Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới
Minh họa: Thanh Hạnh




CHIẾC ÁO MÀU LÁ SỒI






Qua khỏi cánh rừng thưa là chạm vào ánh sáng vàng rực của cánh đồng đã nhuộm chín màu trăng, đưa mắt nhìn về xa xa nơi những vườn cây ăn quả liền nhau dệt thành bức thảm thực vật tuyệt đẹp ngăn đôi giữa đất và trời. Vươn cao hơn tất cả là những cây cau mỏng mảnh nhưng vô cùng rắn chắc như muốn nói với bão tố phong ba rằng thiên nhiên luôn công bình bởi mọi sức mạnh cường quyền đều có thể bị bẻ gãy.

Từ đội công tác đến ấp không xa lắm nhưng phải băng qua cánh đồng lúa khá rộng nhưng không có gì che chắn, ẩn nấp ấy là một thử thách quá lớn đối với Thục và đồng đội của anh, đành phải chờ tín hiệu từ phía cơ sở. Thục ra hiệu cho đồng đội ngồi nghỉ tại chỗ và chờ. Nhiều khi chờ quá nửa đêm không thấy tín hiệu lành của cơ sở đành phải quay về lại cứ.

Ô cửa sổ trên căn gác nhà ai đã được mở, ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn bão vừa kịp chạm vào mắt Thục khiến anh suýt nữa reo lên, đó là tín hiệu an toàn không có địch mai phục. “ Tháo dép ” mật lệnh đã được truyền đi, tất cả răm rắp thi hành. Sẽ chẳng thể nào lường hết hậu quả nếu để lại dấu dép cao su trên mặt ruộng hay đường làng. Loại dép “ xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước ” này chỉ có quân Giải phóng dùng lại có râu tua tủa phía dưới đế nên không thể lẫn lộn vào đâu cho được.

Để hạn chế thương vong khi băng đồng phải dàn hàng ngang, cúi rạp mình dưới lúa và quan trọng nhất là không vào ấp vào những đêm trăng sáng quắc như thế này nếu không có việc đặc biệt quan trọng. Sau khi đã phân gác những điểm xung yếu Thục và tổ công tác mất hút vào nhà cơ sở chỉ còn lại các cô giao liên đi đi lại lại.

Toan lần đầu tiên xuống ấp nên rất bỡ ngỡ và nhút nhát, anh nép vào hàng hiên của căn nhà tranh tre nứa lá chắc là hoang bởi cỏ dại đã lum lúp bậc thềm. Bỗng anh giật mình bởi tiếng thở dài khá to từ trong nhà hắt ra.

- Ẵm ngoại xuống võng, trên chõng đau lắm không nằm được.

- Cháu sao ẵm nổi bà, khi chiều hổng nói để nhờ dì Tư.

- Đi kêu con Tư cho ngoại chớ không chắc ngoại chết mất.

- Cháu sợ dượng lắm, cháu lót cái mền của cháu cho bà nhé ?

- Mày tính chết lạnh hả ? Nhưng tao đâu nằm nghiêng hoài vầy được…cái mụt nhọt sẽ vỡ mất…

Có tiếng khóc thút thít nhưng không biết của ai. Toan lo lắng vô cùng nếu cô gái mở cửa đi gọi người thân thì sẽ rắc rối to, tình huống này nằm ngoài kịch bản dẫu biết là tuyệt đối không được tự tiện vào nhà dân. Đành liều chứ biết sao, Toan khẽ khàng gõ cửa. Tiếng khóc bỗng nín bặt, ngọn đèn dầu được thắp lên.

- Ai ? - Tiếng nữ run run.

- Tôi đi ngang qua đây nghe tiếng khóc…tôi muốn giúp đỡ.

- Nhưng ông là ai và ở đâu mới được chứ ?

- Tôi không phải trộm, không cần giúp đỡ thì thôi nhé.

Toan bước đi chầm chậm như cố chờ ai đó mở cửa. Trăng đã lên đỉnh trời ánh sáng không còn rực rỡ như lúc đầu đêm, lá khô cũng không còn xào xạo khi va bước chân người.

- Giúp tôi với. - Tiếng bà cụ không lớn nhưng nghe rõ mồn một.

Toan quay lại dứng tần ngần trước cửa là tấm liếp tre đã sụt sùi theo năm tháng.

- Mời ông vào, đẩy cửa ra…

Toan bước vào lặng người đi khi thấy bà cụ gầy gò như nắm xương khô, khác hẳn ý nghĩ của anh khi nghe cô gái nói “ cháu sao ẵm nổi bà ” mà nghẹn ngào. Toan đưa mắt lục soát khắp người cô gái, phát hiện chân trái cô không có bàn. Anh lặng lẽ giúp bà cụ theo sự chỉ dẫn của cô gái và không quên liếc nhìn khuôn mặt tròn trĩnh rất dễ thương của tuổi mười chín, đôi mươi. Hai ánh mắt chạm nhau làm anh bối rối bởi cô gái không có ý nhường nhịn anh chút nào. Anh chơi vơi trong cái hồ thu tưởng chừng mênh mông, sâu thẳm ấy nhưng rất thích thú.

- Có cần tôi giúp gì không ?

Cô gái chỉ vào cây nạng chúm chím cười, lắc đầu. Toan cáo lui bằng lời dặn dò khẩn thiết.

- Xin đừng bật mí với ai cuộc gặp này.

- Cháu đừng lo con gái tui đang làm giao liên cho mấy ổng ngoài kia đấy. – Bà cụ hân hoan.

Toan thở phào, cười thật tươi. Theo thời gian số lần gặp gỡ của họ càng lúc càng nhiều, tình cảm của anh và cô gái cũng theo đó mà nhen nhúm. Để mãi được bên anh cô gái may tặng anh chiếc áo màu lá sồi. Đó là kỷ vật duy nhất mà Toan có và luôn nâng niu.

- Anh thích không ?

- Lính rừng mà. Màu áo em chọn anh rất thích.

- Em sợ anh chê, đường kim mối chỉ còn vụng về phải không anh ?

Toan hôn lên mái tóc cô gái :

- Rất đẹp em à. Đó là tấm lòng của em mà, anh sẽ mang theo cuối đất cùng trời.

Cô gái ngước lên đón nhận hương vị tình yêu nồng nàn, cô ôm anh thật chặt như sợ anh sẽ tan biến vào đâu đó. Khi tình yêu của họ chín muồi cũng là lúc anh nhận lệnh chuyển công tác về một đơn vị khác. Không có cuộc chia tay nào, không có lời hò hẹn nào, thay vào đó là nỗi nhớ thương vô bờ.

Nhiều năm không gặp tưởng tình đã cũ…Toan đinh ninh là cô gái không thể ở vậy chờ anh. Ngày chiến thắng anh đi đầu đoàn quân chiến thắng, yêu thương vẫn nhìn về phương xưa nhưng hình bóng cũ vẫn là bóng chim tăm cá. Sau nhiều lần tìm gặp không thành Toan chỉ còn cách vùi đầu vào công việc, tóc đã sợi khói sợi sương nhưng anh vẫn kiên quyết đứng bên lề ái tình. Lời ong tiếng ve thì nhiều nhưng lời chân thật thì cũng không ít. “ Xế chiều rồi Toan ơi, mở lòng ra với thực tại đi. Tự hành hạ mình không phải là điều chính đáng, biết đâu người ta đã lên ông lên bà cả rồi. ” Đôi lúc lòng anh cũng lung lay nhưng anh lại nghĩ thời đạn bom khốc liệt, mạng sống anh chỉ là đường tơ kẽ tóc nhưng người ta hết lòng hết dạ thương yêu, hạt gạo chia năm xẻ sáu, bụng đói nhưng đâu để anh đói nên không thể không đợi chờ. Thương sao những chàng trai, cô gái sẵn sàng chết trước họng súng quân thù khi đi cảnh giới, giao liên để anh và đồng đội an toàn trong công tác. Công lao ấy không có gì có thể đánh đổi thì nhục dục sẽ chẳng là gì.

Cô gái cũng thế, một thân một mình, biết anh còn độc thân nhưng cô không tìm tới bởi cô nghĩ mình là kẻ tật nguyền, sẽ làm vướng bận đời anh. Cô có việc làm ổn định, thích hợp với sức khoẻ. Bàn chân giả đã thay vào chỗ mất mát. Không phải tự dưng mà người ta nói nợ duyên là do trời định, cả Toan và cô gái đều không ngờ là họ sẽ lại gặp nhau.

Nhận lời mời trao giấy khen của tỉnh cho các đơn vị và cá nhân có thành tích xuất sắc trong học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chủ tịch, Toan sững sờ khi gặp lại người xưa. Không cần hỏi anh cũng biết cô đang công tác ở đơn vị nào bởi giấy khen đã có đủ những lời muốn nói.

- Em vẫn ở vậy ?

- Dạ. - Cô gái lí nhí trong cổ họng.

- Anh tìm em khắp nơi.

Cô gái mỉm cười rất khẽ, mắt chớp chớp rưng rưng. Toan quàng vai cô gái đặt lên trán cô một nụ hôn thật nồng nàn. Tiếng cười, tiếng huýt sáo, tiếng vỗ tay như muốn vỡ tung hội trường. Chẳng có ai là người xa lạ, toàn là anh em đồng đội của nhau cả, trong đó có khá nhiều người biết chuyện tình của anh và cô gái.

Những bó hoa hồng thật tươi và thật đẹp của ai đó tính dành tặng người thân hay đồng nghiệp khi nhận giấy khen bỗng đồng loạt được họ vui mừng đem đến tặng anh và cô gái. Buổi lễ thay vì trịnh trọng nghiêm trang bỗng hoá thành ấm áp nghĩa tình. Vòng tay ôm nhau càng lúc càng lớn như bầy ong đã về tổ. Mọi sự ganh ghét tị hiềm bỗng chốc tiêu tan nhường chỗ cho yêu thương gắn bó dâng trào.



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ ĐàLạt ngày 02.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004