Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới





TÔI ĂN THỊT HỔ







T huở nhỏ, tôi học trường Quang Trung, Hà Nội. Ngày ngày cắp sách đến trường, từ phố Phù Đổng Thiên Vương rẽ ra Ngô Thì Nhậm, Lê Văn Hưu rồi thẳng đường Nguyễn Du là đến phố Quang Trung. Chiều tan học là cả lũ chúng tôi thường la cà khắp nơi. Đứa thì ở lại sân trường đá cầu, đá bóng, đứa thì ra hồ Ha Le (nay đổi tên là hồ Thiền Quang) xem ông Ba Tàu bán thuốc cho khỉ làm trò múa đao, gánh nước và đi xe đạp. Còn tôi, tôi thích đứng hàng giờ ở cửa hàng bán thịt thú rừng ngay phố Quang Trung gần nhà để xem họ mổ thịt nai. Cánh đi săn bắn được con nai to như con bò chở về bán cho nhà hàng, người ta treo ngược con nai và dùng những con dao săn kiểu tây lột da xẻo thịt rất điệu nghệ. Anh thợ nấu đội mũ phớt, quần áo gọn gàng đi ủng thoăn thoắt xẻo từng tảng thịt hệt như cảnh cao bồi Tếch Dát nom rất oai hùng. Ở cửa hàng này người ta quảng cáo bán đủ mọi thứ thịt thú rừng từ hươu, nai, chồn, cầy cho đến rắn, trăn, hổ, báo. Đi qua lúc nào cũng thơm lừng mùi xào nấu. Tôi chỉ chờ có ngày họ săn được hổ thì thế nào cũng phải mò đi xem bằng được. Dù có trốn học mà được xem con hổ thì cũng đã đời. Trên đường về, ngay góc đường Lê Văn Hưu – Ngô Thì Nhậm cũng lại có một cửa hàng thịt thú rừng mới mọc ra. Họ quây vỉa hè làm thành quán nhậu. Quán thịt rừng này có vẻ bình dân hơn nhưng tôi khoái nhất là họ kê cái tủ bầy la liệt những bào thai thú rừng. Nào là bào thai hươu, nai, dạ dầy nhím và cả một bình ngâm bao tử hổ. Chẳng biết có đúng là hổ hay không nhưng trong cái bình ấy, có con vật lông lá trông tựa con mèo con nhưng họ viết nguyệch ngoạc vào một mẩu giấy mấy dòng chữ mực tím “Hổ bao tử” để cạnh một bình khác có ghi “Pín hổ”. Chẳng biết họ làm trò để câu khách theo kiểu “treo đầu dê bán thịt chó” hay đúng là hổ thật cũng nên. Tò mò tôi cứ đứng ngắm những bình rượu ngâm không biết chán cho đến khi lũ trẻ kéo đến xem đông quá lão chủ quán mặt đỏ phừng chạy ra quát đuổi cả lũ mới tản về. Tôi chỉ mong có một ngày nào đó họ làm thịt hổ để xem cho thỏa chí tò mò. Thời ấy chưa có rạp xiếc nên chỉ có ra Câu lạc bộ thiếu nhi (Cung thiếu nhi Hà Nội, đường Lý Thái Tổ bây giờ) hay nhảy tàu điện lên Bách Thảo thì mới được xem mấy con khỉ nhốt trong chuồng mà thôi.

Thế rồi cái ngày ấy cũng đến. Chiều hôm đó, đang ngồi học bài trong nhà, con em gái tôi hớt hải ngoài phố chạy về báo tin giật gân: “Anh ơi, ngoài phố có người chở hổ rao bán”. Tôi mắng “Vớ vẩn, mày nghe ở đâu ra. Chuyện bịp. Hà Nội bói đâu ra hổ”. Nói vậy nhưng tôi vẫn quẳng sách vở cùng con em gái theo lũ trẻ trong phố lao ra cuối phố. Đến đầu Hòa Mã thì có đám người đang xúm đông xúm đỏ quanh một chiếc xe bò. Tôi chạy bổ đến xem thì quả là hổ thật. Một con hổ to như con bò nằm chềnh ềnh trên thùng chiếc xe bò bánh gỗ. Con hổ chết lè lưỡi, dãi dớt chảy ra lầy nhầy, chiếc đuôi dài thõng xuống lê trên mặt đường. Con vật bốc một mùi hôi lờm lợm. Ba bốn người chở hổ, người cầm càng, kẻ đẩy xe và luôn tay đuổi lũ trẻ để đi nhanh đến quán thịt rừng Lê Văn Hưu. Chúng tôi cùng lũ trẻ vừa đẩy xe vừa la hò khoái trá mong đến nhanh quán thịt rừng để xem người ta “tùng xẻo” con hổ già này ra sao.

Xe tới nơi, lão chủ quán râu rậm mặt đỏ chạy ra đón và sai mấy tay phu xe lực lưỡng khiêng hổ vào nhà rồi đóng sầm cửa lại. Chúng tôi tiu nghỉu đứng ngoài chờ cả tiếng mà không thấy cửa mở. Chẳng biết họ lột da phanh thây và nấu cao con hổ này ra sao. Chờ mãi không có động tĩnh gì, đành thất vọng bỏ về. Hôm sau đi học qua, thấy cửa hàng trưng một tấm biển to tướng “Hôm nay có thịt hổ”. Lũ học trò chúng tôi đi qua chỉ thấy mùi hành, mùi tỏi phi thơm điếc mũi. Đành đứng ăn hổ ngó! Hổ nhìn! Tôi thầm nghĩ: “Không biết có ngày nào mình được ăn một miếng cho biết thế nào là thịt cọp”. Tò mò không biết thịt hổ nấu ra sao? Có bao nhiêu món? Tôi hỏi mẹ, bà lắc đầu. Đến con hổ bà cũng chưa nhìn thấy bao giờ làm sao mà biết nấu thịt hổ thế nào? Giở sách dạy nấu cỗ ra xem cũng tuyệt không có một dòng viết về cách nấu thịt hổ.

Lớn lên, mê ngành sinh vật học, tôi vào học khoa Sinh, ngành động vật của Đại học Tổng hợp. Theo thầy đi thực tập, đi săn, tôi cũng được ăn một vài thứ thú rừng, trong đó, có thịt nai, thịt hoẵng và tình cờ có lần được ăn cả thịt voi nhưng cũng chưa bao giờ được thấy hổ. Ra trường, làm nghề nghiên cứu cổ sinh vật, lặn lội suốt rừng sâu núi thẳm mấy chục năm trời rồi cũng có lần sự kiện mà tôi mong đợi ấy cũng xảy ra.

Đêm ấy, sau một ngày đào đục trong hang sâu Thẩm Òm, Quỳ Châu (Nghệ An), để tìm các hóa thạch cổ hàng chục vạn năm. Chúng tôi đã tìm ra răng người cổ hóa thạch, voi răng kiếm, gấu tre hóa thạch và cả một vài răng hổ. Cả nhóm quây quần bên bếp lửa bập bùng trong đêm lạnh. Bỗng anh bạn người Thái Đen trong kíp đào hang chạy vào báo tin: Ở bản bên cách hơn chục cây số người ta săn được hổ. Ai muốn mua thì sang ngay kẻo hết. Tôi quyết định phải đi xem cho bằng được. Cùng anh bạn dân công đốt đuốc luồn rừng mấy tiếng sau tôi đã tới một ngôi nhà sàn hẻo lánh. Thấy bóng người, chó sủa ran. Chúng tôi leo thang lên sàn. Một mùi hôi khó chịu xộc vào mũi, cả đám người đang xúm quanh mấy gùi thịt hổ trong ánh lửa bập bùng của mấy cây đuốc. Con hổ đã được lột da còn trơ lại cái sọ và những khúc xương nằm trong mấy chiếc gùi. Người ta bảo con này bị mắc bẫy lao xuyên qua thân, chết đã mấy hôm, nay mới biết và họ xẻ thịt gùi về. Tôi lấy thước đo đạc vài chỉ số xuơng răng và cũng xin mua một cân đem về cho cả đòan thưởng thức.

Anh em trong đòan thức quá nửa đêm chờ chúng tôi về. Tôi mở gói lá trình cả nhóm miếng thịt hổ trăng trắng có mùi gây gây. Có anh nhìn thấy ghê ghê bịt mũi. Có anh háo hức chờ ăn thử xem sao. Tôi hỏi Bác chủ nhà: thịt hổ nấu ra sao? Ông già lắc đầu :”Già đâu có biết. Người Thái dòng mình họ Lường mình có tổ tiên là hổ nên không bao giờ ăn thịt khái cả”. Loay hoay mãi không biết nấu thế nào. Tôi quyết định cứ nấu như thịt bò xem sao. Thái thịt hổ, bắc chảo lên phi hành tỏi hành tỏi rồi bỏ vào xào cho chín.Những miếng thịt hổ trăng trắng xèo xèo trong mỡ săn lại. Cũng không thấy mùi gì đặc biệt. Chắc hành tỏi phi nó át mất mọi mùi vị rồi.

Thịt nấu xong đổ ra đĩa, trừ mấy tay sợ không dám ăn, lũ chúng tôi anh thì làm một miếng để tự ghi cho mình một “kỉ lục Ghi nét cá nhân”, anh thì làm li rượu và nhắm tì tì, luôn mồn khen ngon đáo để. Tôi cũng từ từ nhâm nhi và cố tìm xem thịt hổ nó ra sao nhưng quả thật nó cũng gần như vị thịt thăn lợn nhưng thịt hơi bở hơn. Có lẽ vì con hổ đã chết ba bốn hôm rồi. May mà trên rừng lạnh nếu không thịt đã thối thì đố ai dám ăn.

Tưởng rằng chỉ có một lần trong đời ăn thịt hổ đã là đủ, nào ngờ mấy năm trước, anh bạn tôi lại gọi đến giúp một chân một tay. Thì ra con hổ Sở thú Sài Gòn chẳng may qua đời sau bao tháng các thầy thuốc thú ý tận tình cứu chữa mà không khỏi. Hội đồng khoa học quyết định giữ bộ xương và da, dựng lên làm khung xương và thú nhồi để phục vụ cho tham quan học tập. Thế là chúng tôi được mời xử lí. Phần thịt hổ chẳng lẽ đem cho, họ chia cho mỗi người dăm lạng. Tôi đem đến chỗ nhà hàng quen nhờ nấu. Cũng chẳng ai biết nấu ra sao nhưng họ cứ tự sáng tác ra bài bản kiểu bò xào ớt xanh. Tôi gọi điện mời bè bạn và anh em có chân trong câu lạc bộ văn hóa ẩm thực đến thưởng thức. Ăn xong, hỏi thịt hổ thế nào Mỗi người nói một phách, rốt cuộc đều ăn cả nhưng cũng chẳng biết vị nó ra sao. Bỗng có anh đứng dậy phát biểu thật thà “Tớ cảm thấy có mùi thuốc tây !”. Cả lũ phát hoảng. Thì khi ăn chẳng ai nghĩ ông Ba mươi này đã được bác sỹ phục thuốc cho cả tháng nay. Hẳn là thịt ngài vẫn còn tích thuốc. Trót ăn rồi biết làm sao bây giờ?

Ôi khốn khổ cho những kẻ hám của lạ! Hám ăn thì phải chịu!

Tôi thề từ nay đến cuối đời sẽ không bao giờ ăn thịt hổ nữa!

Thề cho vui thôi! Làm gì có thịt hổ mà ăn!


Hà Nội 17-12-2009



. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả từ HàNội ngày 01.4.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004