Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới






CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG








  H ắn biết rõ bệnh của mình lắm. Bệnh của hắn không bị phát hiện khi hắn đi khám sức khoẻ để làm thủ tục xin việc. Nhằm nhò gì cái việc khám xét qua loa ấy! Chỉ khi hắn thấy thỉnh thoảng đau ở vùng ngực trái, có người khuyên nên đi khám ở Bệnh viện Tim Hà Nội thì hắn mới biết rõ được bệnh của mình. Chiếu, chụp và làm các test phức tạp, nào là siêu âm Doppler, điện tâm đồ, chụp động mạch vành…tiêu tốn đến hơn triệu bạc hắn mới bàng hoàng biết rằng mình mắc bệnh xơ vữa động mạch. Bệnh xơ vữa động mạch làm cho động mạch bị xơ cứng và nhỏ hẹp hơn bình thường, là nguyên nhân chính gây đau tim và cơn đột quỵ. Theo thống kê thì bệnh này thường gặp ở các nước Âu, Mỹ và ở người cao tuổi. Hắn không phải người Âu, người Mỹ, tuổi lại chỉ mới bốn mươi hai, nhà hắn nghèo nên chế độ ăn không đến nỗi dư thừa chất béo động vật làm tăng cholesterol trong máu vậy mà giời lại giao cho hắn căn bệnh quái ác này. Cũng có thể là do hắn hút thuốc lá, nhưng hắn đã kiên quyết bỏ hút cách đây ba năm. Hay là do gen (genetic factor). Cũng không phải. Cha mẹ và những người cao tuổi họ hàng nhà hắn có ai mắc căn bệnh này đâu! Âu cũng là do cái số của hắn là số ruồi bâu.

Hắn lái taxi cho hãng đến nay đã được hơn sáu năm. Nghề chọn hắn chứ hắn không chọn nghề. Học xong hệ cao đẳng ngành điện, cầm tấm bằng tốt nghiệp trong tay, hắn hăng hái nộp đơn xin việc dễ có đến gần chục lần. Chục lần phỏng vấn thất vọng hắn mới ngộ ra rằng tấm bằng hắn cầm trên tay chẳng là cái thá gì. Hắn làm sao đua nổi với bọn có bằng tốt nghiệp đại học hệ chính quy, tiếng Anh nói lưu loát như gió, có đứa còn trưng ra cả bằng MBA nữa, những bọn ấy bây giờ nhiều đến phải lấy rổ mà đong. Thôi thì ở cái đất nước nhiều thầy thiếu thợ này khôn hồn thì hãy cứ đi làm thợ mà kiếm sống. Hắn học lái xe rồi đi làm cho hãng. Ban đầu cũng bỡ ngỡ, đường sá chưa thuộc, những thủ thuật gian lận để lấy chút tiền bỏ túi ngoài khoản hằng ngày phải nộp cho thủ quỹ chưa thông thạo nhưng rồi mọi sự cũng thông suốt đâu vào đấy cả.

Hắn lấy vợ muộn nên bây giờ con gái mới lên bốn. Hắn thuê căn phòng hơn mười mét vuông trên tầng hai một khu chung cư để ở. Để gỡ lại tiền thuê nhà, vợ hắn nhận trông hai đứa trẻ, một công đôi việc, trông trẻ và quản lý chăm sóc con mình. Thì cũng tạm đủ, sống được theo cái kiểu vắt mũi bỏ vào mồm. Đấy! Sơ qua hoàn cảnh gia đình của hắn như thế để các bạn biết hắn không thể nào chi ra một món tiền lớn để đặt stent động mạch. Stent là một ống thép lưới mỏng được đặt vào trong lòng động mạch thật nhẹ nhàng để làm cho lòng động mạch vốn bị hẹp do xơ vữa được thông thoáng trở lại. Đặt stent động mạch bây giờ không còn là một kỹ thuật phức tạp. Từ một lỗ nhỏ được trích ở háng, bác sĩ xịt thuốc tê qua đó để thuốc chạy theo mạch máu bị tắc. Thiết bị nội soi cũng được đưa vào động mạch qua đường này, khi đến vị trí tắc thì bơm làm cho mạch phồng lên rồi đặt stent. Phương pháp này cho hiệu quả điều trị cao, vết chích rất nhỏ nên bệnh nhân có thể nhanh chóng đi lại bình thường. Và khoẻ mạnh. Nghe thật đơn giản. Nhưng tiền nong thì không đơn giản chút nào. Hơn một trăm triệu đồng, tính ra đô la thành ra hơn năm ngàn. Hắn giết ai để lấy một trăm triệu đồng đây? Không thể được! Vậy thì thông cảm với hắn nhé, thông cảm cả với vợ và đứa con gái nhỏ của hắn nữa, họ thương hắn lắm nhưng họ không thể nhịn ăn, nhịn mặc hoặc vơ vét trong nhà có thứ gì đáng giá mang đi bán để cho hắn có tiền đặt stent. Mà giá có vơ vét bán đi những thứ gọi là có giá thì cũng không thể nào đủ. Than ôi! Đối với rất nhiều người một trăm triệu chẳng là cái đinh gì. Một buổi nhậu tuý luý với bạn bè ở nhà hàng sang trọng, một món quà cho bồ nhí, một chuyến du lịch châu Âu, một cái tặc lưỡi…Nhẹ như lông hồng! Vậy mà đối với hắn món tiền ấy có sức nặng ngàn cân, là mạng sống của hắn đấy!

Những cơn đau tức ngực ngày càng dày nhưng dẫu sao vẫn còn tỉnh táo nên hắn vẫn cứ đi làm. Gần trưa hôm nay-một buổi trưa nắng vàng như mật của mùa thu Hà Nội- qua máy bộ đàm hãng gọi cho hắn đón khách, tiếng người con gái quen thuộc ở bộ phận điều hành vang lên trong máy: “ 45 đón khách ở 376 Khâm Thiên” Xe của hắn mang số thứ tự 45, đối với hãng hắn chỉ là một con số. Hắn tăng tốc đưa xe đến điểm đón khách. Đột nhiên hắn thấy chóng mặt, tay lái của hắn loạng choạng, xe chồm lên vỉa hè rồi húc vào cột điện, nắp capô méo xẹo gần như bị bật ra. Hắn còn đủ bình tĩnh để lùi xe xuống lòng đường, dừng xe và mở cửa bước ra ngồi bệt xuống vỉa hè. Trời xanh và cao, nắng đẹp, đời cũng đẹp với dòng người và xe nhộn nhịp trên đường. Hắn thầm nghĩ: “ Giời gọi rồi! Và gọi ai người ấy thưa” Xung quanh hắn tiếng người lao xao ngày một đông, loáng thoáng thấy có cả cảnh sát giao thông. Khi người cảnh sát giơ tay lên vành mũ để chào thì hắn muốn nói nhưng không nói được, môi khẽ nhếch một nụ cười cay đắng.

Hà Nội mùa thu, cây cơm nguội vàng, cây bàng lá đỏ,

Nằm kề bên nhau, phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.


Cơn gió nhẹ bứt một chiếc lá bàng màu đỏ khỏi cành, chiếc lá chao nghiêng lúng liếng một lúc rồi mới chịu chạm đất. Đôi mắt thẩn thờ của hắn nhìn theo chiếc lá rơi cho đến lúc nó chạm đất thì khép lại. Hắn chỉ còn kịp mường tượng ra nụ cười trẻ thơ của con gái và khuôn mặt thân thương của người vợ. Em ơi! Con ơi!

Thay vì lập biên bản về hành vi trái luật giao thông, người cảnh sát gọi xe cứu thương đưa hắn đến bệnh viện. Đến nơi thì mặt hắn đã trắng bệch, hắn rơi vào cơn hôn mê sâu. Và không bao giờ tỉnh lại nữa, hắn ra đi ở tuổi bốn mươi hai, còn quá sớm phải không các bạn ?


Hà Nội 2010


The Last Leaf


Translated by Huynh Mai Huong



He knew very well about his disease. The disease was not found when he underwent a perfunctory health examination as a procedure to apply for a job. But sometimes he felt a pain on the left side of his chest and, following the advice of some relatives, he came to the Hanoi Heart Hospital to have an X-ray and complicated medical tests including a Doppler ultrasound scan, an electrocardiogram and a coronary artery angiography. All those medical tests cost him more than VND1 million. Only after spending that amount of money he came to know that he had a disease called atherosclerosis. This kind of disease makes patients’ coronary arteries sclerotic and stenotic, and this is one of the main causes of heart attacks and strokes. Statistics show that this kind of disease is common among the elderly in Europe and America. He was neither European nor American, and he was only 42 years old. His family is poor, and everyday he had very frugal meals which lacked animal fat - the main factor that increases the content of cholesterol in blood. But the truth was clear: he was an atherosclerosis patient. Maybe he caught this disease because of smoking, he thought. But he gave up smoking three years ago. Or the disease occurred due to a genetic factor? It could not be so because no one among his parents and elderly relatives had this kind of disease. Finally, he attributed the disease to his bad fate.


He had been a taxi driver for more than six years. He had no other choice but doing this job. After finishing a training course on electrical engineering in a college, he actively applied for a job. He was called many times for an interview but he failed to find a job in his field. This made him understand that the graduation certificate that he received from the college meant nothing, and that he could not compete with university graduates with good English language skills and even MBA diplomas (such candidates were plentiful). In a country where degree-holders outnumber vocational trainees, it would be better for him to earn his living by doing any job. So he decided to learn driving and became a taxi driver. Everything was difficult at the beginning, but gradually, things went on smoothly with him.


He got married late and had a four-year-old daughter. His three-member family lived in a small second floor apartment. His wife stayed at home to take care of their daughter. To have more money to pay the rent, she took care of two other children. The incomes he and his wife made were just enough for the whole family to live from hand to mouth. In such circumstances, he could not spend a large sum to get a stent placed into his coronary artery (a stent is a small tube that is placed within a coronary artery to keep the vessel open). Placing a coronary artery stent has now become a simple medical technique. From a small puncture in the groin, doctors spray desensitizer into the blocked blood vessel and put the endoscopy equipment into the artery to place the stent. This medical technique is highly effective and helps patients recover shortly after the stent is placed. Technically, it sounds so simple, but financially, it is not simple at all. To have a stent placed in the coronary artery patients have to pay more than VND100 million (about US$5,000). He did not have such a huge sum and so he could not do anything with his disease. His wife and his daughter could do nothing for him though they loved him very much. They could not starve themselves and even if they sold all that they had, they could not have enough money for the procedure. Alas! For many other people, VND100 million is just a little sum, and they can spend it just to have a meal with friends at a luxury restaurant, buy a gift for a young girlfriend, or take a tour to Europe. But for him, VND100 million was really a huge sum that could save him from death.


Though feeling chest pain increasingly often, he continued to do his job. One day, as usual, when he was driving on a Hanoi street, he received instructions from the taxi operator: “45, pick up guests at 376 Kham Thien!” (he drove taxi No. 45, and for the company where he worked, he was no more than just a number). He sped up to get to that address. Suddenly, he felt dizzy and could not control the steering wheel. The taxi sprang over the sidewalk and crashed into a power pole, and the hood was heavily damaged. He backed the taxi to the roadbed, switched off the engine, got out and sat down on the sidewalk. It was sunny that day. He sat there on the sidewalk of a crowded street and thought that his life was coming very close to its end. He saw many people surrounding him, including a traffic policeman. He wanted to say something to the traffic policeman but all he could do was just look at him with a bitter smile.


It’s autumn in Hanoi with yellow and red leaves on the shade trees

Along old streets and rows of ancient houses with dark brown tiled roofs


A breath of air plucked a red leaf from a shade tree. The leaf rocked back and forth for a moment before reaching the ground. He saw the leaf falling and closed his listless eyes when it reached the ground, imagining the laughter of his little daughter and the face of his beloved wife.


Instead of making a report on a traffic violation, the traffic policeman called an ambulance to take him to the hospital. When the ambulance reached the hospital, he had already lost consciousness. He breathed his last at the age of 42. A short life, do you think so?



VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004