnh trả thay ông đây? Lại đổ hết lên đầu trưởng nam chứ gì? Đừng hòng, nhé!


***


Đêm về. Chỉ vài giờ phù du nữa là bước sang tháng mới rồi.

Cả nhà lo sốt vó. Lo ghê lắm. Vì ông già vẫn hoi hóp thở.



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 15.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004