Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





NHỮNG BỮA TIỆC




Q uả thật là dở hơi khi hè nhau thuê taxi ra tuốt luốt Thanh Đa chỉ để được ngồi mãi phía trong, cách xa con sông tối om om những mươi mười lăm mét! Thật thế, tốn một đống tiền với mục đích được lai rai bên bờ sông mà chẳng được vì lý do đã hết chỗ mà chẳng được toại lòng, thì lấy đâu mà không… anh ách!

Chẳng lẽ lại bò về với thêm ngần ấy tiền xe nữa? Thế nên đành ngồi lùi vào bên trong, nhìn mấy cô nàng tóc bay bay bên lan can sát bờ nước. Dĩ nhiên là cái đám nhậu nhẹt ấy, cho dù chẳng mấy hài lòng với cái chỗ ngồi chẳng khác gì hàng ngàn quán nhậu khác trong cái thành phố này, thì cũng cố cưa hết một vài thùng bia với những món ăn ngon chẳng ra ngon, dở không ra dở và ít ỏi cứ như là dành cho lũ mèo ốm kiết xác…

Lý ra, họ có thể ngồi ở ven đường mà lai rai với trăng thanh gió mát! Cũng kề bên làn nước êm đềm phản chiếu ánh đèn đường đêm xuống, cũng nằm giữa cái lan can ngộ nhỡ có ai lộn cổ xuống và mảng cỏ xanh ri rí tiếng dế nỉ non. Ừ! Kênh Nhiêu Lộc ấy mà! Có thể ngồi tềnh toàng bên bờ kênh mà lai rai chẳng tốn tiền mua chỗ. Thậm chí nếu muốn, thế nào cũng có đám ca nhạc ven đường ghé vào với những chiếc loa ồn ào, tông tổng những nhạc khúc chẳng cần biết có được duyệt không nữa…

Ấy! Họ tha hồ tự do, đến nỗi có thể tận sáng ngày mai mới trở về, sau khi đã cẩn thận hẹn hò cho một tối vui khác. “Khác” ở đây chỉ là khác cái thời điểm, cũng có thể “khác” nơi chốn chút ít, vì biết đâu họ còn hẹn nhau ở một cái đám tang chiến hữu không biết chừng!

Nhưng nói chung, là họ luôn có mặt sớm hết mức. Ai tới sớm cứ việc rỉ rả, và có quyền phạt kẻ tới sau cùng, dễ thương là phải nốc hết số bia phạt ai cũng muốn uống, hoặc có thể sẽ phải trả tiền chầu nhậu đêm ấy, để “nhớ mai ra sớm nghe!”.

Nghĩa là, họ dự mấy cuộc vui bên lề đời một cách hết lòng! Hết lòng đến nỗi chẳng mấy khi chai lọ còn đọng lại chất men quyến rũ! Hết lòng đến nỗi thỉnh thoảng họ phải ụa ra giữa đường phố những thứ cơ thể của họ không còn đủ nơi chứa chấp…

Và họ gọi nhau nào là “chiến hữu”, nào là “huynh đệ chi binh”, nào là gào lên “tình thương mến thương” để động viên nhau nuốt vào những thứ lương thực chẳng biết có hợp vệ sinh không nữa…

Ấy, họ lại còn hát nữa cơ! Dù cho giọng ca có rè như cái còi bể thì nó vẫn rú gào giữa đêm khuya khoắt, cùng với những thứ nhạc khí tận dụng tại chỗ đầy tính phát minh: đũa, thìa, ly, chén…

Nghĩa là, dù bên bờ sông rong rêu, hay trong quán xá Góc Phố, Góc Nhà, Góc Xóm, Góc Nhỏ, Góc To gì gì… thì họ vẫn đến với ông thần men với sự hăng hái cùng lòng… trìu mến vô bờ…

Ngộ nhỡ ra, họ được mời vào dự tiệc cưới thì cũng có khác một chút! Ấy là y phục phải nghiêm túc hơn, và phải nhớ luôn kèm theo cái phong bì kẻo sẽ hối tiếc vì “làm người, ai lại làm thế”! Họ cũng sẽ hùng hùng hổ hổ lên sân khấu hát mấy cái bài hát ai cũng biết là xập xình trên mọi thứ xập xình! Có khi họ còn giành nhau hát hò giữa nơi hai họ gái trai kết giao tình sui gia đẹp đẽ! Thỉnh thoảng, vì có chút men, có thể họ cũng sẵn sàng choảng cho ai kia phải bỏ cái thói giật mi cờ rô ông đang hát…

Vậy mà lắm khi họ lại xớ rớ mãi tận đẩu đâu khi bữa tiệc miễn phí đang chiêu đãi cho trăm họ. Trong sảnh tiệc, vị đại diện đang hào hứng nói gì đó rất có ý nghĩa về bữa tiệc hôm ấy, về thứ thức ăn tuyệt cú mèo bày sẵn trên bàn, và về thứ tình cảm chủ tiệc luôn dành cho mọi người bất phân giàu nghèo, hơn kém…

Sảnh tiệc còn đầy chỗ, nhưng một số lại thích ngồi ngoài hành lang vì ở đấy mát hơn! Số khác lại tràn ra ngoài sân rộng để vừa ngồi nhổ râu trên xe, vừa ngắm mình trong gương chiếu hậu, vừa cằn nhằn sao mà ông đại diện nói dài thế! Số khác lại ở hẳn ngoài hàng rào, có khi lùi mãi ra lòng đường. Họ cũng cố ngồi trên dãy xe mới tinh tình tình sát với vỉa hè chỉ vì nếu ngồi ra xa nữa, e có ngày lũ xe đang di chuyển đoạt mất cái mạng rất đáng quý của mình!

Họ có thể nhổ tóc sâu cho nhau, thậm chí soi cả đèn điện thoại để khỏi nhổ lầm những sợi tóc còn đen bóng, trẻ trung. Họ có thể tâm sự vụn với nhau dù trước đó, họ đã cùng nhau ngao du cả một ngày dài thoải mái. Họ chẳng đáp lại một lời nào nếu vị đại diện hô hào lời gì đấy, vì giọng nói vàng ngọc của họ chỉ dành cho hát hò và… tâm sự!

Mà lạ thật! Sau lời chia sẻ gì đó của vị đại diện là lúc mọi người cùng thưởng thức món ăn mà phần đông đều mừng vui nhấm nháp, thì họ lại lờ đi…

Đi nhậu mà không nhậu thì đi làm quái gì cơ chứ? Chẳng phải là người ta cho dù không được ngồi sát bờ sông như dự định, nhưng vẫn cò cưa cho hết lũ bia trong thùng cùng lũ thức ăn đáng ngờ trong mấy cái dĩa tẻo teo hay sao? Mà sao ở đây, nơi một buổi tiệc lớn lao như thế, họ lại thờ ơ, nguội lạnh? Chẳng phải trong cái đám ma khi nãy, họ suýt phải cãi cọ mới giành được cái mi cờ rô để lời chia buồn của mình được mọi người vểnh tai lên rồi gật gù khen ngợi chăng? Mà sao lúc này, miệng họ lại câm lặng cứ như con đường phía sau lưng lúc đèn đỏ, không có lấy một chiếc chạy qua…

Vâng! Thật thế đó! Có rất nhiều tín hữu (chiến hữu) đã dự Tiệc Thánh Thể từ tít ngoài ngõ vắng cuộc đời, chẳng lý gì đến lời mời mọc, lời sẻ chia của vị Linh Mục đang tha thiết trong ngôi Thánh Đường. Những kẻ dự tiệc ấy chẳng hề hát lấy một câu, đối đáp lấy một lời trong Bữa Tiệc Tình Yêu ấy. Họ đến không là để dự, để được thông phần, và để sẻ chia chính mình cho mọi người chung quanh. Họ đến không để ăn Lương Thực Trường Sinh hoàn toàn miễn phí, mà chỉ đến vì không đến thì “e là có tội”!

Vâng, tiếc thay, họ chỉ đến “xem” lễ cho có lệ chứ không “dâng” lễ như phải thế! Họ đến mà không “rước” lễ, vì cho dù lời xướng đáp:

- Đây là Bánh ban xuống bởi Trời!

- Bánh có đủ mọi mùi thơm ngon

có vang khắp cả trần ai, thì tai họ cũng chưa bao giờ nghe thấy…


19.03.2017



.Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 09.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004