Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới



MẮT MÈO



        KỲ THỨ 16



G ã im lặng gật đầu khẽ, rồi lên xe đi theo thằng Hên không cần hỏi nó đưa đi đâu.

- Hôm nay cho em mừng đại ca, để em mời anh nhậu một trận đã đời nghe.

- Mày đưa tao đến Phù Đổng, gần Chợ Lớn.

- Nhậu kiểu Tàu hả.

- Ờ, mai mốt mày tìm tao con chó lửa và một ổ đạn.

- Dạ, lát nữa anh cầm luôn khẩu colt của em. Em còn mấy khẩu khác.

Thằng Hên tìm chỗ đỗ xe. Gã nhìn quanh, những ngôi nhà cao sát đường lặng im nhìn sang Những biển hiệu màu đỏ có những chữ tượng hình vuông vuông, vàng trắng bên dãy nhà hàng người Hoa. Khuất lẫn góc phố bao lâu rồi vẫn, những lá cờ màu đỏ treo trên cột điện lẫn trong đám đèn lồng cùng màu lặng im nhìn gã. Gã chậm bước bên những đám người con gái trẻ tuổi đồng phục áo trắng quấn xanh học sinh đến trường, lướt qua bên cạnh. Kẻ đạp xich lô đang hồ hởi đến bên mời chào gã, rồi nín lặng dấn lên bàn đạp, khi gã lắc đầu.

Ngôi miếu Quan đế mái cong màu tím sẫm cửa giữa mở, buồn buồn nhìn kẻ xa lâu trong vắng lặng. Gã đến bên người bán hàng mã đang ngồi dưới chiếc dù màu xám :

- Ông cho hỏi. làm lễ quan ngài, cần những gì?

- Dạ ông xin điều gì, tui soạn lễ.

- Tôi lâu ngày đến viếng cảnh đền, không xin gì.

Gã chờ ông lúi húi, thu xếp đồ lễ đặt trên một khay nhựa.

- Tôi không biết cầu, ông có thể chỉ giúp người được không?

- Dạ được, dạ được. Để tui tìm luôn.

Gã đi theo ông già vào đền đặt lễ. Người phụ nữ màu trắng xuất hiện trong mặc bộ đồ có những đường thêu màu đỏ vàng hai bên ngực tiến lại. Gã không quay mặt lại. Gã khi biết đúng là người ấy vẫn tận tụy như bao năm qua. Một thứ gì không rõ nhoi nhói trong lòng. Gã đặt lễ lên bàn thờ, rồi đứng cạnh. Tự nhiên người ấy quay sang:

- Anh tên gì?

- Tên Hoàng Quang Việt - Cái giật thót làm người ấy nhìn lại lần nữa.

- Nhà ở đâu. Anh xin đừng ai quấy nhiễu hay làm ăn phát đạt, bán nhà?

- Không có gì.

- Xìn được sức khỏe, tai qua nạn khỏi?

Gã gật đầu. lặng im. Tiếng người con gái lầm rầm khấn khứa trong khói nhang. Gã để ý thấy ánh mắt nhìn sang trong thảng thốt. Gã cúi đầu nói khẽ:

- Xin chị nếu không bận, cho gặp ngoài cổng đền một chút.

- Dạ.

Gã chắp hai tay kính cẩn rồi lại cúi đầu cảm ơn ông già, lững thững ra cổng.

Người phụ nữ khoảng bốn mươi, bốn năm mặc bộ đồ trắng mái tóc cắt ngắn ngang vai bước vội ra hè đường:

- Anh Việt, lâu quá mới gặp, anh về Sài gòn khi nào?

- Mới đây. Để tôi tìm một người em, ta ra chỗ nào nói chuyện chút được không? Lâu qua rồi.

Thằng Hên nhận điện thoại chạy lại từ góc phố Kỳ Hòa, ngạc nhiên thấy một người lạ đứng cạnh anh Việt. Thằng Hên xen vào:

- Chào chị.

- Dạ, chào anh.

- Chị tìm hộ chỗ nào yên tĩnh, kiếm chút đồ nhậu kiểu người Hoa, lâu rồi nên nhớ.

- Dạ.

Ba người theo chỉ dẫn tìm một căn nhà trong hẻm, phía trước treo chiếc biển hiệu có những chữ tượng hình màu đỏ. Chủ nhà hàng chạy vội ra chiếc khăn màu cháo lòng vắt qua vai, hồ hởi:

- Xin quý vị vào, vào đây.

- Tôi cần một phòng riêng cho tiện - Người đàn bà nói bằng tiếng Quảng đông.

- Dạ, có ngay, có ngay.

Chiếc đầu có cái mũ vải màu xanh tím than tròn, không vành che mái tóc dài lơ thơ chạy nhanh lên trước mở cửa rồi đứng nép sang bên, lắp bắp:

- Mời, mời quý khách.

Trong khi thằng Hên đang chú ý để đọc thứ chữ tượng hình viết thảo treo trên tường rồi lại nhìn vào chiếc ảnh chân dung có mái tóc húi cao xòe ngang bên trên, treo ngay ngắn giữa phòng. Gã nhìn bức tranh phong cảnh trong cái phòng ăn hẹp. Tranh thủy mặc vẽ trên dòng suối chảy từ một rừng thông, chỉ có một con chim lạc đàn đang dang cánh phía sau đàn chim bay về những dãy núi mờ ẩn phía xa.

Gã lại nhìn người đàn bà mái tóc ngắn trên vai, vẫn còn còn óng mượt nhưng đã điểm những sợi bạc, vừng trán còn chưa gợn một nếp nhăn:

- Chị vẫn khỏe chứ? Thằng nhỏ, giờ vợ con gì chưa?

- Cũng bình thường. Cháu Tiểu Thanh mới mười bảy, vợ con chi chú mà có thì tui cũng chưa ưng.

- Lâu không gặp, chị điện gọi cháu ra chơi với chú nghe - Gã nói.

Ngập ngừng một lát, người đàn bà lấy điện thoại gọi con:

- Con ra chỗ má - rồi chỉ chỗ bằng tiếng Quang Đông.

- Thằng nhỏ, hồi xưa lít nhít, gấy gầy bằng này, giờ to bằng nào rồi?

- Chú gặp chắc khó nhận ra. Nó cao gần chú, má chăm mà.

Thăng Hên lặng thinh không biết nói với người đàn bà điều gì, Nó đứng dậy gọi ngưởi chủ nhà hàng rồi vòng quanh ngắm nghía chờ. Một thanh niên khuôn mặt đăm đăm nhìn ngang sang thằng Hên đang đứng chắn cửa. Nó liếc vào phòng rồi ghé người bước vào:

- Má, chú - Nó lại nhìn ra của chỗ thằng Hên - Chú.

Thằng Hên nhìn cái bắt tay thân thiện của gã với người thanh niên.

- Chào cháu, ngồi đi, lớn quá rồi.

- Tiểu Thanh, đây là chú Việt người thân của má lâu rồi má không gặp chú.

Nó nhìn má, im lặng trước những người lạ. Người đàn ông đội mũ vải xanh bê một khay lớn vào xếp gọn gàng các đĩa thức ăn lên bàn:

- Chúc quý vị ngon miệng, các món nóng sẽ mang lên tiếp ạ - Chủ hàng vội vã chào rồi đi ra khép cửa lại.

- Chú đây là Hên bạn chú. Ngồi đi Hên - Gã kéo chiếc ghế cạnh người mới vào - Chú đi viếng cảnh đền Quan đế, gặp được má cháu. Khi xưa mày con con, giờ to dữ hả. Má nói không chịu cho lấy vợ là sao?

- Dạ - Nó im lặng.

- Chú đây thương má lắm, vẫn nhớ chỗ má thủ nhang chùa Quan đế đến tìm. Lâu rồi nhỉ, chú.

Thằng Hên đứng dậy:

- Chị uống gì.

- Cho chị nước ngọt gas.

Thằng Hên rót rượu vào chén Tiểu Thanh:

- Uống cháu.

- Dạ.

Ly rượu mạnh nâng lên rồi đặt mạnh lên bàn:

- Dạ hoài - Gã cười - Chú Hên cũng là người sống chết với chú và những bạn chú người Hoa, chú còn biết tiếng Quảng Đông còn biết hát tiếng Quan thoại. Hên hát bài nghe đi.

- Cháu biết bài “ Ra khơi nhờ tay lái vững” không - Thằng Hên thăm dò hát trước:

Càn cưa ming tâu chư Mao trửa tung ti sư xẻng…
Uy pu lì a lua ti quo thi hải giang
Cưa ming xỉn trung li pú khải cung sán tảng
Mao trửa tung ti sư xeng sừ púa lúa thi thai dang...

- Tiểu Thanh hát đi - Gã kêu. Tự nhiên nó cùng hát:

Quân cách mạng có Mao Trạch Đông dẫn lối…
Cá không rời nước, như cây không lìa cành.
Quân cách mạng không rời xa đảng Cộng sản
Tư tưởng Mao trạch Đông ngời chói như mặt trời lên…

Gã nhìn sang Tiểu Thanh và người đàn bà đang mấp máy đôi môi. Gương mặt vẫn giữ những nét duyên dáng thời con gái. Chiếc dây chuyền bạch kim cố dấu nhưng không hết vết sẹo nhỏ ngang cổ tròn ba ngấn còn thành một vệt nhỏ.

- Thời gian qua chú ở đâu? Vợ con gì chưa?

- Tôi lang bang suốt những ngày qua, không một lần về nhà. Gặp lại, thấy chị khỏe là mừng rồi.

- Việc chú thế nào?

- Bỏ lão Phát lâu rồi. Chiều nay có chút việc trên quận nhất, tôi phải về chưa biết khi nào gặp lại chị.

- Đi đâu, nếu không tiện thì về chỗ nhà chị. Chú cứ coi như nhà chú.

- Cảm ơn chị. Chị cho xin số điện nghe.


Thế  là hôm sau, hai người có mặt tại khu “Green days - Ngày xanh”. Chúng tôi đi một chiếc xe máy đến ở nhà trọ bên ngoài phố, cách khu du lịch khoảng ba bốn cây số. Trong hành trang, Hoàng còn mang theo một chiếc ống nhòm. Tuấn mang theo hai chiếc mặt nạ lặn. Mặt nạ có riêng biệt phần hít với phần thở, nhưng phải dùng miệng thở để không bị sặc nước. Tuấn tỷ mẩn chọn ống, làm thêm đường nối dài dẫn lên mặt nước chung làm một. Nhìn Tuấn lắp đi thử lại cận thận, Hoàng nghĩ không phải dùng đến nên để mặc Tuấn.

Hai người chọn vị trí ngắm cảnh trên đỉnh ngọn núi “Hoàng hôn”. Núi không cao, chỉ hơn mặt nước khoảng ba bốn chục mét, nằm bên trái hòn đảo Giữa. Tuấn bảo, vừa có thể quan sát bằng ống nhòm trên một diện rộng, vừa đỡ tiếp xúc với nhiều người.  

Buổi chiều, Núi “Hoàng hôn” chơi vơi một mình bên cạnh hồ. Sườn sau, phía mép hồ thẳng đứng, cây xúm xít trong những kẽ đá, lá xanh nhạt phủ  một lớp phấn óng ánh như  mimoza nơi non cao Đà lạt. Du khách đi thẳng từ dưới chân lên đỉnh núi bằng xe ô tô hay dễ dàng lướt nhẹ ga bằng xe máy. Một cái cầu trắng toát, bắt đầu từ bãi đỗ xe rộng rãi mép hồ bắc sang chân núi. Theo sát là một cổng trời khá rộng đục thủng qua khoảng núi, ẩn hiện tế nhị màu nhựa đen còn thẫm hơi ẩm phía sau, của đường lên núi trong hoang sơ.

Lưng núi, chỉ thấy lờ mờ những ngọn cây không rõ thân trong sương, cao vượt lên trên đám cỏ  mọc thành từng lớp vàng rói, nhạt dần lên cao đọng nắng chiều. Những đỉnh núi nhỏ, cái màu đen rêu phủ nhô lên gần nhau, cái như cố tình quét một lớp sơn trắng để tan chảy thành từng dòng, trôi tuột xuống dưới. Chỗ gần đỉnh, núi nhấp nhô bao bọc một khoảng thung lũng bằng phẳng có đến cả héc ta. Những ngôi nhà nghỉ sàn gỗ lợp rạ ẩn trong tán cây to, đang vươn cái mép mái nâu nhạt che trên khoảng cửa sổ có rèm hồng kéo kín bên trong.

Những ngôi nhà hàng nhộn nhịp người ra vào, khuất trong những đám cây loài tre trúc, từ lớn như tre vàng đứng thành từng cụm xung quanh, đến bé nhỏ trong vườn hoa trước sân như trúc cảnh trong chậu. Những nhà hàng đang nghiêng nghiêng cái mái ngói đỏ rực, in mình lên trên nền trời lúc chạng vạng chỗ vàng chói, chỗ nâu thẫm dưới bóng mây. Đỉnh núi lãng đãng, hoàng hôn buông đổ xuống một khung trời rực hồng, cho những kẻ muốn xa lánh cõi thực một chút hư vô.

Tuấn và Hoàng nhâm nhi ly cà phê và mấy cái bánh ngọt, trong một nhà hàng sát vách núi phía sau, thẳng đứng bên hồ.

- Kiểm tra lại xem mình có sơ xuất gì không?

- Chắc chắn là không. Hình như tôi thấy anh kỳ này có vẻ nhát hẳn.

- Chúng ta sẽ đào cái của chôn giấu ấy vào khoảng nửa đêm. Việc quan trọng là xác định ường rút là chuồn thế nào cho tiện. Nhưng trước đó, cần thiết phải kiểm tra hang cá lần nữa để có đủ bằng chứng. Cẩn thận kẻo mà ăn dao thì được ướp tương đấy.

Hoàng chăm chú hướng ống nhòm xuống mặt hồ :

- Kia rồi. - Hoàng chỉ tay về một góc hồ gần đảo cá.

- Cái gì ?

- Anh Thư.

Mặt trời vẫn còn cao một con sào. Nước hồ gợn sóng lăn tăn, hơi nhoè trong màu vàng lấp lánh, lẫn với cả bóng xanh trắng của người và con thuyền. Linh tính mách bảo tôi đúng là Anh Thư rồi. Hoàng nhanh chóng điều chỉnh tiêu cự ống nhòm rõi theo. Anh Thư vẫn như trắng mỏng trên mặt nước, nhưng đã nhanh nhẹn tấp thuyền vào đảo cá.

- Như vậy là đang có nhà. Không sao !

- Anh cho là một người con gái như Anh Thư thì làm gì được mình ? - Tôi không giấu nổi phấn khích khi có Tuấn, nhất là từ hôm có thêm những chỗ dựa mới.

- Này nó ăn thịt đấy.

- Quên đi.


Khu đảo cá hôm nay không tiếp khách, nên vắng lặng. Những con thuyền tam bản nhỏ bé như cái vỏ trấu, cập bến đậu san sát nhau như trong đội hình, chuẩn bị cho việc gì hệ trọng lắm. Thỉnh thoảng, một vài người mắc quần áo đồng phục mầu nâu đất  đi đi, lại lại. Yên tĩnh, vắng vẻ.

Tuấn dành lấy chiếc ông nhòm, hướng về phía ngôi nhà của chúng tôi ở lần trước. Tôi hỏi :

- Có gì khác không anh Tuấn, chỗ anh giấu vật ấy có gì không?

- Hình như không. May mà tớ đã cẩn thận quấn cái tay ấy vào trong bao nylon và chôn riêng một chỗ, bây giờ chỉ cần bọc kín lại bằng cái túi có khoá kéo là ổn. ít ra còn một chút di vật cho gia đình ông Thịnh. Chỉ sợ chôn nông quá, liệu có con thú nào bới lên tha đi mất thì hỏng. Thôi về.

Chợt tiếng chuông điện thoại của Tuấn thông báo tin nhắn. Tuấn mở xem, tôi thấy gương mặt Tuấn đang đăm chiêu, bỗng như hớn hở lên.

- Ai nhắn tin thế. - Tôi hỏi.

- Anh Trung.

- Hay quá, tin gì?

Tuấn tắt máy nhưng cố gắng đọc nguyên văn “Mình đang ở Sài gòn cùng với T. Đã tìm thấy sự liên quan L và ông B đến nội dung Web. Đừng nhắn tin. Tr”. 

Hoàng và Tuấn trở về nhà trọ, gấp gáp chuẩn bị cho cuộc du ngoạn tối nay. Hoàng mang theo chiếc mặt nạ có kính do Tuấn trang bị bỏ trong túi, đeo sau lưng. Tuấn còn mang thêm một cái xẻng gấp, để trong một cái túi có khoá kéo, như người đi đánh tennis.  Cả hai mặc soóc ở trần cho tiện, nhanh chóng trở lại khu sát bờ bên phải đảo cá, gần chỗ du lịch săn bắn thỏ và dê trên núi.

Một đám người khá đông, đang reo hò bên đống lửa trại. Họ vừa đi săn bằng súng bắn đạn đánh dấu sơn. Họ đang chờ trời tối, khi đàn dê về chuồng, để được trao trả chiến lợi phẩm. Cánh con trai kẻ ở trần quần Jin, kẻ nguyên quần áo lấm lem bùn đất, vừa la hét vừa uống bia kể chuyện đi săn. Cánh con gái mấy cô váy ngắn chân đất, nhảy nhót vui vẻ bên cạnh đống lửa như trong lễ hội. Cô quần bò áo thun chất thêm thanh củi vào đống lửa đã to rừng rực, miệng hát câu gì đó. Thỉnh thoảng họ lại hú hét lên thật to vào khoảng đêm, chờ tiếng vọng từ không gian rộng lớn, nơi núi rừng nguyên sơ đã bắt đầu vào một đêm mới.

Con dê đực khá to, bị trúng đạn đánh dấu bằng hai vết sơn ở những vị trí trọng yếu, nhóm săn bắn không cần phải trả thêm tiền, khiến họ càng phấn khích reo hò. Mấy nhân viên du lịch đang lúi húi giúp họ, chuẩn bị một bữa tiệc ra trò. Họ chẳng thèm để ý xung quanh. Chúng tôi lợi dụng ánh sáng từ đống lửa, rút dần ra mép nước, biến mất trong làn nước bị khuấy đục lên chút ít.

Hoàng chưa quen với cái mặt nạ có ống nối dài Tuấn làm thêm, nên lúng túng khó thở và di chuyển khá chậm. Đôi lúc tôi thò cả đầu lên mặt nước để được thở bù lại. Tuấn ra hiệu phải cẩn thận hơn. Hai người đang đến rất gần cái hang cá trê, rất gần tên tử thần có cái lưỡi mác sẵn sàng dơ lên chém xuống, nhanh như chớp. Tuấn lật người bơi ngửa, chỉ nhô một chút ống kính lên quan sát mặt nước. Trong khi tôi bắt đầu thấy cái lạnh đang dần ngấm vào sống lưng. Bóng tối chờn vờn quanh tôi, như bất cứ cái gì cũng ngọ nguậy nhìn tôi.

Xung quanh tĩnh lặng, những chiếc thuyền tam bản buộc gần nhau, thỉnh thoảng cọ vào nhau cọt kẹt. Không một ai ở bên ngoài nhà, họ đang chuẩn bị ăn tối. Đèn trong phòng Anh Thư hôm nay tối hơn khu xung quanh. Một tay Hoàng bám theo mép những con thuyền, một tay khoả nhẹ trong nước để giữ thăng bằng. Hoàng và Tuấn di chuyển chậm trong bóng đêm, cố tránh gây tiếng động.

Rời bến thuyền, Hoàng nhô đầu lên mặt nước định thần nhìn kỹ, chợt thấy có hai đống gì giống như  hai cái nơm úp cá, đặt ngay giữa lối vào nhà nổi Anh Thư. Hoàng bấm vào vai Tuấn, chỉ ra chỗ có hai kẻ ngồi ngay ngắn như hai vật vô tri vô giác trong bộ đồ áo dài nâu đất. Tuấn kéo Hoàng lặn xuống, vòng ra sau khu bè nuôi cá.

Tuấn nắm tay để Hoàng đỡ sợ, cả hai lẩn vào một chỗ khuất chờ đợi, Hoàng lại thấy khổ sở vì khó thở, hơi thở không ra hết khỏi cái ống quá dài, nên bị hít lại, ngột ngạt. Tuấn lại xoa tay nhẹ lên cái đầu đội chiếc mũ nỉ trùm kín của Hoàng, cái nơm chỉ đang cách tôi một đoạn ngắn. Không thể diễn mãi cái đám bèo buộc trên miếng xốp đầu ống thở, cứ nhởn nhơ trên mặt nước lúc xa lúc gần, lúc lại  kéo theo những xoáy nước ấy được. Bóng đêm đã bắt đầu phủ lớp màu đen lên mọi cảnh vật. Những cái nơm vẫn lặng câm không nhúc nhích. Tuấn kéo Hoàng lặn xuống dưới nhà lồng bè.

Một thứ ánh sáng xanh nhẹ, hắt từ trên qua các kẽ  hở của ván sàn gỗ, chiếu sáng mờ mờ xuống dưới. Lồng nuôi cá làm bằng lưới nylon, có chỗ  đan bằng lưới thép mắt cáo bao bọc lấy bộ khung thép khá dày, người không thể chui lọt vào trong được. Đàn cá đông đúc thấy động nước, lao dạt về phía đối diện với người. Tuấn lại cầm tay Hoàng, cả hai bơi chậm ra xa, nấp vào gầm một nhà không có lồng cá khác.

Khi đến gần căn nhà nổi, Hoàng bám theo những sợi dây neo xuống đáy hồ. Sợi dây đu đưa, làm Tuấn phải lần nữa ra hiệu nhắc nhở. Rất may Hoàng chỉ bị vướng nhẹ cái phần đầu ống, nổi trên mặt nước. Tuấn chỉ tay để Hoàng nhìn lên, nó bị mắc vào một sợi dây cột bè, làm đám bèo dúi dụi, không khác gì cái phao khi cá mắc câu.  

Hoàng đang bám vào sợi dây neo xuống đáy hồ. Phút chốc hiểu ra, Hoàng đang làm cho nó chòng chành,  kẻ trên bè dễ nhận ra. Hoàng vội bỏ tay, chìm xuống dưới như một tảng đá, rồi lại nổi lên chạm tay vào. Cái nhà nổi hình như nó vẫn không chịu ngừng. Hoàng lo sợ, cầu mong cho nó chóng đứng yên lại, nhưng nó cứ cố tình muốn báo động sự hiện diện của người lạ. Nó định làm to chuyện lên, cứ rung rinh. Hoàng cứ tưởng nó to, trụ chắc, không biết rằng vì nổi trên mặt nước, một lay động nhẹ cũng có thể làm nó lắc lư. Hoàng cầu cứu Tuấn, nhưng Tuấn chỉ ra hiệu im lặng. Hoàng vẫn thấy nó rung rung, một lúc sau cơn động đất ngầm ấy mới qua đi.

Khi trấn tĩnh lại được vì Tuấn vẫn bên cạnh và lâu không thấy có động tĩnh gì. Hoàng còn thấy Tuấn còn nhổm người lên trên mặt nước để quan sát, không nghĩ Tuấn sơ xuất hay chủ quan, chắc phải có chuyện gì đây.

Căn nhà nổi trên một cái phao bằng thép giống một sà lan chở cát, xung quanh và trên mặt liền kín, nước không vào khoang dưới được. Tôi đoán là nơi dành riêng ăn nghỉ tạm mỗi khi có mặt của Anh Thư ở đây. Căn nhà nhỏ bằng gỗ, mái dốc khá khang trang đang chìm vào bóng tối. Màu mái vàng giống như khu nhà hàng gần đấy, chỉ thoáng thấy một vài chỗ sáng gần lối vào. Phần phía sau hơi thấp hơn xuống dưới mái, thẫm đen, chắc là khoảng dành riêng cho các cần thiết sinh hoạt riêng tư. Ngay bên cạnh là cái phòng tắm, có cửa liền vào trong nhà có tiếng nước chảy lúc ào ào lúc lại lặng ngắt như có người đang tắm. Chỉ có cái cửa sổ ở trên phần ấy đang mở hé, hắt ra một thứ ánh sáng màu đo đỏ.  

Hoàng thấy Tuấn bám vào mép cái phao, quấn đoạn dây ống thở lại quanh người và ra hiệu cho Hoàng. Hoàng làm theo, ấn hẳn cái đầu nổi có bèo vào cái túi tennis. Tuấn như con thạch thùng trèo hẳn lên trên sàn nhô ra một chút phía sau nhà, cái túi sau lưng nhấp nhô. Tuấn nấp vào một góc tối ngó nghiêng, ra hiệu cho tôi trèo lên. Tôi không dám nhổm người, chỉ trườn như con cá rô rạch nước, lúc lúc lại ngó sang chỗ nhà lồng bè nuôi cá sợ có động tĩnh.

Mấy cái nơm vẫn úp cách xa trên lối vào bằng ván sàn gỗ, nối với nhà lồng bè như một cái cầu. Chúng lặng lẽ ngay ngắn. Căn nhà nổi chắc không một kẻ vãng lai dám lảng vảng như hai người.

Thấy Tuấn nấp vào bóng tối đứng nép người thật mỏng sát bức tường gỗ gần cửa sổ đang mở  hé của căn nhà, Hoàng bò đến gần, ghé mắt vào kẽ hở dưới vách gỗ. Đầu óc Hoàng căng lên, lộn xộn, chẳng nhìn rõ cái gì.

 Một lát, bỗng nhiên đèn trong nhà bật sáng. Hoàng tái mặt nhìn sang thấy cả người Tuấn đột ngột lộ như tên ăn trộm. Tuấn đang đứng trong vùng sáng của cửa số mở hắt ra, rõ đến từng sợi tóc. Tuấn ngồi thụp xuống, cái bóng trên bức tường gỗ dính sát theo người Tuấn thấp xuống, hoà lẫn vào bóng tối dưới mép của sổ. Tuấn nín thở chỉ sợ cái mái tóc ấy ngó ra ngay chỗ Hoàng và Tuấn đang chồng úp thìa lên nhau ấy, thì chắc hết đường.   

Tuấn bò xuống, kéo nhẹ Hoàng đang run run lần sang bên cạnh. Hai người chui hẳn vào trong một ô kín, hướng về chỗ sàn nhỏ dẫn ra lối vào trước nhà. Ô kín có cửa riêng từ bên ngoài là khu vệ sinh nhỏ lắm, chỉ vừa một người ngồi, tách ra một góc bên phải phía sau nhà nổi. Tuấn ép người, cố thu gọn thân mình lại, nhường cho Hoàng một tí chỗ đứng lủng củng đồ lặn và hai cái túi. Tuấn đứng ngoài chỗ đóng lại cánh cửa, như che chở cho Hoàng. Tường ô vệ sinh bằng gỗ thấp có một lỗ cửa nhỏ trên cao, nếu đứng trên bệ xí có thể nhìn ra.  

Một bóng trắng thoáng qua cửa sổ mở hé, gần ngay chỗ tôi và Tuấn đang đứng trên bệ xí  nhìn xuống. Mái tóc đen che gần hết khuôn mặt, hai tay đưa lên lấy một vật gì ở trên cao. Nơi như đầu hai quả chuối mắn to như quả bưởi lúc lắc, đung đưa sợi dây có viên ngọc Mắt mèo. Một vùng trắng nhạt tiếp theo, đen dần xuống chân dưới chỗ sàn gỗ. Nửa người Anh Thư bên dưới được quấn lại bằng chiếc áo mặc trong nhà người Nhật kiểu Kimono bằng vải bông trắng. Hai ống tay áo buộc vội ra phía trước thả xuống như hai cái vạt nhỏ, kéo theo một ít thân áo như trắng hơn lên ở hai bên cặp chân trần. Bóng đôi chân dài in lên tấm lưng áo lộn ngược phía sau, thoáng chỗ đen sẫm bên màu da trắng hẳn chỗ bên dưới hơi đung đưa, rối rít lù xù, lì xì lúc thấy lúc không. Tôi không rằng biết mình đang chen lấn với Tuấn, có lúc cố vươn người ra dí sát mũi, thở dồn dập vào mặt Tuấn. Trên chỗ cửa sổ cao khuôn mặt Tuấn trong bóng tối đen dần, sẫm lại.  Hai tai cũng Hoàng nóng bừng chắc nó đỏ lên. Anh Thư lại lẩn nhanh vào bên trong, cái thân áo lộn nguợc bị gấp lại ở phía sau phập phồng hếch lên, hất xuống lộ hẳn ra cả khoảng lưng trần. Một vùng những chỗ trắng phồng căng, tròn đầy, nhấp nhô theo mỗi bước đi. 

Hoàng lại thấy ghê ghê rồi ngay sau đó tái nhợt mặt đi nhanh chóng. 

Có  tiếng chuông điện thoại di động. Đèn lại phụt tắt, che mắt tôi tất cả, mãi một lúc mới làm quen trở lại. Tiếng Anh thư khá rõ :

- Ông vào chỗ tôi, chờ bên ngoài cửa, tôi ra ngay.

Một bóng cái nơm to thấp, từ bên đi ngoài vào dừng ngay trước ô vệ sinh, Anh Thư mở cửa  đi ra trong chiếc Kimono ngay ngắn có dây thắt ở  giữa. Ánh sáng phía trước nhà soi lên chỗ dây lưng buộc tạm làm quả bưởi sưng to lên. Chiếc cổ áo hình thìa không có khuy, thấp xuống hơn cái khe tối ở giữa có một chút lóng lánh lạnh tanh. 

Tiếng cái nơm nằng nặng, rè rè :

- Mọi việc chị không phải lo, Giấy tờ đi Căm pu chia tôi đã cho đàn em lo đủ rồi, nhưng có nhiều việc tôi phải cần người hỗ trợ. Ông Tổng không ưa tôi, mà giám đốc đã thế nên tôi nghĩ còn có chị. Bây giờ tôi cần ngay những thứ đã nói, để sáng mai không được.

- Ông lấy đâu ra kiểu ăn nói như thế, ăn phải lá han* hả? Nghe đây, giờ này động hết cả lên rồi mà ông còn muốn tôi luôn để mắt đến ông, dù có rối ren mức nào ông cũng phải làm xong. Tôi đã định liệu rồi, cung cấp đầy đủ cho ông, không nhỏ đâu. Bây giờ ông đến gặp thủ quỹ sẽ có những thứ cho ông và bọn đầu trọc của ông. Nhưng ông nhớ không được bắt nạt, ép buộc bọn con gái phục vụ và bọn lễ tân. Lần trước cả ông và lũ khốn kiếp của ông làm tanh bành mọi thứ. Ông cần làm những việc tôi dặn ngay, cấm ông không được say. Ông cần giữ im lặng trước tổng giám đốc, đừng có phơi ra. Ông có hiểu ai sẽ gánh lấy cái hậu quả không? Đừng có trách tôi, nếu không ông lên thiên đường ngay đấy. 

(* lá han là một loại lá có lông độc rất ngứa của một loại cây mọc trên núi, dễ đâm vào da thịt gây ra vết loét. Muốn lấy lông ra phải dùng xôi nếp lăn trên da.)

Lại có tiếng điện thoại. Tiếng Thư gắt lên :

- Biến đi.

Cái nơm lúi húi chạy ra chỗ vùng sáng trước nhà. Ánh mắt mèo xanh lét long lanh trong đêm đuổi theo.

Từ nãy tôi thót người lại lắng nghe động tĩnh, chỉ sợ ngỡ kẻ bên ngoài tự nhiên nổi lên thứ cần phải giải quyết ngay, mà tạt vào ô vệ sinh thì gay go. Ô buồng tắm Tuấn kể lần trước sát ngay bên cạnh, cái của sổ cao của nó bị gió thổi, cứ mở ra đóng vào như định làm bại lộ chuyện chúng tôi.

Tiếng điện thoại Mắt mèo lại vang lên, không nghe rõ tiếng đầu bên kia.

- Tôi đây.

- Ông có biết tôi chờ cái gì ở ông không? Tất cả còn phụ thuộc vào cái đầu của ông đấy. Nếu cần tôi sẽ hy sinh con Lan để cứu ông, hoặc tống nó sang Căm Pu Chia.

Tiếng đầu bên kia sọt sẹt.

<- Vì ông là bố tôi… Tôi đang rối ruột đây. Bây giờ tôi nói cho ông nghe, tôi không muốn ông lằng nhằng với tôi lúc này. Tôi đã không oán ông vì còn chút tình máu mủ. Tôi trả nghĩa cho ông và bà bé Lan của ông như thế là quá thừa rồi. Tôi làm gì có tương lai, không có con cái, có mỗi cái thân tôi là cũng vì ông. Ông cũng đừng buộc tôi phải cư sử không phải với ông. Tôi nói trước là ông nên coi chừng đấy - Cặp mắt mèo lóng lánh sáng lên trong đêm.


... CÒN TIẾP ...


. Cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HàNội ngày 18.03.2017.

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004