Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






CƯỚI CHỒNG XA QUÊ








Cái chuyện anh chàng Việt kiều, kỹ sư xe lửa, từ Mỹ về Việt Nam lấy vợ không chỉ làm cho bà Tâm Phấn bồi hồi xuyến xao mà còn làm cô Linh Duy, con gái bà bâng khuâng hồi hộp.

Anh Việt kiều này qua Mỹ khi còn bé, sống và lớn lên ở một tiểu bang có rất đông người đồng hương. Nhờ cha mẹ anh, ông bà Phùng, tương đối khá giả nên rất kiều dưỡng và tạo mọi điều kiện thuận lợi để anh học hành giỏi giang, tốt nghiệp đại học, ra trường với học vị là kỹ sư đường sắt. Đến khi kỹ sư Tuân có được một công việc làm ổn định với mức lương khấm khá dư sức nuôi một gia đình nho nhỏ của riêng anh, nhưng tiếc rằng chưa có, và trợ cấp cho cha mẹ anh khi tuổi cao sức yếu, nhưng ông bà già anh lại chưa cần, ngược lại cũng còn đủ sức nuôi anh ăn học thêm nữa nếu anh muốn. Như vậy có thể nói cuộc sống kinh tế của gia đình anh quá đầy đủ. Tài khoản ngân hàng của riêng anh cứ tăng dần với số dư từ năm con chữ số đến sáu con chữ số, tức là có đến hàng trăm ngàn rồi đó.

Cha mẹ anh mỗi lần họp mặt với bạn bè thường khoe đứa con trai của mình. Bạn bè đồng hương của ông bà đều hết lời khen ngợi. Họ nói “ông bà giỏi quá, qua đây cuộc sống khó khăn, vất vả mà xây dựng nên một gia đình sung túc, hạnh phúc”. Tuy nhiên có một điều cha mẹ của anh chàng kỹ sư này canh cánh bên lòng từ khi anh chàng ngấp nghé tuổi ba mươi: Đó là làm sao kiếm cho chàng một cô vợ. Từ đó mỗi lần hỏi tới việc tìm một phụ nữ về ở chung với anh đều được anh từ chối còn khuyên ông bà yên tâm để từ từ tìm một cô gái đoan trang, thùy mị về làm dâu cho ông bà hài lòng. Bà Phùng “hứ” một tiếng:

- Coi bộ khó à con! ở cái xứ sở văn minh này ai cũng nhào ra xã hội để mưu sinh, phụ nữ lăng xăng làm việc này việc nọ, có đâu cái dạng thục nữ khuê các như con muốn.

- Được rồi má, để con lo.

Đó, rồi anh bắt đầu để ý đến từng cô bạn mà anh từng biết qua hồi còn học ở đại học. Anh cảm thấy hối tiếc vì ngày xưa, trong những lần họp mặt giao lưu của lớp hay toàn trường, hay những lần đi dã ngoại anh đều không quan tâm đến các cô học cùng lớp. Mỗi lần đi như vậy anh tiếp xúc qua loa năm ba người bạn rồi đợi đến hết giờ ra về, vào phòng ôn tập bài vở. Coi như bao nhiêu cơ hội gặp gỡ anh đã để trôi qua một cách phung phí. Sau này nhìn lại đám bạn bè họ đều đã có đôi, có bạn. Có cặp đã về sống chung với nhau sinh con đẻ cái, tạo dựng gia đình hạnh phúc. Những cặp đó hình thành từ những lần họp mặt giao lưu khi còn ở đại học. Anh tự nghĩ: “Muộn rồi. Không sao mình bắt đầu từ bây giờ cũng còn kịp. Rồi anh tìm lại những số điện thoại của những cô bạn hồi còn học ở đại học…

Số điện thoại đầu tiên anh tìm được là Linh, cô bạn học cùng lớp có cái tên Mỹ là Linda. Cô theo cha mẹ qua đây định cư, học hành chăm chỉ, ra trường đi làm việc ở một thành phố cách chỗ Tuân chừng một tiếng đồng hồ lái xe, sau đó thì không còn tin tức gì nữa. Tuân từ từ trở về quá khứ nhớ lại từ nét mặt, hình dáng cô bạn này. Thật tình cô không xấu và cũng không được xinh xắn. Vóc dáng vừa phải, cao ráo, tròn trĩnh, có lẽ nhờ được dinh dưỡng tốt. Tuân nghĩ thời buổi này không cần phải xinh đẹp theo cái quan niệm thông thường. Anh chỉ cần một người phụ nữ có một trình độ học vấn tương đối và bảo đảm có đủ sức khỏe cho việc nuôi con cái sau này. Hồi còn đi học anh hầu như không dám làm quen với bất cứ một cô bạn gốc Việt nào ở cùng trường, trong khi đó các cô thấy anh có vẻ người châu Á thường đến hỏi xem anh có phải người Việt Nam không, nhờ vậy anh mới quen được mấy cô bạn đó. Cuối cùng số bạn gái anh quen được cũng chỉ đếm được trên đầu số ngón của một… bàn tay.

Một số bạn trai của Tuân khi ra trường có vẻ tự mãn vì đã cầm được bằng kỹ sư, kháo nhau tìm những cô đẹp để cưới làm vợ. Trong nhóm này có anh chàng Dylan Lý, xí trai nhứt, thường xuyên diện hàng hiệu, lúc nào cũng khoe “tao quen em này ở Lốt(1), em kia ở Lát(2)”, nhưng cả bọn thấy anh chàng này xách xe không chạy hoài. Tuân nghe mấy đứa khác trong nhóm nói “thằng này vì xí trai quá nên ăn diện tối đa”. Ra đường lúc nào cũng thấy đeo cặp kính Ray Ban hình giọt nước giống như đám đười ươi của tổng thống Mỹ. Có đứa nói vì nó bị mặc cảm xí trai nên ăn diện để che bớt cái khiếm khuyết của nó. Cũng giống như một công thức, trong một lớp học đứa nào ăn diện nhiều thường học hành không ra chi, như anh chàng Dylan này, anh ra trường với số điểm khiêm tốn, vừa đủ cán mức qua cầu.

Bỏ mặc cái đám săn người đẹp, Tuân về với suy nghĩ của mình. Anh lo làm việc cho tốt và thong thả tìm lại mấy cô bạn mà anh còn giữ được số điện thoại. Một hôm anh đánh bạo gọi một cô bạn đang ở và làm việc tại Santa Ana, bên kia đầu dây một giọng nữ thánh thót:

- Hello, Linda nghe.

Tuân mừng rỡ:

- Chào Linda, Travis đây.

- Travis nào?

- Travis “nhút nhát”, hồi xưa trong lớp Linda hay chê con trai mà giống con gái đó.

- A! nhớ rồi. Trời ơi, 5, 6 năm rồi ha, công việc làm tốt không? Có vợ con gì chưa?

- Công việc làm tốt lắm, nhưng vẫn còn xô-lô(3).

- Anh gọi em có việc gì không?

- Đang muốn làm một vòng đi thăm bạn bè. Đến gặp Linda có tiện không?

- Tiện sao không tiện, em mời anh đến nhà ăn cơm rồi em giới thiệu ông xã em.

Tuân nghe như trời sập. Thua rồi! Nhưng cũng ráng làm bộ hỏi, không lẽ cúp máy:

- Ủa lập gia đình rồi ha?

- Dạ, ông xã em là accountant(4) người Hà Lan đó anh. Tụi em có một nhóc trai, tháng tới đây nó được 3 tuổi.

Tới đây thì Tuân không còn ý tưởng gì để nói rồi. Anh đành phải bình tĩnh “kết luận”:

- Rồi, khi nào tôi sắp xếp được tôi sẽ xuống chơi và báo cho Linda biết. Bye bye nhe.

- Dạ, bye anh.

Thế là xong mối “khách hàng” đầu tiên. Thất bại một cách ngon lành. Anh tự nghĩ không lẽ “mở hàng” một cách xui xẻo như thế này sao? Anh bắt chước mấy người Việt Nam nhập cư lớn tuổi nói: “thua keo này bày keo khác”. “Keo” kế tiếp của Tuân sau đó vài tháng với số điện thoại của một cô bạn khác mà anh còn nhớ hồi ở trong lớp có “đôi mắt bồ câu” như đám “săn người đẹp” đã đặt tên. Thật ra sống ở đây từ nhỏ, Tuân cũng không biết là mắt như thế nào mà gọi là “mắt bồ câu”. Anh chỉ còn nhớ hồi ở trong lớp cô nàng này cũng thấy dễ thương. Có lẽ nhờ khí hậu nên nước da cô rất trắng kết hợp với mái tóc đen của người gốc châu Á nên dưới mắt Tuân cô này cũng xinh xắn vậy. Rồi anh không ngần ngại rút điện thoại ra bấm số. Anh không gặp ngay chính người con gái đó mà gặp cô em, cô này cho biết nhanh chóng: “Chị Cathy của em lấy chồng lên Minnesota ở rồi anh à”.

Lại xong “mối” thứ hai. Tuân có cảm nhận là tìm một người phụ nữ để cưới làm vợ coi bộ khó rồi đây. Anh lại nghe mấy ông già bà cả nói “cần phải kiên trì tìm kiếm sẽ được thôi”. Và lần này anh kiên trì thiệt, anh nhờ mẹ anh tìm trong số bạn bè xem có ai có con gái làm mai mối giùm. Một tháng sau bà má anh “báo cáo”:

- Mấy bà có con gái ở đây có vẻ không mặn mà gì cái việc làm mai mối cho con gái kiếm chồng. Họ nói con gái họ muốn tự do tìm người đàn ông mà họ thích.

- Có lẽ mấy cô nàng không thích lấy chồng cùng quê hương chăng?

- Có. Cũng thích vậy. Nhưng mấy cô đó muốn tự tìm kiếm. Nếu tìm không được họ sẵn sàng ở vậy.

Tuân có vẻ nản lòng:

- Con trai gốc Việt bên này coi bộ khó cưới vợ đồng hương!

- Không sao, còn một đường “binh”.

- Đường nào vậy má?

- Bà Phượng, bạn của má, hỏi nếu con muốn về Việt Nam cưới vợ, bả giới thiệu cho.

Tuân như đang chới với tận ngoài biển Đông bỗng vớ được cái phao, mừng rỡ:

- Được đó má. Mà cô đó học hành tới đâu? Nhà cửa ra sao?

Cô giáo, rất mực hiền lành. Cha mẹ đều là công chức.

- Coi chừng gặp cô giáo nhà trẻ, mẫu giáo gì đó đánh đập con cái người ta thấy ghê quá.

- Không đâu. Cô giáo trung học đàng hoàng. Ở bên này cô giáo mà đánh đập con người ta cảnh sát biết được bỏ vô tù liền. Vợ chồng cũng vậy. Ông chồng lỡ tay bộp vô mặt bà vợ, lập tức chạy lên đồn cảnh sát tự nguyện xin được giam giữ trước rồi bà xã thưa kiện sau.

- Má nói làm gì, ở bên đó chưa biết cách bảo vệ phụ nữ và trẻ em…

.

Cô Linh Duy đã được kỹ sư xe lửa Tuân về Việt Nam cưới rồi đưa về Mỹ định cư được mấy năm nay. Tội nghiệp hồi mới qua, ngoài công việc phục vụ cho chồng và việc cơm nước dọn dẹp ở nhà chồng, cô tranh thủ đi học thêm được nghề y tá rồi sau khi tốt nghiệp cô xin được việc làm tại một phòng mạch của một bà bác sĩ gốc Việt chuyên về tai mũi họng. Linh Duy vô cùng hạnh phúc cảm thấy cô đã được cuộc đời ưu đãi. Cô báo tin về cho bà mẹ ở Việt Nam và niềm hạnh phúc của cô cũng đã biến thành một niềm hạnh phúc vô cùng to lớn cho bà mẹ ở vào cái tuổi gần đất xa trởi. Thỉnh thoảng cô gọi điện thoại về thăm, mỗi lần như vậy hai má con đều sụt sịt nước mắt vắn dài trong nỗi nhớ nhung thương cảm.

Mọi người chung quanh thấy Linh Duy như vậy đều cho là cô nàng rất hạnh phúc nhứt là sau khi cô có với ông kỹ sư một đứa con trai kháu khỉnh. Thật ra Linh Duy rất khổ tâm khi “lỡ” phải sống với ông chồng này. Không phải ông bê tha, hay bồ bịch gì, trái lại ông rất thương con. Sau giờ làm việc ông thường ở nhà để chăm sóc, nô đùa với con. Chỉ phải cái tội ông thương má ông lắm và tin bà như tin mấy ông thầy bói. Hồi mới qua định cư, Linh Duy đã nghe bà già chồng và mấy bà bạn nói xa nói gần, muốn ám chỉ cô con dâu của bà sau khi qua được Mỹ rồi, sẽ bỏ chồng và “cất cánh bay cao” nếu có cơ hội thuận tiện. Bà già còn ra mặt khinh thường cha mẹ của Linh Duy là quê mùa, nếu không nhờ con trai bà là Việt kiều về Việt Nam hỏi cưới thì làm sao cất đầu lên nổi? Nhưng thời gian trôi qua thấy Linh Duy vẫn một mực làm tròn trách nhiệm của người vợ ở nhà, hoàn toàn không hề có suy nghĩ gì sai trái, mấy bà già khi gặp nhau dần dần không còn lời ra tiếng vào ám chỉ thế này thế nọ.

Thực ra cái chuyện một phụ nữ được Việt kiều về quê nhà cưới rồi đưa sang Mỹ định cư, chẳng bao lâu sau cô này xổng mất, do có nhiều vụ việc tương tự đã xảy ra rồi, cho nên mấy bà này cứ tự do quơ đũa cả nắm. Nếu các bà sợ như vậy thì đừng cho con trai về quê nhà cưới vợ để khỏi phải lo lắng về sau? Muốn làm ơn cứu vớt một người phụ nữ để đưa về một xứ sở văn minh hiện đại đồng thời có được một người vợ để xây dựng nên một mái ấm giống như người ta, chứ nếu ở lì bên Mỹ kiếm hoài không ra một người vợ, và chắc chắn là ế muôn năm.

Dứt được cái nỗi bực mình về vụ mấy bà già mỉa mai, to nhỏ, Linh Duy lại thêm nỗi bực mình về phía ông chồng của cô. Không biết ông này bị “động kinh” hay bị “sốc” cái gì mà tự nhiên cấm không cho cô gửi tiền về giúp đỡ bà mẹ già hiu quạnh. Cô có đi làm việc có lương hướng hẳn hoi. Có nghĩa là cô dễ dàng sống một mình. Đây cũng là cái cớ để mấy bà già nói ra nói vào là cô có thể sống tự lập rồi, không cần chồng bao bọc nữa đâu. Linh Duy không biết chồng mình lãnh lương được bao nhiêu nhưng chắc chắn phải hơn cô rất nhiều. Nhưng tại sao anh ta lại bủn xỉn đến như vậy? Năm, sáu tháng cô gửi chỉ vài trăm “buck”(5) cho mẹ chi tiêu rộng rãi một chút, hoặc thuốc thang khi trái gió trở trời. Hai người biết nhau qua mai mối không hề có thời gian yêu thương hay tìm hiểu trước khi tiến tới hôn nhân thành ra khi về sống chung với nhau, tính xấu của mỗi bên dễ dàng được thổi phồng lên rất lớn. Ở đây Linh Duy phát hiện ông chồng bủn xỉn như vậy cô thấy vô cùng chán nản.

Linh Duy chợt nhận ra những mâu thuẫn tương tự như thế này ở những cặp vợ chồng như cô và ông kỹ sư khiến họ dễ dàng tan vỡ…./.


(1) Los Angeles,

(2) Las Vegas,

(3) Solo: Độc thân,

(4) Chuyên viên kế toán,

(5) US đô la



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ SàiGòn ngày 08.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004