Việt Văn Mới Newvietart
Việt Văn Mới




“KHÔNG SAO!”




N hân ngày đón nhận danh hiệu “Anh hùng thời kỳ đổi mới” cơ quan có mời tất cả những người đã từng học tập và công tác về dự cho thêm phần long trọng.

Thủ trưởng cũ ghé tai trưởng ban tổ chức hỏi nhỏ: “Sau đây các cậu có kế hoạch chiêu đãi khoản “Ba La-mã” như thường lệ không?”

- Thủ trưởng cứ yên tâm! Sau phần này, mời thủ trưởng vào phòng “Vip 5 sao”!

-  Thôi! Víp 5 sao cậu dành cho quan khách đương chức! Tớ hạ cánh an toàn rồi! Để tớ chỗ “không sao” là được!

- Em xin chấp hành sự chỉ đạo của thủ trưởng. Mời sếp lên phòng: 39.000.

- Ok! Cậu vẫn năng động, sáng tạo? như ngày xưa!

- Tất cả là do thủ trưởng đào tạo, bồi dưỡng, nâng đỡ đấy ạ!                

Cựu thủ trưởng phổng mũi, bấm số thang máy tới đúng phòng 39.000, không cần chốt cửa ngồi chờ…

5 phút…15 phút… 25 phút…Sốt ruột! Lấy iPhone 6 ra gọi…Chuông đang reo thì cánh cửa mở nhẹ. Mụ Mê, mặt bự phấn, tầm U60 bước vào. Lão Ham (cựu thủ trưởng) phẩy tay nhè nhẹ mấy cái. Mụ Mê tưởng lão Ham bảo mình vào rửa ráy! Mụ lặng lẽ vào phòng tắm mở vòi xè xè…bèn bẹt…

- A lô!... A lô!?

- Xin lỗi sếp phải đợi chờ lâu! Em  Marketing mãi mới thực hiện đúng sự chỉ đạo của sếp đấy!

- Market…hay Ma mút???

- Thủ trưởng chỉ được cái hay đùa dai! Ngày Thủ trưởng còn làm tổ trưởng đã suýt tan cửa nát nhà, vì “sư tử Hà Đông” muốn ăn thịt cô hoa khôi của tổ. Khi làm phó giám đốc lại khuynh gia bại sản vì cái thai trong bụng cô vợ liệt sỹ, trưởng phòng hành chính!...Lên chức giám đốc: mấy lần “Vỡ ống khói” phải ngậm đắng nuốt cay…bởi dính vào mấy cô thư ký mắt xanh mỏ đỏ… Lúc lên tổng giám đốc thủ trưởng bao phen đột quỵ vì say hương nội gió đồng…Chỉ có cô cấp dưỡng…là “Không sao!”. Em phải…

Mụ Mê quấn khăn tắm che đi núm hai quả mướp nướng và cái bụng xệ mỡ bước lại

- Anh thấy chưa? Cả thời kỳ bao cấp dài dằng dặc em cơm dẻo canh ngọt cho anh có sao đâu!? Thằng Loắng nó bảo anh thích “không sao” nên em mới…Có cơ hội thế này. Ta vui vẻ một chút để khỏi hối tiếc khi lực đã bất tòng tâm!

- Cái thằng!  Marketing - “Ma…cô” !

Lão Ham quẳng iPhone 6 ra mặt bàn, nằm vật xuống đệm, mắt nhìn trân trân vào cái số phòng ghi trên chìa khóa: Lẩm bẩm: Thiếu một nghìn đầy bốn vạn” (39000)!

Lão làu bàu:

  -Không sao!…Không sao…!Cái con…

Cái thằng…Chậm hiểu đến thế là cùng!...



cập nhật theo nguyên bản của tác giả chuyển từ HưngYên ngày 08.03.2017

VIỆT VĂN MỚI NEWVIETART NHỊP CẦU NỐI KẾT VĂN HỌC NGHỆ THUẬT VIỆT NAM TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TỪ NĂM 2004